Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Tác giả: Bách Hương Mật


ghiền tiểu thuyết

Chương 500:

 

Đường Ninh nắm lấy tay cô ấy trả lời.

 

“Vậy…phỏng vấn về “SuperStar Talk” lần này, không vấn đề gì đúng không?” Thực ra, Tống Nghiên Thư cũng không phải là cái gì cũng không biết, ở trong cái giới này ít nhiều gì cũng nghe được một chút tin tức.

 

“Đương nhiên sẽ không có vấn đề rồi.” Đường Ninh mỉm cười.

 

Tống Nghiên Thư nhận được câu trả lời khẳng định, lúc này mới chào tạm biệt Đường Ninh xoay người rời đi.

 

Còn Đường Ninh nhìn thấy bóng dáng của Tống Nghiên Thư rời đi, trong lòng đột nhiên có một loại cảm xúc kỳ lạ, mỗi một người đều sẽ hoàn thành nhiệm vụ theo từng giai đoạn của mình, sau đó thì rút ra khỏi, nhưng mà câu chuyện của Tống Nghiên Thư, dường như…vẫn còn chưa thật sự bắt đầu.

 

“Đường Ninh cuối cùng cũng sắp tham gia buổi phỏng vấn rồi, ngoài những tin vịt và tin tức linh tinh vụn vặt, cô ấy hình như đã rất lâu rồi không có xuất hiện rồi.”

 

“Hy vọng cô ấy có thể mang đến tin tức tốt, cũng nhanh chóng làm sáng tỏ những lời đồn đại vô căn cứ gần đây, tôi hoàn toàn không tin là cô ấy là người hai mặt.”

 

“Xớ, mấy cái fans hâm mộ cũ đó cũng thật là quá hèn rẻ mạt rồi đấy!

 

“Gần đây có máy nghệ sĩ nhỏ tuyến 18(*) đứng ra mỉa mai Ninh tôi, lần trước tôi còn tham gia một cuộc chiến chửi nhau, bức xé quá sảng khoái.”

 

(*) diễn viên kém nổi, thường đóng vai phụ hoặc web drama.

 

“Trên lầu, một màu hồng thì trên đầu mười màu đen, vẫn là đừng có tiêu sạch hết nhân phẩm của Ninh tôi.”

 

Thông báo của buồi phỏng vấn vừa mới tung ra, tên tuổi của Đường Ninh lại đã lên hot search của giới giải trí, với tư cách là người duy trì được sự nỗi tiếng lâu dài, dường như một chuyện nhỏ tùy tiện của Đường Ninh cũng có thể thu hút được sự quan tâm của công chúng giải trí.

 

Còn buổi phỏng vấn chính là vào lúc 7 giờ tối đêm nay, hơn nữa là hiện trường phát trực tiếp, nên không thể nào cắt nói biên tập lại.

 

4 giờ chiều, Đường Ninh ngồi trên chiếc xe bảo mẫu đã đến dưới tòa nhà đài truyền hình dưới sự bảo vệ của Mặc Đình.

 

Nhờ sự sắp xếp tỉ mỉ kỳ công của Tống Nghiên Thư, Đường Ninh mặc một chiếc áo khoác màu xanh lam đậm, đồng thời thắt một cái thắt lưng hình nơ để che đi phần bụng.

 

Chỉ là khi vừa mới trong xe bảo mẫu bước ra, thì một đám người đột nhiên chen khỏi đám truyền thông, trong tay đang cầm sẵn trứng gà, sau khi nhìn thấy Đường Ninh xuống xe, thì ném về hướng ở chỗ cô.

 

Mặc Đình lập tức bảo vệ Đường Ninh trong lòng, đồng thời ra hiệu cho vệ sĩ ở sau lưng ngăn chặn máy người đó.

 

Bốn người vệ sĩ ngay lập tức bước lên, chia nhau ra nắm lây đôi tay của năm cô gái trẻ, rôi đưa người đên trước mặt của Mặc Đình.

