Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Tác giả: Bách Hương Mật


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 379. Bị đổi

Ngay sau đó, Mặc Đình trở lại phòng và chuẩn bị một số thức ăn nhẹ cho Đường Ninh, Đường Ninh nhìn Mặc Đình, nói với anh: “Em muồn gặp Bắc Thần Đông…”

“Không cần.” Mặc Đình ngồi ở mép giường, đỡ Đường Ninh ngồi dậy, sau đó đích thân đút cho cô.

Nhìn thấy sự nghi ngờ của Đường Ninh, Mặc Đình bình tĩnh giải thích: “Hinh Nhi đang chăm sóc anh ta.”

“Còn nữa… Anh đã đưa Hinh Nhi cho anh ta, em không cần cảm tháy có lỗi.”

“Ý anh là…”

“Ừm, anh ta thích Hinh Nhi, mặc dù anh không biết tại sao anh ta lại quen Hinh Nhi, nhưng… nhất định anh ta không phải ý thích, tên đó… quá lười biếng, thậm chí còn làm theo kiểu qua loa.” Mặc Đình nhẹ giọng giải thích, rồi anh nhìn Đường Ninh, nghiêm túc nói: “Thật ra, anh và Bắc Thần Đông là anh em họ, nên anh ta sẽ lớn hơn anh vài ngày…”

“Anh họ? Đó là lý do tại sao anh ấy không bắt bẻ em đúng không?” Đường Ninh đột nhiên hiểu ra tại sao Bắc Thần Đông lại đồng ý với cô là người mới diễn, hóa ra là…

“Không, nếu anh ta thật sự không muốn, không ai có thể ép buộc.”

“Không hỗổ là, em nghĩ anh cũng tương tự.” Đường Ninh cười cười, ngoan ngoãn ăn một ngụm cháo, sau đó vỗ vỗ bên người Mặc Đình nói: “Mau ngủ với em. Lâu lắm rồi em mới được ôm anh ngủ.”

Mặc Đình ngồi xuống giường bệnh, nằm ôm Đường Ninh: “Vậy sao?”

Đường Ninh nhắm mắt lại gật đầu: “Trong lòng em có suy đoán, nhưng cần phải xác nhận.”

“Anh sẽ tìm người xác nhận.”

Nghe thấy những lời này của Mặc Đình, Đường Ninh đột nhiên cong môi cười một tiếng: “Đình… Anh biết không?

Anh dường như đã biết tất cả mọi chuyện trong lòng của em, vì vậy em không bao giờ cần phải nói thêm nữa.”

“Đó là do anh cảm nhận bằng trái tim của mình.” Mặc Đình cúi đầu hôn cô.

“Nếu như không phải lấy em, có lẽ, anh đã không cần ở trong phòng bệnh nhỏ như vậy.”

Nhưng em không được biết anh may mắn như thế nào khi được kết hôn với em.”

“Cao nhân ẩn thế” không phải do Hải Thụy sản xuất, vì vậy những thay đổi không phải do Mặc Đình thực hiện.

Dưới tác động của tin đồn, cuối cùng đạo diễn cũng nhận được điện thoại của nhà sản xuất: “Tôi nghĩ rồi, để sau này tránh gặp phải rắc rối gì, vẫn nên thay đổi Đường Ninh. Tôi đã quyết định ứng cử viên rồi, ngày mai sẽ gửi đến đoàn làm phim cho anh.”

“Nhưng nói đổi liền đổi, có được hay không? Hơn nữa đối phương còn là Mặc Đình.” Đạo diễn khó khăn nói.

“Chúng ta kinh doanh này, kiêng ky cái gì? Anh không biết hiện tại thế giới bên ngoài đang đồn đại Đường Ninh là một ngôi sao thảm họa sao. Cho dù là bôi xấu ác ý thì chúng ta phải làm sao nếu cô ta đem xui xẻo cho bộ phim chứ? Chúng ta mời được Bắc Thần Đông rồi, ngay cả khi không phải là Đường Ninh mà là một người khác thì bộ phim này vẫn có thể thành công lớn!”

“Nhưng tổng giám đốc Mặc… Tôi thật sự không biết giải thích thế nào.” Đạo diễn lúng túng, trong lòng đạo diễn không ai thích hợp hơn với vai tiểu lưu manh ngoại trừ Đường Ninh.

