Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Tác giả: Bách Hương Mật


ghiền tiểu thuyết

Chương 274: Mặc tổng có bao giờ thua đâu?

“Nhìn xem, không phải là đã tới rồi sao?” Cha Quyền mỉm cười nhìn Mặc Đình và Đường Ninh bước đến, ra hiệu cho Diệp Quyền ở bên cạnh đứng dậy.

Mặc nhị gia cũng nhìn thấy Mặc Đình, nhưng mà ông ta cũng không đặt ánh mắt lên người của Mặc Đình, đã nhìn mấy chục năm rồi, cũng chẳng có gì mới mẻ, cho nên ông ta đem ánh mắt đặt lên người Đường Ninh đi cùng Mặc Đình.

Cảm giác đầu tiên, cô bé này trong trẻo nhưng hơi lạnh lùng, nhưng mà cũng không thanh cao, nhìn sơ qua thì trông thật an tính, ánh mắt cũng không hung hăng chèn ép người khác, khiến cho người khác càng nhìn càng thuận mắt.

Vốn dĩ cả nhà đều cho rằng thằng cháu này muốn cô độc cả đời, không ngờ cũng có một ngày thông suốt.

Thế nhưng mà, tìm một người từ trong làng giải trí, liệu có sạch sẽ hay không?

“Mau ngồi xuống, kẹt xe phải không?” Mặc nhị gia nói với Mặc Đình.

Vốn nghĩ bất kể lí do gì khiến cho Mặc Đình đến trễ, anh cũng sẽ thống nhất một đáp án với ông ta, đó chính là kẹt xe. Nhưng mà…

Đầu tiên, Mặc Đình giúp Đường Ninh kéo ghé, thân sĩ mời cô ngồi xuống, sau đó mới vừa kéo chiếc ghế bên cạnh ra, vừa trả lời: “Cũng không phải kẹt xe.”

Sắc mặt Mặc nhị gia biến đổi, mà sắc mặt của cha Quyền và Quyền Diệp ở phía đối diện cũng không tốt hơn là máy.

Đường Ninh nhìn Mặc nhị gia một chút, lại liếc sang Mặc Đình, cuối cùng phát hiện vẻ mặt như cười như không của Mặc Đình mới phản ứng được, cô nói: “Thật xin lỗi, hai vị trưởng bối, là do cháu trên đường đến đây bị kẹt xe, Mặc Đình vì đến đón cháu cho nên mới làm trễ nải thời gian, để mọi người đợi lâu, thật sự rất áy náy.”

Mặc nhị gia nghe xong, sắc mặt mới hòa hoãn trở lại, nhìn Đường Ninh với vẻ mặt khen ngợi.

Mà ở dưới bàn, Mặc Đình cầm lấy tay Đường Ninh, nhẹ nhàng ma sát, bao bọc bàn tay cô trong lòng bàn tay ấm áp của mình.

Đường Ninh hiểu rõ được lí do tại sao Mặc Đình lại làm thế, thật ra anh đang muốn tạo một cơ hội cho cô thể hiện, tranh thủ tạo ấn tượng tốt trước mặt người lớn trong nhà.

“Đây chỉ là việc nhỏ.” Cha Quyền xua tay, sau đó chỉ vào Đường Ninh và nói với Mặc nhị gia: “Tôi biết cô bé này, tin tức gần đây của Thịnh Kinh đa phần là nhắc đến cô ấy.”

Lời này của cha Quyền nghe giống như đang khích lệ Đường Ninh là người mẫu đang nổi tiếng, nhưng thực chất lại có ý bảo rằng người đàn bà này không đơn giản chút nào.

Mặc nhị gia nghe thấy, nghiêng đầu hỏi Mặc Đình: “Những chuyện kia cháu có biết không?”

“Đương nhiên là biết.”

“Vậy thì tốt rồi.” Mặc nhị gia hoàn toàn tin tưởng vào quyết định của Mặc Đình, có thể đi cùng vào những trường hợp như thế này, thì đã nói rõ đây là người phụ nữ mà Mặc Đình rất để ý, thật vất vả mới thoát được kiếp độc thân, tuyệt đối không được dọa người ta chạy mắt.

Cho nên Mặc nhị gia đương nhiên phải nói giúp Đường Ninh: “Thanh niên tất nhiên phải có chí tiến thủ, đương nhiên, so với Quyền Diệp nhà anh thì chúng tôi còn kém xa rất nhiều.”

Ý nói, Quyền Diệp nhà ông một ngày đổi ba người phụ nữ, có tư cách gì mà âm thầm chọc ngoáy cháu dâu tôi?

Thật ra người lớn hai nhà chẳng qua cũng chỉ làm dáng một chút, trên thương trường đao kiếm không có mắt, đã làm tổn thương nhau nhiều lần như thế, làm sao có chuyện vẫn là bạn tốt?

Quả nhiên, cha Quyền bị Mặc nhị gia chắn đến mức hoàn toàn nói không nên lời, thật lâu sau đó mới quay trở lại vấn đề chính: “Lần này Diệp Quyền không quản tốt cái miệng của mình, gây phiền phức cho Mặc Đình, tôi thật sự cảm thấy áy náy…”

“Ông Quyền, chỉ một câu áy náy… là xong rồi sao?” Mặc Đình hỏi lại cha Quyền.

“Nếu Mặc tổng thật sự có bản lĩnh, có thể chứng minh với truyền thông, cần gì phải tố cáo với cha tôi?” Giọng điệu của Quyền Diệp cũng rất ngả ngớn, thái độ rất ngạo mạn, hoàn toàn không phải đến để nhận lỗi, đương nhiên Mặc Đình cũng không có ý định để cho anh ta nhận lỗi.