 

Ánh mắt của Mặc Đình như ngọn đuốc, trong đồng tử màu đen của ánh phát ra ánh hào quang lạnh buốt: “Các người bị điên à?”

 

“Chúng tôi chính là fans hâm mộ cũ của cô ta, lúc chúng tôi bị thương trong sự kiện giẫm đạp lần trước, cô ta đang ở đâu? Đường Ninh, chúng tôi nhìn lầm cô rồi…”

 

“Ngay cả người lạ cũng biết dành cho sự đồng cảm, sao cô lại cay nghiệt vô tình như thế chứ?”

 

Người đưa mắt xem náo nhiệt càng lúc càng nhiều, Mặc Đình biết cũng không cần thiết phải tiếp tục lôi vào nữa, vì vậy, anh trực tiếp cười lạnh: “Ngây thơ!”

 

“Cô mau đi đến bệnh viện kiểm tra thử ghi chép thanh toán đi, xem thử người mà cô gọi là người lạ đó rốt cuộc là ai…”

 

Nói xong, Mặc Đình bảo vệ Đường Ninh rời khỏi, nhanh chân bước vào đài truyền hình.

 

Còn vệ sĩ cũng lập tức thả mấy người này ra, máy người này không hiểu tại sao lúc này Mặc Đình lại nhắc đến tiền viện phí, vì vậy, một người trong số đó, đã trực tiếp gọi điện thoại dò hỏi bệnh viện.

 

Thế nhưng, bọn họ còn chưa tìm được đối tượng có thể dò hỏi, thì một trong những vệ sĩ của Mặc Đình đã khoanh đôi tay lại, trả lời lại mấy người này: “Còn tra cái gì nữa mà tra? Chuyện đã quá rõ ràng thế rồi, nếu như trên thế giới này vẫn còn có một người có thể tha thứ cho những fans hâm mộ khuyết tật não, thì đó chính là Đường Ninh phu nhân của chúng tôi tất cả tiền viện phí của các người đều do cô ấy tự bỏ tiền túi ra trả đấy…”

 

“Tôi thật sự cảm thấy quá nhục nhã và hổ thẹn vì các người làm người đấy!”

 

Nghe thấy hai chữ Đường Ninh, ánh mắt của máy người này trở nên có chút hoảng hót, mỗi người đều sững sờ ở ngay tại chỗ, không biết có nên tin hay là không.

 

“Phu nhân thân là minh tinh, vốn dĩ không nên chịu trách nhiệm cho những hành vi thiểu năng của những fans khuyết tật não các người, vì vậy, sau này đừng để cho phu nhân chúng tôi nhìn thấy các người nữa.”

 

*Sau này Hải Thụy sẽ công bố nói rõ sự thật phu nhân đã bỏ ra chỉ phí điều trị, nếu như các người vẫn còn một chút lương tri, thì hãy tự mình đứng ra nhận sai.”

 

“Đồ cái thứ lòng lang dạ sói.”

 

Hoặc có lẽ nguyên nhân là do Mặc Đình đã tuyển chọn kỹ càng, vì vậy mà ngay cả những vệ sĩ bên cạnh cũng đều giỏi ăn nói.

 

Chỉ thấy một người đàn ông đẹp trai cơ bắp cường tráng 1m82 này, mang kính râm màu đen, toàn thân đều toát ra mùi vị hoóc-môn nam tính.

 

Đương nhiên, sở dĩ Mặc Đình muốn chọn bốn người này, chính là vì bốn người này mỗi người đều có sở trường riêng.

 

Những người đi đường xung quanh nghe xong lời của vệ sĩ, lập tức phản ứng lại, cũng chính là chuyện fans hâm mộ gây rối đến mức xôn xao phải giẫm đạp nhau ở sân bay lúc này, bọn họ vì Đường Ninh không quan tâm mà chuyển thành anti, bôi nhọ Đường Ninh khắp nơi, thế nhưng sự thật lại là…