“Tổng giám đốc Mặc thì cứ để tôi nói chuyện, anh không phải lo lắng cái gì, chỉ cần làm phim là được.”

“Vậy thì… được rồi.” Cuối cùng, đạo diễn chỉ có thể nhận thất bại, loại chuyện này vốn là người bỏ tiền ra có quyền quyết định.

Vì vậy, vào đêm khuya, số điện thoại của nhà sản xuất đã gọi điện cho Lục Triệt, Lục Triệt cũng đưa điện thoại cho Mặc Đình: “Cuộc gọi quan trọng.”

Mặc Đình nhìn Đường Ninh đang ngủ, nhẹ nhàng đặt cô sang một bên, sau đó đi chân trần ra khỏi phòng bệnh, đứng trên hành lang bệnh viện: “Alo, tôi là Mặc Đình.”

Tuy nhiên, anh muốn bên kia biết hậu quả của việc làm đó và cái giá phải trả.

Sau khi cúp điện thoại, đối phương giống như vứt bỏ một bao quần áo, vẫn còn tự mãn: “Những người như Đường Ninh có rất nhiều. Mặc dù họ rất nỏi tiếng với vai trò người mẫu, nhưng đây là trong làng giải trí. Tôi không thể mạo hiểm với một người mới.”

“Tổng giám đốc, bà chủ, bị đổi?”

Không ngờ chuyện này lại xảy ra với chính nghệ sĩ Mặc Đình đã dẫn dắt…

Lục Triệt hơi kinh ngạc, bên kia có gan hùm sao?

Mặc Đình liếc nhìn Lục Triệt, Lục Triệt ngay lập tức nghe lời…

Thực ra nhà sản xuất nghĩ như vậy, anh cũng không ngạc nhiên chút nào, tuy nhiên việc có ai xúi giục hay không thì cần phải điều tra kỹ càng. Cả nhà cố gắng tìm nguồn như trên hình đọc khích lệ nhóm có nhiều động lực lên chương nhé! Chúc cả nhà vui khỏe!

Đổi người của anh…

Nếu Đường Ninh đã là một ngôi sao thảm họa, vậy thì để toàn bộ đoàn làm phim của anh bị loại bỏ!

“Tổng giám đốc, trước tiên hãy xỏ giày vào.” Lục Triệt hợp lý đổi chủ đề, lập tức lấy giày từ trong phòng bệnh ra đặt trước mặt Mặc Đình.

Mặc Đình mang giày vào, đi ra trước cửa phòng bệnh của Bắc Thần Đông và gõ cửa.

“Tổng giám đốc Mặc…” Hàn Hinh Nhi đứng dậy khỏi ghế.

“Đi ra ngoài, tôi có vài lời với Bắc Thần Đông.” Mặc Đình thấp giọng nói.

“Được rồi.” Hàn Hinh Nhi xoay người rời đi, lúc này rõ ràng Bắc Thần Đông không vui.

“Đừng có tùy ý sai khiến cô ấy, đó là quyền của anh.”

“Nhà sản xuất đổi Đường Ninh.” Mặc Đình đi thẳng vào vấn đề: “Vậy nên, anh cũng rời đi, nều không…”

“Anh hiểu.” Bắc Thần Đông gật đầu, ngay cả khi anh ta thích bộ phim này thì việc nhà sản xuất đã bắt nạt gia đình anh ta, tắt nhiên anh ta sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Hơn nữa, mặc dù anh ta và Mặc Đình không thường xuyên ở bên nhau, nhưng tính khí của Mặc Đình anh ta vẫn hiểu rõ.

Coi như anh ta diễn xong thì có lẽ bộ phim này cũng sẽ khó chấp nhận, dù có chấp nhận thì cũng sẽ không có cơ hội được công chiều.

Bắt nạt Hải Thụy?

Thực sự nghĩ rằng Mặc Đình sẽ trở thành một con cừu khi kết hôn sao? Cũng không chịu xem anh quý Đường Ninh như thế nào…

“Sau này, anh sẽ yêu cầu rời khỏi đoàn phim với lý do không đủ các biện pháp bảo vệ an toàn, người còn đang ở viện, phí bôi thường vi phạm hợp đông cũng bớt đi…”