Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Tác giả: Bách Hương Mật


ghiền tiểu thuyết

Chương 236: Tìm ra hung thủ rồi

“Còn nói không sao.” Hoắc Thanh Thanh nhìn sân khấu cao chừng một mét, nhớ tới vừa rồi Đường Ninh trực tiếp lăn xuống, vội nắm lấy cánh tay cô kiểm tra: “Hẳn là lên tin tức rồi, cậu cho rằng người khác thật sự không nhìn thấy sao?”

Hoắc Thanh Thanh biết nỗi lo của Đường Ninh, vì vậy dùng từ người khác thay thê cho Mặc Đình.

Nhưng Đường Ninh lại mỉm cười, sau đó giải thích: “May mà bên dưới có thảm…”

Người dẫn chương trình lễ trao giải cũng vây lại, đỡ Đường Ninh lên: “Còn đi được không? Còn muốn đi bệnh viện không?”

Đường Ninh lắc đầu, thật ra khoảnh khắc bị bổ nhào rơi xuống, cảm giác đau đớn rõ ràng một chút, khi lăn xuống, ngược lại không có cảm giác gì nhiều.

“Vậy được, cô nghỉ ngơi một lát đi. Nếu có yêu cầu gì, bất cứ lúc nào cũng có thể nói cho chúng tôi!” Người dẫn chương trình an ủi Đường Ninh: “Nhất định đừng có chấp…”

Sau khi người dẫn chương trình nói xong liền quay trở lại sân khấu, một màn lúng túng vừa rồi liền trở lại nguyên trạng, mà bầu không khí trong khán đài nhanh chóng khôi phục, lễ trao giải vẫn tiếp tục tiến hành, nhưng tin tức Đường Ninh ngã xuống vẫn rất nhanh bị rò rỉ ra ngoài…

Bảo vệ đã bắt được người đàn ông đội chiếc mũ lưỡi trai vừa rồi, một thiếu niên 17 – 18 tuổi, trên mặt đầy mụn, bộ dạng trông hơi nỗi loạn.

“Cậu ta nói là fan trung thành của em, quá thích em nên mới nhất thời mất kiểm soát…” Chị Long đem lời của bảo vệ nói với Đường Ninh: “Chỉ là một đứa trẻ thôi, thêm nữa em cũng không sao. Bảo vệ không nỡ làm khó cậu ta, chỉ có thể giáo huấn 1 trận rồi thả ra.”

“Cậu tin không?” Hoắc Thanh Thanh liếc nhìn khắp khán đài, hỏi Đường Ninh.

Đường Ninh lắc đầu, nhưng trong lòng vẫn luôn có một cân đòn, ít nhất cô có thể khóa phạm vi: “Không tránh khỏi có quan hệ với người của Tinh Hoàng.”

“Nhưng chúng ta không có bằng chứng.”

“Vậy thì chỉ có thể tạm thời nhẫn nhịn.” Đường Ninh bình tĩnh nói, giọng nói rất nhẹ. Có lẽ Hoắc Thanh Thanh không biết, nhưng chị Long biết rõ Đường Ninh lúc này chỉ ẳn nhẫn chờ bùng phát, cô ấy tuyệt đối không thể bỏ qua như thé.

“Cậu có muốn rời đi trước không?”

“Không cần, phía sau cậu còn có giải thưởng, để chị Long đỡ tớ trở lại chỗ ngồi là được rồi.” Đường Ninh chịu đựng đau đớn đứng lên, đôi chân có chút không vững.

Hoắc Thanh Thanh vội vàng đỡ cô, không nhịn được chửi bới: “Cậu ngốc à? Còn cậy mạnh…”

“Tôi không phải cậy mạnh.” Đó là vì Đường Ninh nghĩ tới bản thân trượt chân ngã trong phòng tắm, Mặc Đình cả đêm ngồi b trải tấm thảm chống trượt trong phòng tắm. Nếu cô về nhà sớm, mức độ lo lắng của Mặc Đình chắc chắn sẽ tăng mạnh: “Mặc Đình thích chuyện bé xé ra to. “

Hoắc Thanh Thanh sửng sốt một chút, rồi mới phản ứng lại…

Đường Ninh làm vậy đều là không muốn để Mặc Đình lo lắng.

“Cô… thật sự không có cách nào với cô ấy.”

Ngay sau đó, Đường Ninh trở lại chỗ ngồi của mình, mọi người xung quanh đều bày tỏ quan tâm, bất kể là có quen biết hay không. Chỉ có Tần Ngữ, khi Đường Ninh trở lại chỗ ngồi, thần kinh nhạy bén của cô ấy mới nhận ra nụ cười trên khóe miệng Tần Ngữ.

Bất kể cô ta có cố ý hay không, nụ cười này đã cắm rễ trong lòng Đường Ninh.

Nguyên tắc xử lý mọi việc của Đường Ninh cô luôn là nếu có thù tất báo, nếu chuyện này thực sự liên quan đến người của Tinh Hoàng, cô nhất định phải trả lại cho người của Tỉnh Hoàng.

Tại giải trí Hải Thụy, Phương Dục đang chuẩn bị phát hành một thông cáo báo chí, nhưng lại nghe thấy phóng viên giải trí ở hiện trường phát tin tức về, Đường Ninh gặp chuyện bát trắ!

c Trực tiếp bị người khác đẩy khỏi sân khấu, lăn xuống dưới sân khấu!

