Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Tác giả: Bách Hương Mật


ghiền tiểu thuyết

Chương 347: Em muốn anh

Sau khi quyết định thử vai

“Tiếng súng”, Đường Ninh cũng đã luyện tập bắn súng và các kỹ năng trong quá trình quay “Đồ nhi ngốc”. Nhưng vì thời gian có hạn, Mặc Đình và huấn luyện viên bắn súng mà anh mời đến đã cố gắng chọn những động tác thông thường có giá trị đối với cô.

Trước đây, huấn luyện viên bắn súng vẫn lo lắng không biết Đường Ninh có thể vượt qua được những điều kiện khó khăn hay không, nhưng sau khi thực sự tiếp xúc với Đường Ninh, anh ấy phát hiện ra rằng người mẫu 26 tuổi này thực sự có sức mạnh kiên cường và dẻo dai.

Vì vậy, chờ những lúc rảnh, Đường Ninh tập cách lắp và bắn súng, mà buổi tối khi trở về khách sạn, cô sẽ ở trong phòng tập luyện với Mặc Đình, học những công phu quyền cước cơ bản nhất.

May mắn thay, do tập thể hình lâu năm nên độ dẻo dai của Đường Ninh rất tốt, nếu là người mẫu bình thường thì khi tập những động tác này bạn chỉ có thể hét lên thôi?

Mặc Đình cũng chiến đấu!

Đây là điều mà Đường Ninh chưa từng thấy trước đây, luôn cảm thấy anh một người thâm trầm như vậy, chắc sẽ không thích những thứ đam mê này, nhưng Boss Mặc nói thế nào?

“Anh cũng trải qua thời thanh niên…”

Nhìn thấy những cú đá chân đấm móc tự nhiên mang đầy sức mạnh của Mặc Đình, Đường Ninh chỉ cảm thấy tim mình bay lên, bởi vì anh quá đẹp đến mức nhịp tim của cô không ngừng tăng nhanh.

Mặc dù ngắm vẻ đẹp trai của Mặc Đình là rất quan trọng, nhưng Đường Ninh vẫn nghiêm túc 100%, nghiên cứu các chiêu thức khác nhau và yêu cầu bản thân phải hoàn hảo đến 1.

%.

Mà trong hai ngày qua, fans còn huyên náo đến quên trời đất, nhưng Hải Thụy từ đầu đến cuối đều không có phản ứng gì.

Đặc biệt là các fan của Lâm Thanh, điệu bộ như thể thần tượng của họ bị Hải Thụy chà đạp, đã yêu cầu công ty quản lý của Lâm Thanh chấm dứt hợp đồng với Hải Thụy.

“Thanh Thanh đã bị liên lụy rồi, quỳ xin Hải Thụy buông tha chol”

“Tôi thì không sao, nhưng nếu cuối cùng bộ phim của Thanh nhà tôi bị Đường Ninh kéo xuống thì tôi xin thề cả đời này sẽ nguyền rủa đồ đê tiện đó.”

“Phim đã quay xong rồi, có nói gì cũng vô dụng. Tôi chỉ có thể nói rằng tôi có chút thất vọng đối với Hải Thụy.”

“Haha, thật không hổ là có hậu đài. Dù có liên lụy cả đoàn phim, Đường Ninh vẫn còn mặt mũi ở lại phim trường “Đồ nhi ngốc”. Tôi thật bội phục da mặt dày của cô ta.”

Ngoại trừ những người biết kỹ năng diễn xuất của Đường Ninh, không một ai chịu tin cô, đương nhiên, là người mới trong ngành điện ảnh, Đường Ninh không có kỳ vọng quá xa xôi, bọn họ sẽ sẽ thông cảm.

Buổi tối ở nhà, Mặc Đình ôm Đường Ninh nói: “Ngày mai anh đưa em đi thử vai.”

“Không cần đâu, nếu đã là bí mật, anh đi sẽ không thể đạt được mục đích này.” Đường Ninh trả lời Mặc Đình: “Anh yên tâm, em biết phải làm gì. Em nhất định sẽ chứng minh cho mọi người thấy.”

“Rõ ràng là tin đám cưới sắp được thông báo… nhưng còn khiến em mệt mỏi như vậy.”

Đường Ninh ôm cổ Mặc Đình, bình tĩnh mà ỷ lại dựa vào lòng anh, mãn nguyện đáp: “Nhưng em chưa bao giờ cảm thấy mệt … nếu nói mệt, anh rõ ràng còn mệt hơn em.”

“Được rồi, ngủ đi, ngày mai phải dậy sớm.”

Đường Ninh vươn tay ngăn Mặc Đình lại, khẽ cười nói: “Nhưng mà Mặc Tổng … Em muốn anh.”

Mặc Đình chắn động, cúi xuống nhìn Đường Ninh hoài nghỉ hỏi: “Em vừa nói gì?”

“Em nói là em muốn anh.” Đường Ninh nói thẳng với anh: “Lẽ nào anh không biết nhất cử nhất động của anh trong phòng huấn luyện đều là một cám dỗ chết người đối với em sao?

“Nếu không phải để quyến rũ em, anh cần gì phải **** trên người?” Mặc Đình đứng dậy, giọng nói trầm thấp đầy từ tính.

