Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Tác giả: Bách Hương Mật


ghiền tiểu thuyết

Chương 255. Cô ta hơi tàn nhẫn trong cuộc chiến này!

Lục Triệt không từ chối được yêu cầu của bạn gái, đi đến căn hộ tám trăm năm chưa từng đến của Phương Dục, nhưng người mở cửa lại là một cô bé ba bốn tuổi, đương nhiên là không mở được nên Lục Triệt ngạc nhiên nhìn cô bé đứng phía sau Phương Dục.

Chỉ thấy sắc mặt anh ta tái đi, trán đầy mồ hôi, rõ ràng là vẫn còn ốm rất nặng.

Lục Triệt không hiểu được tình huống trước mắt hỏi: “Anh không sao chứ? Đứa nhỏ này là ai?”

“Con của chị tôi 22”

“Chị gái anh đâu?” Lục Triệt trực tiếp ngắt lời anh ta: “Con của chị gái anh mà giống anh như vậy sao?”

Phương Dục cười, không ngờ sẽ bị phát hiện.

“Con gái Phương Duyệt của tôi! Tôi còn sốt vì phải chăm con.”

Phương Dục bế cô con gái nhỏ ngồi trên ghế sô pha, sau đó đứng lên vào bếp rót một cốc nước cho Lục Triệt: “Dì chăm sóc con bé, cũng bị cảm… “

“Anh có con gái khi nào? Sao chưa từng nghe anh nói!”

“Ở trong cái vòng này, ai không có một ít bí mật chứ?” Phương Dục cách con gái hơi xa, có lẽ là vì sợ lây bệnh: “Đúng rồi, sao anh lại tới đây?”

Lục Triệt nhìn kỹ căn hộ của Phương Dục, bởi vì chị Long muốn xem trong lòng người đàn ông này có ai không, từ nơi anh ta sống chắc chắn sẽ lần ra manh mối. Hiện giờ, căn hộ của Phương Dục có chút lộn xộn, chủ yếu là do Phương Duyệt ở đây, khắp nơi trong nhà đều là đồ trẻ em sử dụng.

“Tại sao muốn giúp Hoắc Thanh Thanh chịu đựng chuyện này?

Anh căn bản không cần phải đứng suốt năm tiếng đồng hò.”

“Nếu đã ra tay giúp thì nên đưa Phật Tổ về phía tây. Vị quan chức cấp cao kia thích sĩ diện, tôi đứng năm tiếng đồng hồ để ông ta thở một hơi, như vậy mọi chuyện sẽ suôn sẻ, đáng giá hơn.” Phương Dục xoa xoa mái tóc rối bù nói, khi bị bệnh, tóc tai bù xù, thân hình gầy yếu nhưng lại có một vẻ đẹp suy đồi khác người.

“Anh đối với Hoắc Thanh Thanh là…?”

“Anh đùa à? Đến con gái tôi cũng có rồi…” Phương Dục không tưởng tượng nỗi cười một tiếng: “Hơn nữa, sự cảm kích thuần túy của tôi đối với Hoắc Thanh Thanh, chắc anh cũng phải có?”

“Mẹ của cô bé kia đâu?”

Phương Dục nghẹn lại không nói gì, trong hai con ngươi tràn đầy vẻ mê mang.

Lục Triệt cũng không hỏi thêm, chỉ đưa ánh đèn nhẹ nhàng chiếu vào Phương Duyệt đang chơi xếp gỗ: “Hay là tôi đưa con gái anh về nhà, để anh đến bệnh viện khám?”

“Anh sẽ trông trẻ con sao?” Phương Dục trêu chọc: “Mặc dù pudding nhà tôi rất ngoan, nhưng muốn trông coi cũng không phải chuyện dễ dàng. À đúng rồi, pudding là biệt danh của con bé.”

“Anh mau đến bệnh viện đi, đã như thế này rồi, con gái anh còn có thể chịu đựng virus của anh bao lâu nữa?”

“Vậy được rồi… tôi sẽ viết một chút ghi chú.”

Vì vậy, đưa Phương Duyệt trở về từ nhà Phương Dục là thu hoạch lớn nhất của Lục Triệt.

Khi chị Long vừa nhìn thấy cô bé, nghĩ thầm trong lòng, xong rồi, con gái cũng có rồi, vậy chuyện của Phương Dục và Hoắc Thanh Thanh chắc chắn không thể có khả năng, sau đó cô ấy lại chìm đắm trong trò vui trêu chọc cô bé.

