Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Tác giả: Bách Hương Mật


ghiền tiểu thuyết

Chương 192: Chịu oan ức

Nghe xong câu nói này, đôi mắt An Tử Hạo bỗng trừng to, dày đặc những tia chỉ máu đầy tức giận, đồng thời nắm lấy Lan Hè, nghiên răng đầy phẫn nộ hỏi cô ta: “Vân Hinh đã qua đời rồi, cô vậy mà lại tàn nhẫn đến cả người chết cũng không buông tha sao?”

“Người sống còn lo không xong, mà vẫn có thể lo cho người chết sao?” Lan Hề khẽ giễu cọt, trong đáy mắt dường như mang theo một màn sương mù long lanh, “An Tử Hạo, chúng ta mới là bạn bè nhiều năm, chúng ta mới là bạn bè đó, nhưng cậu vậy mà lại đi giúp Đường Ninh sao? Đường Ninh rốt cuộc đã cho cậu lợi ích gì? Đáng để cho cậu ngay cả tình nghĩa nhiều năm như vậy cũng không cần nữa sao?”

“Đường Ninh không có cho tôi bất cứ lợi ích gì cả, cô ấy không giống như cô, có thể mang đến sự hưởng thụ về danh dự và tiền bạc, thế nhưng…Lan Hè, ở trước mặt Đường Ninh tôi mới cảm nhận được tôi sống giống một con người, bởi vì cô ấy ít nhất sẽ không giống như cô, động một tí là mở miệng uy hiếp…”

Nói xong câu này An Tử Hạo buông tay ra, lạnh lùng cười lên một tiếng: “Vì vậy, cô đừng nói với tôi hai chữ bạn bè, nó chỉ khiến cho tôi cảm thấy ghê tởm.”

Lan Hè bị đẩy ra, trong lòng gánh chịu đả kích trầm trọng: “Tớ khiến cho cậu ghê tởm, nhưng sao cậu không nghĩ, tớ khốn khổ nhiều bao nhiêu?”

*Đường Ninh khốn khổ hơn cô nhiều rồi, ít nhát cô không gặp phải một người sếp ác độc hơn cô, nhưng cô ấy thì đã gặp : rôi…” An Tử Hạo nhìn Lan Hê không nói lời nào cũng không định tiếp tục quấy rầy cô ta nữa, “Tôi có thể chủ động từ chức, rời khỏi Tranh Điền, nhưng mà…muốn để tôi giúp cô làm sáng tỏ những dòng tiêu đề hot (*), tuyệt đối không thể nào.”

() được nhiều người quan tâm “Nếu như cậu muốn nhìn thấy Vân Hinh sau khi chết vẫn bị cư dân mạng chửi rủa, cậu có thể thử xeml”

An Tử Hạo nhìn Lan Hè, trừng mắt với Lan Hề, khó khăn lắm mới kìm chế được sự kích động muốn ra tay đánh cô ta, cuối cùng, anh ấy gật đầu: “Được, tôi thành toàn cho cô, cô muốn tôi làm thế nào?”

“Tổ chức buổi họp báo, làm rõ chuyện này không liên quan gì với tớ, cuộc ghi âm này là cậu ghép!”

An Tử Hạo nhìn bóng lưng của Lan Hè, trong vẻ mặt toàn là sự bất lực, không phải muốn khi anh đi khỏi Tranh Điền đã thân bại danh liệt sao?

Đã đi đến bước này rồi, có chịu nỗi oan ức này không có gì khác biệt sao?

“Tôi đồng ý với cô.” An Tử Hạo trả lời vô cùng dứt khoát , nhưng trước khi xoay người quay đi, anh lại nói thêm một câu, “Tốt nhất cô đừng hối hận.”

Lan Hề không quay đầu lại, duy trì sự kiêu ngạo với tư cách là một tổng tài như cô, đồng thời “hừm” một tiếng mỉa mai, như thể đang nghĩ cán của Vân Hinh đều ở trong tay cô ta, An Tử Hạo còn có thể giỏ ra được trò gì nữa?

Sau khi An Tử Hạo rời khỏi văn phòng làm việc, anh không nói với bắt cứ người nào về cuộc nói chuyện giữa anh với Lan Hè, chỉ một mình lặng lẽ đi đến mộ phần của Vân Hinh, rồi ngồi xuống trước bia mộ của cô ấy, cứ thê mà ngồi cả một ngày trời.

“Vân Hinh…em ngay từ lúc ban đầu, sao lại không mang anh đi?”

Lúc này đây, đã là ban đêm của Anh quốc, Đường Ninh ở nước Anh không nhận được bắt kỳ tin tức gì về An Tử Hạo cả, trong lòng cũng rất sốt ruột, chuyện gia đình nội bộ này của Tranh Điền, Lục Triệt gần như không thể giúp gì được, huống hồ chuyện của Hải Thụy cũng đã đủ nhiều rồi.

Sau khi An Tử Hạo đi, mặc dù chị Long vẫn rất bận rộn như trước đây, nhưng có những chuyện, chị ấy làm việc thật sự vô cùng trầy trật khó khăn, đặc biệt là những việc có liên quan về đến tiếng anh, có rất nhiều thuật ngữ chuyên ngành chị ấy căn bản không hiểu được.

