Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Tác giả: Bách Hương Mật


ghiền tiểu thuyết

Chương 413: Mặc Đình anh thắng chắc

Nửa đêm, Mặc Đình vẫn đang ngồi trong phòng làm việc, mà tốc độ của Lục Triệt còn nhanh hơn, chỉ sau năm tiếng ngắn ngủi, đã tra ra nơi ở của em trai Hạ Cảnh Nghi, hóa ra là mất cùng điện thoại di động của bạn cùng lớp, lại không nhớ số người nhà nên mới không liên lạc ngay được.

Người hiện đang an toàn.

Sau khi Hạ Cảnh Nghi nhận được tin tức, thì thở phào nhẹ nhõm. Cùng Đường Tĩnh Tuyên vẫn đang ở trong phòng tập của Hải Thụy, không rời đi. Trong bóng tối, cả hai nhìn đối phương rồi chợt mỉm cười với nhau.

“Mặc tổng quả nhiên rất lợi hại, nhìn thoáng qua cũng có thể thấy được bí ẩn trong đó.” Hạ Cảnh Nghỉ nói cảm thán.

“Đó là đương nhiên, cậu cho là ai cũng có thể kết hôn với chị gái tớ sao?” Đường Tĩnh Tuyên cầm đàn ghita, cười: “Em trai cậu đã không sao, vậy thì hãy chờ xem cái kết của Chủ tịch hội đồng quản trị Chu này.”

Hạ Cảnh Nghĩ cười gật đầu.

“Nào, vừa hay tớ vẫn còn tinh thần, cậu đánh nhạc đệm cho tớ.”

“Được thôi.” Hạ Cảnh Nghi ngồi xuống đàn…

Sáng hôm sau, trong văn phòng của Chủ tịch Hải Thụy, Mặc Đình thuận lợi thấy thông tin đầy đủ về chủ tịch hội đồng quản trị Chu trên bàn.

“Chủ tịch hội đồng quản trị Chu này, khi còn trẻ là một tên khốn nạn, hành động tự cao tự đại, nhưng ông ta lại có một điểm chết.”

“Đó chính là, ông ta không sợ trời, không sợ đất nhưng sợ một người gọi là Lệ gia. Nghe nói là một tay nâng đỡ ông ta đến địa vị hôm nay. Nên ông ta vô cùng nể Lệ gia này.”

Lục Triệt đi bên cạnh Mặc Đình, đem tất cả những tin tức tra được cả đêm nói với Mặc Đình, để tiết kiệm thời gian đọc thông tin cho anh ấy.

“Chủ tịch hội đồng quản trị Chu này tuy rằng không ra bộ dạng gì, nhưng danh tiếng của Lệ gia này rất tốt, là người chính trực, hơn nữa rất nghĩa khí, nhưng hiện tại rất ít ra ngoài.”

Mặc Đình lấy thông tin ra, nhìn ảnh chụp trên sơ yếu lý lịch, sau đó ném thông tin sang một bên: “Hẹn Lệ gia này TH.

“Đã hẹn rồi. Trước buổi trưa chắc có thể nhận được tin tức.” Lục Triệt cung kính đáp.

Vì cậu ấy không nhớ đã bao nhiêu lần cùng Mặc Đình xử lý những vấn đề lớn nhỏ tương tự rồi.

“Đồng thời, hẹn cả chủ tịch hội đồng quản trị Chu này.”

Mặc Đình lạnh lùng nói: “Chuẩn bị đàm phán thật tốt…”

Nói xong, chuyện này bị Mặc Đình vứt sang một bên, tiếp tục giải quyết những công việc khác của Hải Thụy.

“Ngày mai “Đồ nhi ngốc” sẽ chiếu lần 3, mời loại người cuối cùng xem…”

Mà tất cả, không cần nói, Lục Triệt cũng hiểu, loại người thứ ba chính là những phóng viên nỏi tiếng, nhà báo giải trí và những nhà báo có tầm ảnh hưởng.

