Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Tác giả: Bách Hương Mật


ghiền tiểu thuyết

Chương 48: Tiếng Tăm Danh Tự Bị Hạ Thấp

Mặc Vũ Nhu hoàn toàn không hề dự đoán được vận mệnh tiếp theo của mình, bởi vì vị trí của cô ta khi đứng trước mặt Đường Ninh hoàn toàn không nhìn thấy được biểu hiện của Đường Ninh, cộng thêm việc cô ta quá tự tin, tin rằng bản thân thật sự có thể sánh ngang với sự chuyên nghiệp của Hoắc Thanh Thanh, vì vậy…nghe thấy tiếng tán tụng vỗ tay từ tận đáy lòng của mấy người nhiếp ảnh gia, cô ta thật sự cho rằng tiếng vỗ tay này là dành cho cô ta, dù sao thì Đường Ninh cũng đứng sau cô ta, suy cho cùng thì cô ta cũng chặn hết tất cả tài hoa phong nhã của Đường Ninh…

“OK, chúng ta chụp bộ tiếp theo!”

Bởi vì nguyên nhân là do trang phục, nên Đường Ninh từ đầu đến cuối đều đứng phía sau Mặc Vũ Nhu, cho dù không phải là phía sau, ngay cả khi sánh vai với nhau, cũng vẫn lấy Mặc Vũ Như làm điểm chính.

Điều này làm cho Mặc Vũ Nhu khá là đắc ý…

Sau khi chụp xong bộ cuối cùng, nhiếp ảnh gia lại không kiềm được mà vỗ tay cho sự màn diễn xuất tuyệt vời của Đường Ninh, Mặc Vũ Nhu mang dáng điệu siêu mẫu chắn trước mặt Đường Ninh, thu tất cả tiếng vỗ tay tán thưởng vào túi riêng của mình, cuối cùng, Mặc Vũ Nhu rời phim trường trước Đường Ninh một bước, nhiếp ảnh gia lúc này mới tìm cơ hội mỉm cười với cô: “Cô người mẫu đó, khiến người ta chán ghét vô cùng, nhưng mà…Tôi sẽ không chỉ ra đâu, đợi đến khi bìa tạp chí xuất bản, tất cả mọi người nhìn thấy sự so sánh của các cô, thì cô ta có thể biết được, một cái bạt tai này có ảnh hưởng nhiều như thế nào, có thể giúp cô giáo huấn người như cô ta, nhiều nữa là đằng khác.”

Suy cho cùng, họ cũng là bậc tiền bối trong giới giải trí, nhiếp ảnh gia cũng không lấy làm lạ đối với loại chuyện này.

“Cảm ơn anh.” Đường Ninh không đồng ý mỉm cười.

“Không cần, cô thật sự là người mẫu chuyên nghiệp nhất mà tôi từng chụp qua đó, không thể không thừa nhận, cô thậm chí có thể vượt qua cả người mẫu Âu Mỹ của chúng tôi.” Nhiếp ảnh gia gio thẳng đứng ngón tay cái lên: “Thứ tư tuần sau tuần san sẽ phát hành, đợi đi…cô nhát định sẽ làm nỗ tung trào lưu phương Đông.”

“Cái này không phải tôi có thể quyết định được, tôi chỉ là toàn tâm toàn lực thôi.” Suy cho cùng thì giới giải trí này thứ không thể thiếu nhất đó là người nỗ lực, có biết bao nhiêu nghệ sĩ, có tài có năng lực, nhưng vẫn là nửa vời, bởi vì ngoài nỗ lực ra, thật sự vẫn cần dựa vào một phần may mắn.

Lúc Mặc Vũ Nhu về đến phòng trang điểm, cô ta nhào thẳng vào lòng của Hàn Vũ Phàm, hơn nữa còn nhận được sự vỗ tay tán thưởng, đồng thời cùng nói với Hàn Vũ Phàm, Hàn Vũ Phàm vòng tay qua eo của cô ta, biết rằng cô ta nhất định sẽ thành công, nhưng lại không biết rằng, tiếng vỗ tay tán thưởng của nhiếp ảnh gia và nhân viên làm việc không có một chút liên quan gì đến Mặc Vũ Nhu.