Đường Ninh từ trong chăn ôm lấy eo của anh, cố gắng áp sát vào người anh: “Anh thành công rồi…”

Thử vai cho bộ phim lớn “Tiếng súng”!

Tin tức sớm đã lan truyền ra ngoài, mà đạo diễn của bộ phim là đạo diễn Trương, người lúc trước lên tiếng phê phán Đường Ninh.

Có hơn một trăm người tham gia buổi thử vai, có nghĩa là nữ chính sẽ là một trăm chọn một.

Ban giám khảo ngoài đạo diễn Trương, còn có bảy tám nghệ sĩ nổi tiếng, cộng với các diễn viên nỗi tiếng và nhà đầu tư, đội ngũ có thể nói là rất mạnh.

Đường Ninh hóa thân thành Đường Diệc Chân và tham gia buổi thử vai này. Số thứ tự của cô là 33.

Nói cách khác, là vị trí gần giữa!

Để tránh cho không ai nhận ra mình, Đường Ninh đã đặc biệt đội tóc giả và mặc quần áo rộng để che đôi chân trước khi ra ngoài. Quả nhiên, vì mọi người đều rất lo lắng việc thử vai nên không quan tâm cô là ai. Hơn nữa những người trong buổi thử vai này còn có vài người nồi tiếng.

Trên thực tế, đoàn phim tiếng súng không nhát thiết phải lấy nội dung trong tiếng súng làm điểm thử vai, cho nên, Đường Ninh cảm thấy những người ôm kịch bản học thuộc có chút đáng thương.

Chuyện đóng phim đôi khi cũng phụ thuộc vào trực giác.

Nhìn thấy những người đến thử vai, từng người từng người vào phòng, Đường Ninh vẫn trầm mặc, nhưng những người xung quanh cô lại có vẻ vô cùng căng thẳng, vài người còn hoang mang đi toilet máy lần.

“Hi, xin chào.”

Đường Ninh ngắng đầu, nhìn người vỗ vai mình, sửng sốt một chút không lên tiếng.

Đối phương là một người phụ nữ tóc ngắn chừng hai mươi tuổi mặc đồng phục cảnh sát, từ dáng vẻ của cô ta có vẻ là một trong những người thử vai: “Cô số bao nhiêu?”

“Số 33.” Đường Ninh đáp.

“Ta không nghĩ tới cô mang theo kịch bản, cũng không vội. Cô đang đợi bạn sao?” Người bên cạnh ngồi xuống bên cạnh nàng hỏi.

“Chắc vậy.” Đường Ninh không muốn cùng đối phương nói quá nhiều, chỉ nói chiếu lệ hai ba chữ. Cho đến cuối cùng Đường Ninh mới hiểu được người phụ nữ mặc đồng phục cảnh sát này tương lai sẽ đối đầu với cô vô số lần trên con đường nghệ thuật.

“Nghệ Đan, đến cô rồi.”

Người đại diện của Nghệ Đan gọi cô ta.

3 Người phụ nữ gọi Nghệ Đan này, trực tiếp đứng dậy khỏi chỗ ngồi, sau đó nói với Đường Ninh: “Thực ra, cô cũng ở đây để phỏng vấn, phải không? Đường Ninh!”

Cứ như vậy bị vạch trần, Đường Ninh không hề có biểu hiện hoảng sợ, đối phương dường như cũng không định công khai thân phận của cô, hai người chạm mắt nhau, Đường Ninh đột nhiên cảm thấy người phụ nữ này có vẻ rất thú vị.

Sau đó, Trương Nghệ Đan bước vào phòng tập, đối mặt với rất nhiều giám khảo, cũng không hề mắt bình tĩnh.

“Hãy lật đến trang thứ chín mươi tư của “Tiếng súng “, và diễn cảnh đó.” Giám khảo nói với cô ấy.

Trương Nghệ Đan gật đầu rồi mở ra, đó là cảnh bạn cô ấy hy sinh vì cô, yêu cầu cô ta đóng ngay tại chỗ.

Ngoài việc kiểm tra các kỹ năng diễn xuất cơ bản nhất, kỹ năng lời thoại, và diễn xuất tự do của các diễn viên.

Trương Nghệ Đan nhanh chóng lấy được cảm xúc của mình, đột nhiên bộc phát, cô quỳ xuống trước mặt bạn mình và che ngực anh: “Đừng chết, anh sẽ không chết…”

Hoảng hốt, sợ hãi, tức giận, không cam lòng … nước mắt và nước mũi của Trương Nghệ Đan thi nhau chảy xuống, nhập vai rất nhanh.

“Xin anh … không được có chuyện.”

Sau đó, cô đứng dậy, đập vỡ các đạo cụ xung quanh rồi quỳ xuống đất đau đớn không thôi…

Cả buổi biểu diễn, tuy không có trải nghiệm gì đặc biệt nhưng…

Tình cảm rất phong phú, ánh mắt rất có hồn, và quan trọng nhất là diễn xuất rất trôi chảy!

“Không tệ, cái này không tệ…”

“Trương Nghệ Đan, phải không? Diễn tốt lắm.”