Không phải vì bất cứ điều gì khác, là vì khi người của đoàn phim “Quỷ Vương” lại nói kỹ năng diễn xuất của Đường Ninh không tốt bằng các diễn viên trong đoàn của họ, phóng viên có thể lập tức liếc anh ta một cái.

Không nghĩ tới, triển khai một bộ phim chính là như bạn nhìn thấy, khó khăn… như vậy.

Giữa trưa, Lục Triệt nhận được tin tức, đối phương đã đồng ý gặp mặt, hẹn ăn tối.

Để không làm Đường Ninh lo lắng, Mặc Đình không nói cho cô biết chuyện phải đi thương lượng trước, chỉ nói sẽ về nhà muộn.

Đường Ninh mơ hồ đoán được điều gì đó nên cô bí mật gọi điện cho Lục Triệt để xác nhận, cuối cùng cô quyết định sau khi sự việc xong xuôi sẽ đích thân lái xe đến đón chồng.

Bảy giờ tối, câu lạc bộ cao cấp Đã gặp và chào hỏi nhưng Lệ gia cũng không biết mục đích đến của Mặc Đình, nên ở bên hồ bơi nói với anh ấy: “Người trẻ tuổi, có muốn thi đầu không? Xem có thể thắng bộ xương già của tôi không.”

Mặc Đình biết rõ lai lịch của đối phương nên gật đầu: “Từ chối thì thật bắt kính.”

Sau khi thay xong quần bơi, Mặc Đình bước vào bể bơi, mà cả người cơ bắp khiến Lệ gia hết lời khen ngọi: “Một người có thể chăm sóc thân thể tốt như vậy, thảo nào có thể quản lý ngành giải trí.”

Hai người ra sức bơi về phía bể bơi, nhưng sau một vòng thì Mặc Đình đã tụt lại phía sau Lệ gia một chút. Lệ gia biết rõ là Mặc Đình chỉ mới dùng một nửa sức lực nên cười: “Tiểu Chu này thật là không giống dạng nào.”

Ngay sau đó, người phục vụ bước vào bể bơi nói với hai người, chủ tịch hội đồng quản trị Chu đến, hai người mới lần lượt vào phòng nghỉ VỊP.

“Đều ngồi đi, Tiểu Chu, cậu cũng ngòi đi.” Lệ gia chủ động nói lời chào hỏi: “Hôm nay mọi người đều đã đến rồi, vậy.

cứ nói thẳng vào vấn đề, Tiểu Chu, tại sao cậu lại uy hiếp nghệ sĩ của Hải Thụy?”

Vẻ mặt của chủ tịch hội đồng quản trị Chu có chút khó coi, nhìn vẻ mặt của Mặc Đình cũng rất phức tạp.

Mặc Đình mỉm cười, cũng chủ động: “Chủ tịch hội đồng quản trị Chu đối với bộ phim của mình, hình như không đủ tự tin.”

“Cậu cậy vào lợi thế bản thân xưng bá trong làng giải trí nhiều năm mà chặn đường tài lộ của tôi. Tôi đương nhiên cũng muốn tạo rắc rồi cho cậu.” Chủ tịch hội đồng quản trị Chu nói dứt khoát và sắc bén.

“Đây là bản lĩnh của người ta, cậu không làm được thì dùng thủ đoạn bỉ ổi, có phải quá xấu xa rồi không?” Lệ gia vừa lau tóc vừa hỏi chủ tịch hội đồng quản trị Chu.

“Chủ tịch hội đồng quản trị Chu đã nói là Hải Thụy của tôi chặn tài lộ của ông, vậy được, dù sao thời gian công chiều của hai bộ phim chỉ cách nhau không tới một ngày. Chúng tôi đều không can thiệp vào hoạt động của rạp chiếu phim.

Sắp xếp phim thế nào là do họ tự quyết định. Thế này, ông hài lòng chưa?”

“Hừ, làm sao tôi có thẻ không can thiệp vào việc sắp xếp phim?” Ông ta đúng là muốn kiếm tiền, không thể nhường vì công bằng gì đó.