Đường Ninh đã sớm biết về con gái của Phương Dục, nhưng vẫn nói với Hoắc Thanh Thanh lý do Phương Dục bị bệnh.

Điều mà Hoắc Thanh Thanh ghét nhất là nợ ân tình của người khác, vì vậy cô ấy đã hỏi Lục Triệt địa chỉ căn hộ của Phương Dục, bỏ người đại diện và trợ lý, rồi một mình lái xe đến dưới lầu nhà Phương Dục.

Phương Dục nhìn thấy Hoắc Thanh Thanh cải trang xuất hiện trước cửa nhà mình, không khỏi thở dài: “Bà cô à, bây giờ cô đang là tâm điểm theo dõi của giới truyền thông, cô để cho tôi nghỉ ngơi chút đi! Nếu bị phóng viên chụp ảnh thì cô có mười cái miệng cũng không giải thích được đâu!”

“Không cần đến bệnh viện, tôi sẽ rời đi khi anh hạ sốt.”

Dựa trên kinh nghiệm chăm sóc người nghiện rượu của Hoắc Thanh Thanh, chỉ chăm sóc một bệnh nhân là quá đủ.

Sau đó, Phương Dục bị Hoắc Thanh Thanh đẩy lên ghế sô pha, dùng đá viên, thổi một làn gió mát.

Đầu óc Phương Dục tỉnh táo hơn một chút, nhìn Hoắc Thanh Thanh bận rộn, đột nhiên cảm thấy mình quả thực thiếu một người phụ nữ, trong lòng không khỏi tràn ra hai chữ: “Tư Nhược…”

Hoắc Thanh Thanh ngồi xổm bên cạnh Phương Dục, nghe được hai chữ này, phát hiện Phương Dục hẳn là đã nhận sai người.

Tư Nhược này chắc là mẹ của đứa bé, Hoắc Thanh Thanh nghĩ.

“Tôi là Hoắc Thanh Thanh…”

Phương Dục trầm mặc một lúc, lấy tay che mắt rồi lẫm bẩm: “Đúng vậy, Tư Nhược đã chết rồi.”

Chết?

Dù thế nào đi nữa, cơn sốt của Phương Dục cuối cùng cũng giảm bớt. Hoắc Thanh Thanh nhìn khuôn mặt anh ta khi ngủ, dọn dẹp phòng cho anh ta rồi mới rời khỏi căn hộ của Phương Dục, tuy nhiên, cảnh này đã được ghi lại bởi các tay săn ảnh theo dõi Hoắc Thanh Thanh…

Vì vậy, tin tức càng thêm dồn dập, rằng Hoắc Thanh Thanh đang bán sắc và có quan hệ không chính đáng với giám đốc nghệ sĩ Hải Thụy!

Phương Dục đã hết sốt, nhưng nhìn thấy tin tức này khiến đầu anh ta càng đau hơn.

Tin ban đầu là Hoắc Thanh Thanh tranh chấp với Chân Mạn Ny vì Đường Ninh, tin Hoắc Thanh Thanh và Đường Ninh dạy dỗ những người hâm mộ của Chân Mạn Ny, cuối cùng lại chuyển sang các vấn đề cá nhân của Hoắc Thanh Thanh, bây giờ còn kéo cả Phương Dục liên lụy vào.

Chân Mạn Ny vốn tưởng rằng có thể lợi dụng sự việc này để cho Đường Ninh biết mặt, nhưng Hoắc Thanh Thanh lại bị dính vào chuyện này, hướng dư luận đều sai hết.

Hải Thụy tung ra những tin tức nặng ký về các diễn viên để chuyển hướng sự chú ý của mọi chuyện, mà ánh mắt của người xem cũng bị phân tán đi rất nhiều.

Nhưng ngay cả khi mọi chuyện lắng xuống, số phận tương lai của mấy người sẽ quấn chặt lấy nhau, không lối thoát…

Bởi vì tiệc đêm của Hải Thụy sắp diễn ra, Đường Ninh và Chân Mạn Ny lại được nhắc đến, mà Mặc Đình, với tư cách là người đại diện và tổng giám đốc của Hải Thụy, không biết anh sẽ đứng về phía nào, anh sẵn sàng bảo vệ ai hơn.

Chị Long tỏ ra khá lo lắng khi đang chọn váy cho Đường Ninh: “Đường Ninh, em nói xem nếu em thật sự đánh nhau với Chân Mạn Ny thì ông chủ sẽ giúp ai? Nói cho cùng, vị trí của Chân Mạn Ny đối với Hải Thụy rất quan trọng. Nếu anh ấy hơi thiên vị thì chắc chắn sẽ sinh ra xung kích đến những người khác của Hải Thụy.”