Lúc này Đường Ninh cũng bước vào phòng trang điểm, còn nhân viên dọn dẹp của phim trường nhìn thấy cô, vôi vàng giơ thẳng ngón tay cái lên với cô: “Cô thật sự là người mẫu ưu tú nhất mà tôi từng thấy qua đó.”

Mặc Vũ Nhu nghe không hiểu, dù sao thì khả năng ngôn ngữ của cô ta cũng có hạn, nhưng…

Hàn Vũ Phàm lại nghe được đối phương khen ngợi Đường Ninh.

Điều quan trọng hơn hết đó là, đối phương biết rằng Mặc Vũ Nhu không hiểu được tiếng anh, cho rằng Hàn Vũ Phàm cũng nghe không hiểu, vì vậy dùng ánh mắt cực kỳ chán ghét nhìn Mặc Vũ Nhu: “Thật không dám tin rằng, người phụ nữ đó vậy mà lại là đồng nghiệp của cô, cô ta căn bản không thể gọi là người mẫu được, một chút tố chất chuyên môn cũng không có, còn tự đánh giá mình quá cao, nghe không hiểu tiếng anh thì thôi đi, còn cho rằng mọi người đang khen ngợi cô ta, đúng là có bệnh mà.”

Nói xong câu này, nhân viên đó ngoảnh đầu bỏ đi, Đường Ninh nhìn sắc mặt của Hàn Vũ Phàm, cô cong môi cười nhạt.

“Vũ Nhu, em có chắc là vừa rồi nhiếp ảnh gia khen ngợi em?”

“Vũ Phàm, chẳng lẽ anh không tin em sao?” Mặc Vũ Nhu gật đầu vô cùng chắc chắn: “Cái này là thật mà, không tin anh đi hỏi nhiếp ảnh gia đi, Vũ Phàm, tin em đi, lần này em nhất định sẽ để cho Secret chết đi sống lại…”

Hàn Vũ Phàm nhìn bóng lưng của Đường Ninh, trong đầu không ngừng hồi tưởng lại lời của nhân viên đó vừa rồi, trong lòng phảng phát một chút cảm giác bất an, nhưng mà trang bìa cũng đã chụp rồi, cứ cho là Mặc Vũ Nhu không xuất sắc, thế nhưng…cô ta cũng đã có kinh nghiệm chụp tạp chí quốc tế rồi, điều này đối với việc bình chọn cho top 10 hằng năm là vô cùng có lợi.

Vốn dĩ, đánh giá chuyện này cũng đã qua đi rồi, nhưng chị Long lại vui sướng vô ngần bước vào phòng trang điểm, gương mặt mang theo sự hưng phấn nói với Đường Ninh: “Đường Ninh, em biết vừa rồi chị nghe nói gì không? Nhiếp ảnh gia nói Mặc Vũ Nhu…một mình một nhóm mà chụp hình, giống như phụ nữ phong trần vậy.”

Hàn Vũ Nhu nghe vậy, lập tức rời khỏi cái ôm của Hàn Vũ Phàm, bước đến sau lưng chị Long, giơ tay muốn động thủ với chị Long, may thay, Đường Ninh phản ứng nhanh, kéo thẳng chị Long ra, đồng thời nắm lấy cánh tay của Mặc Vũ Nhu: “Cô muốn làm gì?”

“Có bản lĩnh, cho cô ta lập lại lời nói vừa rồi một lần nữa?” Mặc Vũ Nhu khí thế hung hăng vung tay khỏi sự trói buộc của Đường Ninh, chỉ vào chị Long cười khinh: “Đường Ninh, thua cũng thua cho có phong độ một chút, tôi biết cô không phục buổi chụp hình hôm nay, cô luôn đứng phía sau lưng tôi, nhưng mà trang phục của cô là màu đen, điều này cũng là chuyện không còn cách nào khác.”

“Trang phục không phải cũng là do cô cướp đi sao?” Chị Long đổi chỗ lại lần nữa, bảo vệ Đường Ninh: “Mặc Vũ Nhu, tôi cũng không thèm phí lời với cô, tổ nhiếp ảnh là khen hay chê cô, thứ tư tuần sau có thể xem kết quả cuối cùng rồi.”