Phương Dục lập tức đi tới văn phòng tổng giám đốc, nhưng thấy Mặc Đình đang âm trầm ngòi trên ghế làm việc, cảm giác ớn lạnh trên người khiến người khác cảm thấy hô háp dồn dập, nhìn thêm một chút cũng khiến người ta ngạt thở.

“Tổng giám đốc, tin tức… bây giờ còn đăng không?”

“Đợi sau khi tôi đi thì đăng…” Mặc Đình ký xong văn kiện cuối cùng đưa cho Phương Dục, rồi lấy khoác áo, tiến vào thang máy độc lập.

Lúc này, Phương Dục mới phát hiện chữ ký của Mặc Đình chưa bao giờ được nguệch ngoạc như thế, còn có dấu vết sửa đổi, điều này cho thấy lửa giận trong lồng ngực anh ấy mạnh mẽ đến thế nào, rốt cuộc anh ấy đã nhẫn nhịn khó khăn thế nào.

Anh ấy không bùng phát tại trận là vì anh ấy biết rằng Đường Ninh đang chịu đựng hết sức, anh ấy rất lo lắng…

Nhưng Đường Ninh không muốn anh ấy lo lắng quá nhiều, điều này có thể phán đoán ra từ hàng loạt phản ứng của Đường Ninh.

Tốt nhất đừng để anh ấy tìm ra kẻ khống chế đứng saul Nếu không, điểm máu chốt này dẫm lên rồi sẽ không dễ dàng vượt qua đâu.

Cùng lúc đó, đứt quãng giữa lễ trao giải, Hoắc Thanh Thanh ở trong phòng rửa tay bên cạnh lại nghe thấy bên bồn rửa tay, vài nghệ sĩ nữ nói về việc Đường Ninh bị rơi xuống. Tất nhiên, bản thân giới này cũng là giẫm đạp lên nhau mà trèo cao, đặc biệt là nhìn vào sự phát triển của Đường Ninh hiện tại, họ không khỏi nói vài câu ghen tị.

“Ai làm chuyện này, các cô có thu được tin tức gì không?”

“Bát kể là ai làm, đều làm rất tốt, không phải sao?”

“Nói khẽ cho các cô biết vừa rồi có người thấy Tần Ngữ của Tỉnh Hoàng bước ra khỏi sân, không biết cô ta lén lút làm gì.”

“Cô nhìn thấy rồi?”

“Trợ lý của tôi bắt gặp… Xuyt, các cô nhỏ giọng chút. Đây là trận chiến giữa Tinh Hoàng và Hải Thụy. Tốt hơn hết là chúng ta đừng sa vào.”

Chỉ nghe thấy một tiếng bịch lớn, Hoắc Thanh Thanh đẩy cửa bước ra ra khỏi phòng bên cạnh.

Mấy người mẫu nhỏ nhìn thấy Hoắc Thanh Thanh xuất hiện, sắc mặt thay đổi, nhao nhao cúi đầu cầm túi xách của mình, nhanh chóng biến mắt ở nơi tụ tập tán gẫu.

Nhưng Hoắc Thanh Thanh đã đuổi tới, ngăn lại hỏi: “Trợ lý của ai bắt gặp?”

Vẻ mặt của mấy người phụ nữ rất khó coi, đều cúi đầu làm bộ như chưa nói gì, nhưng Hoắc Thanh Thanh là ai2 Cô lộ ra nụ cười giễu cọt, sau đó nói với mấy người: “Hải Thụy, các cô dám đắc tội không? Còn muốn lăn lộn trong giới này không?”

Mấy người sững sờ trong giây lát, cân nhắc trái phải, cuối cùng nói với Hoắc Thanh Thanh tất cả những gì họ đã nghe, bao gồm cả trợ lý của một người trong đó, gặp Tần Ngữ đang đi ra khỏi hội trường, tìm người đại diện của cô ta.

Hoắc Thanh Thanh nhắm mắt lại, chịu đựng sự cố gắng của lồng ngực, đổi một nụ cười khác, đi tới bên chỗ ngồi của Đường Ninh, nói với Đường Ninh: “Đã tìm ra hung thủ rồi…”

Đường Ninh kinh ngạc nhìn Hoắc Thanh Thanh, Hoắc Thanh Thanh chớp mắt nhìn cô, dùng cằm hơi chỉ về phía Tần Ngữ bên cạnh cô.

Đường Ninh phản ứng lại, phụ họa theo: “Là ai?”

“Tớ đã nói với Mặc tổng về chuyện này rồi. Chuyện này vừa nặng vừa nhẹ, suýt chút đã lấy mạng của cậu nên Mặc tổng cũng nói là muốn người của Tỉnh Hoàng phải đưa ra một lời giải thích. Nếu… không đưa ra được, sẽ phong sát triệt để, khiến cô ta không còn chỗ đứng nữa… “Hoắc Thanh Thanh cố ý nói lớn: “Đúng vậy không, cô Tần?”

Tần Ngữ nhất thời hoảng loạn, nói chuyện có chút lắp bắp: “Tôi… làm… sao biết được?”

“Trợ lý của một người đã bắt gặp rồi… cô thật sự không biết?”

Tần Ngữ đánh giá một chút tình hình trước mắt, cảm thấy lời nói của Hoắc Thanh Thanh không đáng tin lắm, nên bình tĩnh hơn một chút: “Bắt gặp cái gì? Cô có chứng cứ không?”