Phương Dục đã hết sốt, nhưng nhìn thấy tin tức này khiến đầu anh ta càng đau hơn.

Tin ban đầu là Hoắc Thanh Thanh tranh chấp với Chân Mạn Ny vì Đường Ninh, tin Hoắc Thanh Thanh và Đường Ninh dạy dỗ những người hâm mộ của Chân Mạn Ny, cuối cùng lại chuyển sang các vấn đề cá nhân của Hoắc Thanh Thanh, bây giờ còn kéo cả Phương Dục liên lụy vào.

Chân Mạn Ny vốn tưởng rằng có thể lợi dụng sự việc này để cho Đường Ninh biết mặt, nhưng Hoắc Thanh Thanh lại bị dính vào chuyện này, hướng dư luận đều sai hết.

Hải Thụy tung ra những tin tức nặng ký về các diễn viên để chuyển hướng sự chú ý của mọi chuyện, mà ánh mắt của người xem cũng bị phân tán đi rất nhiều.

Nhưng ngay cả khi mọi chuyện lắng xuống, số phận tương lai của mấy người sẽ quấn chặt lấy nhau, không lối thoát…

Bởi vì tiệc đêm của Hải Thụy sắp diễn ra, Đường Ninh và Chân Mạn Ny lại được nhắc đến, mà Mặc Đình, với tư cách là người đại diện và tổng giám đốc của Hải Thụy, không biết anh sẽ đứng về phía nào, anh sẵn sàng bảo vệ ai hơn.

Chị Long tỏ ra khá lo lắng khi đang chọn váy cho Đường Ninh: “Đường Ninh, em nói xem nếu em thật sự đánh nhau với Chân Mạn Ny thì ông chủ sẽ giúp ai? Nói cho cùng, vị trí của Chân Mạn Ny đối với Hải Thụy rất quan trọng. Nếu anh ấy hơi thiên vị thì chắc chắn sẽ sinh ra xung kích đến những người khác của Hải Thụy.”

Đường Ninh ngồi trước bàn trang điểm, nhìn mình trong gương: “Em không thể chắc chắn… nhưng em hy vọng rằng Chân Mạn Ny sẽ giữ đúng bổn phận của mình.”

“Chị đoán, ông chủ vẫn sẽ chọn em…”

“Chuyện đó có quan trọng không?” Đường Ninh hỏi chị Long: “Cho dù Mặc Đình xử lý chuyện này như thế nào, em cũng sẽ ủng hộ quyết định của anh áy!”

“Nếu ông chủ thực sự chọn Chân Mạn Ny thì em không buồn một chút nào sao? Lừa gạt ai đây?” Chị Long hừ nhẹ: “Nếu ông chủ giúp Chân Mạn Ny thì chị sẽ không làm fan nữa!”

“Ai mà thèm chị làm fan hâm mộ chứ?”

“Vậy thì chị không quan tâm, mọi người đều muốn nhìn thấy em và Chân Mạn Ny trên cùng một sân khấu. Cảm giác này thậm chí còn hơn khi em đối đầu với Mặc Vũ Nhu trước đây.

Chân Mạn Ny là ai2 Đó là một siêu mẫu hạng A. Đấu với cô ta sẽ thú vị hơn nhiều.” Chị Long đặt chiếc váy đã chọn xuống trước mặt Đường Ninh: “Em không xem một chút, gần đây Chân Mạn Ny gây sự, đã gây không ít phiền phức cho em trong bóng tối.”

Đường Ninh cười cười không nói, lúc này Lục Triệt gọi tới, Đường Ninh kết nối với ánh mắt kinh ngạc của chị Long, nhưng lại nghe thấy giọng điệu lạnh lùng hơn của Lục Triệt: “Hoắc Thanh Thanh lại bị đánh, Hải Thụy vừa phong toả tin tức.”

Phản ứng đầu tiên của Đường Ninh, lại là tên cặn bã đó.

Nhưng ngay sau đó, Lục Triệt mới giải thích: “Bị người đuổi đến tận cửa ra tay, bây giờ còn chưa có nhiều tin tức nhưng mọi người hoài nghi rằng có liên quan đến Chân Mạn Ny.”

Đường Ninh nghe xong, có chút khó xử: “Cô ta hơi tàn nhẫn trong cuộc chiến này rồi.”