“Vừa hay, hôm đó cũng có thể để cho các người biết, sự chuyên nghiệp của ai có thể nhận được công nhận của công chúng nhiều hơn!” Mặc Vũ Nhu nói xong, còn phủi hết tất cả chai lọ trên bàn trang điểm xuống đất, thủy tinh vỡ thành nhiều mảnh vụn trên mặt đất, những mảnh vỡ li ti bắn tóe văng khắp đôi chân của Đường Ninh, để lại các vết máu.

Chị Long vừa nhìn thấy, lập tức điên lên: “Mặc Vũ Nhu, cô đang làm gì vậy? Cô làm cho chân của Đường Ninh bị thương rồi, cô biết chân của cô ấy đáng bao nhiêu tiền không? Cô xin lỗi cô ấy cho tôi!”

“Xin lỗi?” Mặc Vũ Nhu nhìn chị Long có chút khinh thường, giống như nghe được lời nói gì đó không thể tin nổi vậy “Nằm mơ.

“Cô…”

“Chị Long…” Đường Ninh kêu chị ấy lại: “Gọi điện thoại cho công ty bảo hiểm, kêu bọn họ qua đây lấy chứng cứ, xin lỗi thì không cần rồi, công ty bảo hiểm tự nhiên sẽ giải quyết yêu cầu bồi thường, chỉ có điều…công ty bảo hiểm cũng sẽ không tự bồi thường đâu, ai làm cho em bị thương, em tin rằng bọn họ cũng sẽ đề ra khiếu cáo với đối phương thôi.”

Hàn Vũ Phàm nghe xong lời của Đường Ninh, sắc mặt anh ta trầm xuống: “Cô có ý gì?”

*Ý của tôi là, chân của tôi…có một hợp đồng bảo hiểm giá cao, Mặc Vũ Nhu không xin lỗi, vậy thì để công ty bảo hiểm đến tìm cô ấy tính sổ vậy…”

“Đường Ninh, tôi thật sự không ngờ, cô lại trở nên ác độc như vậy.” Hàn Vũ Phàm nói ở phía sau lưng Đường Ninh: “Cô ấy chỉ là không cần thận mà thôi…”

Nghe thấy ba chữ không cần thận này, Đường Ninh xoay người lại, cầm chai nước trang điểm trên bàn đập trước mặt Mặc Vũ Nhu, giống như…chân của Mặc Vũ Nhu cũng bị từng mảnh vỡ thủy tinh cắt bị thương: “Tôi cũng không cần thận trượt tay…”

“Gô…”

Nhìn thấy dáng vẻ cau mày quắc mắt của Hàn Vũ Phàm, Đường Ninh vẫn bình tĩnh như lúc ban đầu: “Anh muốn trách tôi vô ý sao? Vậy chẳng phải là anh càng ác độc hơn tôi sao?”

“Đường Ninh, chúng ta đánh cược đi, thứ tư tuần sau tạp chí kỳ này sẽ xuất bản, nếu như đến lúc đó, thống kê kết quả số người ủng hộ cô nhiều hơn tôi, vậy thì tôi sẽ rút khỏi giới người mẫu, vĩnh viễn không được giãm chân vào nữa.”

Mặc Vũ Nhu hồn hển muốn đấu một trận sinh tử với Đường Ninh, thế nhưng Đường Ninh chỉ nhẹ mỉm cười: “Cô là cái thá gì? Muốn tôi phải rút khỏi giới người mẫu vì cô, cô quá coi trọng bản thân mình rồi…”

Nói xong, Đường Ninh mang theo chị Long rời khỏi, chỉ nghe thấy Mặc Vũ Nhu lớn tiếng kêu gào ở sau lưng.

“Đường Ninh, xin lỗi, hôm nay là chị không biết chừng mực rồi.”

Chị Long xin lỗi Đường Ninh.

“Thôi bỏ đi, cho dù không phải là chị…Mặc Vũ Nhu cũng sẽ tìm đủ mọi cách để làm phiền em thôi.” Đường Ninh dửng dưng trả lời: “Mọi thứ, đều đợi đến thứ tư đi…”

Chờ xem tiếng tăm danh dự Mặc Vũ Nhu bị hạ thấp như thế nào…