“Vậy được, ông xen vào, tôi buông tay, thế này ông hài lòng rồi chứ?” Mặc Đình nhướng mày hỏi đối phương, khí chất đề vương trên người khiến Lệ gia cũng cảm thấy bị uy hiếp.

“Cậu sẽ tốt bụng như vậy?”

“Mặc Đình tôi luôn nói được làm được, nhưng bất luận doanh thu phòng vé sau này thế nào, ông cũng không thể lại gây khó dễ cho Hải Thụy nữa.” Mặc Đình chỉ thẳng vào chủ tịch hội đồng quản trị Chu, nửa câu sau mang theo ý cảnh cáo: “Nếu không, Hải Thụy tôi sẽ cá chết lưới rách với ông. Tôi nghĩ chủ tịch hội đồng quản trị Chu là một người thông minh, chắc sẽ không vì một bộ phim, không kiếm đủ tiền mà còn khiến việc kinh doanh bát động sản của mình như bước trên băng mỏng nhỉ?”

“Tôi đã nễ mặt Lệ gia. Nếu sau này Hải Thụy còn có nghệ sĩ tương tự bị đe dọa, tôi sẽ tính hết trên đầu chủ tịch hội đồng quản trị Chu.”

“Thủ đoạn của tôi thế nào, ông có thẻ thử xem.”

Lệ gia vừa nghe, sau khi Mặc Đình nói xong những lời này, thắng bại đã phân.

“Tiểu Chu, đề nghị của Mặc tổng, lẽ nào cậu còn chưa vừa lòng sao?” Lệ gia hỏi chủ tịch hội đồng quản trị Chu: “Người ta không những không can thiệp vào việc sắp xếp phim của rạp chiếu, cũng không xen vào việc cậu đi tạo ảnh hưởng tới việc rạp sắp xếp phim chiếu. Phần đại lễ này đã thể hiện thành ý của người khác rồi. Nếu cậu còn làm ra chuyện đê hèn vô liêm sỉ như vậy, vậy Lệ gia tôi cũng không nhận có quen biết cậu.”

Chủ tịch hội đồng quản trị Chu cân nhắc trái phải, cuối cùng gật đầu: “Được, đây là cậu nói đó.”

“Đương nhiên.” Mặc Đình gật đầu.

“Chuyện của Hạ Cảnh Nghi, coi như tôi xin lỗi. Tôi tuyệt đối sẽ không đụng đến Hải Thụy nữa, Lệ gia làm chứng.”

Chủ tịch hội đồng quản trị Chu nói lời thề.

Mặc Đình cong môi cười, không tiếp tục nói nứa.

“Được rồi, đã thương lượng xong, vậy mọi người cùng ăn cơm thôi.”

“Không cần nữa, Lệ gia, tôi còn phải về nhà với vợ, nên không thể ăn cùng ông.” Mặc Đình đứng dậy, nói với Lệ gia: “Hôm nay vô cùng cảm ơn.”

“Nói gì vậy, vợ Mặc tổng thật có phúc.”

Sau khi chào hỏi, từng người rời đi, Mặc Đình dẫn Lục Triệt ra khỏi câu lạc bộ, lại nhìn thấy xe của Đường Ninh ở cửa.

Anh sững sờ một chút, sau đó mới đi tới, thấy đúng là Đường Ninh, vẻ mặt đột nhiên thay đổi: “Tại sao lại đợi ở đây?”

“Đương nhiên là đón anh đắc thắng trở về.” Đường Ninh cười xinh đẹp với anh: “Mọi chuyện đều thương lượng xong rồi, phải không?

Mặc Đình quay người, nói với Lục Triệt: “Làm như tôi đã nói, cậu lái xe trở về.”

“Vâng, thưa chủ tịch.” Sau khi Lục Triệt gật đầu, xoay người rời đi.

Tắt nhiên, anh áy đã nói sẽ không sắp xếp phim thì sẽ giữ lời hứa, cho dù ông ấy sắp xếp 80% phim thì cũng làm sao?

Mặc Đình anh thắng chắc.