“Mày còn nói nữa à!” Cha Quyên nổi giận quay đầu quát Quyền Diệp: “Mày suốt ngày ngoại trừ chơi đùa phụ nữ ra, thì còn có thể làm cái gì?”

“Con thật sự không hiểu, Tinh Hoàng sao phải bị Hải Thụy chèn ép?”

“Xem ra Quyền tổng dường như không phục lắm.” Mặc Đình nhíu mày nhìn hai cha con ở phía đối diện, mà lúc này Mặc nhị gia cũng không có ý định xen vào, chỉ muốn chuyên tâm xem kịch.

“Vậy thì cậu chứng minh cho tôi xem, rằng cậu hoàn toàn là đàn ông chân chính?” Quyền Diệp híp mắt nhìn anh, dáng vẻ lười biếng không thể tả.

“Vậy thì đấu đi.” Mặc Đình cũng rất thẳng thắn, trả lời dứt khoát.

“Đấu cái gì?”

“Dù sao ở bên trong câu lạc bộ này cái gì cũng có, vậy thì chúng ta thi đấu thử xem, môn gì cho anh chọn, đấu năm trận, chỉ cần anh hơn tôi một trận, tôi sẽ coi như là anh thắng.”

Thắng một trận coi như thắng!

Đừng nói là Quyền Diệp, cho dù Đường Ninh nghe xong cũng cảm thấy có chút khó tin, thắng một trận coi như thắng, chuyện này khinh thường và nhục nhã đến mức nào?

Sắc mặt Quyền Diệp đỏ lên, soạt một tiếng đứng lên: “Nếu là đàn ông đương nhiên phải nói chuyện bằng nắm đắm, ván đầu tiên chúng ta đấu quyền Anh đi.”

“Đó là anh nói nhé…” Mặc Đình cười ưu nhã.

“Chú nói trước, chú sẽ để phóng viên vào.” Mặc nhị gia chỉ ra những phóng viên đang chờ đợi ở ngoài cửa.

Vốn dĩ Mặc nhị gia sẽ cho là Mặc Đình sẽ phản đối, nhưng mà lần này thái độ của anh lại rất khác thường, trực tiếp trả lời: “Tùy chú.” Sau đó anh kéo Đường Ninh đứng lên: “Mười phút sau gặp nhau tại sàn đấu quyền Anh, chúng tôi đi chuẩn bị trước một chút.”

“Cháu đi chuẩn bị, còn phải mang theo…” Mặc nhị gia quay đầu nhìn hai vợ chồng đứng dậy, thâm ý hỏi.

Mặc Đình mặt không đổi sắc, nhướn mày ngả ngón: “Cần.”

Nói xong, canh kéo theo Đường Ninh về phía sàn đấu quyền Anh, hoàn toàn không quan tâm đến cánh truyền thông ở ngoài cổng.

Mặc nhị gia quay người thở dài một hơi, phát hiện đứa cháu nhỏ từ trước đến giờ lạnh nhạt không cảm xúc, hóa ra còn có…

một mặt như thế, thật là khiến người ta phải lau mắt mà nhìn.

Quyền Diệp nhìn hai người rời đi, cũng rời khỏi bàn tiệc, bước về phía sàn đấu quyền Anh.

“Vậy thì… chúng ta cũng đi thôi?” Mặc nhị gia nói với cha Quyền.

“Đi xem như thế nào.”

Thật ra thì cha Quyền cũng muốn biết rốt cuộc con trai của mình và con trai của người khác, hơn kém nhau ở chỗ nào.

Ngay sau đó, cánh truyền thông được cho phép đi vào, được tiến vào trong khu vực sàn đấu quyền Anh, trở thành người xem.

“Hóa ra hôm nay Hải Thụy cho phép phóng viên vào là để làm sáng tỏ lời đồn trước đó sao?”

“Quyền Anh làm sao có thể làm sáng tỏ lời đồn? Trong mắt của tôi… Mặc tổng đã bao giờ thua đâu? Trước đó ở trên bảng PK xếp hạng, đa số cộng đồng mạng đều bình luận dáng người của Quyền tổng rất hoàn mỹ, cho nên tôi cảm thấy chắc hẳn là Mặc tổng muốn cho tất cả mọi người nhìn xem thân hình của mình.”

“Nhưng ngài ấy không phải là người nhàm chán đến vậy.”

“Vậy cô giải thích như thế nào về tình cảnh trước mắt?”

Sau khi tìm xong vị trí tốt để quay chụp, nhóm phóng viên liền ngồi bàn tán xì xào. Đương nhiên bình thường Mặc Đình sẽ không nhàm chán đến như thế, nhưng mà đó là khi Đường Ninh không có nói những lời kia.

Câu nói đó…

Nói rằng cô không muốn anh bị kéo xuống khỏi vị trí cao nhát…

Có đôi khi, cuộc sống quá nhàm chán, trêu đùa vợ mình một chút cũng có thể tăng thêm thú vui của cuộc sống, nhát là…

Tiện tay có thể hành hạ được một thằng đều.

Bên trong phòng thay đồ, Đường Ninh nhìn Mặc Đình cởi trần nửa thân trên, nhịn không được đỏ mặt: “Thật sự không muốn người khác nhìn thấy…”

“Không sao, người khác chỉ có thể nhìn thấy một chút, sau này bọn họ cũng chỉ có thể chảy nước miếng mà thôi!”