“Đường Ninh…”

“Đưa em xem xem.” Đường Ninh cầm lấy máy tính trong tay, sau đó xem chú thích mà An Tử Hạo đã ghi sẵn, “Đây là hợp đồng bị bãi bỏ, đã từ chối rồi.”

“Không nói sớm, chị dịch máy tiếng rồi đó.”

Mặc Đình xử lý xong chuyện của Hải Thụy bước ra từ phòng sách nhìn thấy hai người mặt ủ mày chau, thuận tay lấy đi máy tính trong tay Đường Ninh, nhưng Đường Ninh lại sợ anh như thế này, vì vậy mà cảm xúc càng suy sụp hơn.

Mặc Đình xem xong tất cả email, rồi xếp ra trước mặt những công việc mà tiếp theo đây Đường Ninh phải hoàn thành, bởi vì thành công của JK Đường Ninh có thể sẽ phải ở lại nước Anh một thời gian, do lại có máy lời mời trình diễn catwalk của mấy nhà thiết kế lớn có đẳng cấp.

“Đình, em muốn trở về Thịnh Kinh một lần.” Đường Ninh xin ý kiến của Mặc Đình.

Mặc Đình biết cô nhớ nhung bạn bè, trước khi chuyện của An Tử Hạo chưa được giải quyết, căn bản không thể nào bình tĩnh lại để làm việc, anh điềm tĩnh gật đầu: “Anh kêu người đặt vé máy bay cho, đồng thời giúp em hoãn lại công việc đến sau ngày sau đó.”

Đường Ninh khẽ gật gù, nội tâm tán loạn một trận, vì cô biết bất luận lúc nào, Mặc Đình cũng đều đứng bên cạnh cô, ủng hộ bắt cứ quyết định nào của cô.

Còn lúc này, người đại diện mới mà Lan Hề phái đến đã gọi điện thoại cho chị Long, chị Long rất không bằng lòng nhắc máy, kết quả đối phương càng bốc hỏa hơn cả chị, trực tiếp chửi rủa thậm tệ một trận như tát nước vào mặt: “Người trợ lý này như cô, không để cho người mẫu ở trong phòng do công ty sắp xếp, cô muốn làm gì?”

“Các người bây giờ đang ở đâu?”

“Giờ đã là nửa đêm rồi, còn không biết trở lại khách sạn? điên rồi à?”

Thế này chắc là đối phương đi đến khách sạn nhưng không gặp được ai rồi.

Chị Long muốn lên tiếng phản bác lại, nhưng lại phát hiện mình không nói ra được lời nào cả, chỉ có thể ngơ ngác nhìn Đường Ninh, giận đến mức nói không nên lời.

“Cô câm à? Kêu cô nói chuyện…”

Đường Ninh đột nhiên cướp lấy điện thoại trong tay chị Long, sau đó nói với đối phương: “Anh bị sa thải rồi.”

“Cô là ai, cô dám sa thải tôi.”

“Đường Ninh!”

Đối phương còn tưởng là chị Long, lúc nghe thấy hai chữ Đường Ninh, thái độ rõ ràng khác hẳn đi, ngữ khí gần như nịnh nọt: “Thật ngại quá, chị Ninh, em là do không tìm được hai người nên có hơi sốt ruột một chút.”

“Tôi cũng là cảm thấy ngại quá, đúng lúc anh sỉ nhục trợ lý của tôi, vì vậy tôi làm phiền anh, đừng xuất hiện trước mặt tôi, nếu Lan Hề có hỏi anh cứ trả lời với cô ấy, một túi rác mà cô ta cũng có thể đổi bao bì thành người đại diện, cô ta vẫn là rác rưởi.”

Nói xong, Đường Ninh cúp điện thoại, rồi trả lại điện thoại cho chị Long.

Lần đầu tiên, ba người Đường Ninh xuất phát trong đêm, cộng thêm sức nóng của JK, Đường Ninh càng cẩn thận dè dặt hơn trước, vì vậy…đợi khi xe chạy ra khỏi trang viên, phóng viên của phòng làm việc Hoa Vinh hoàn toàn không chụp được bức ảnh rõ ràng nào cả, thậm chí đến cả đuôi xe anh ta cũng không chụp rõ được.

Mãi sau khi lên máy bay, Đường Ninh mới biết La Hạo đã tung tin cô và người mẫu nam ở Thịnh Kinh trước rồi, hóa ra lại xảy ra chuyện như thế này.

Tất cả mọi người đều giấu cô, Mặc Đình thậm chí còn không tiếc công sức tiền bạc để luôn giữ cho Lan Hề xấu mặt trên những tiêu đề giật gân.

“Không cần phải thế này đâu…thật sự.”

“Anh không cách nào trơ mắt nhìn em chịu ấm ức được…” Mặc Đình vòng tay ôm lấy cô, nói với cô đáp án này một cách vô cùng nghiêm túc.

Đường Ninh không còn lời nào để nói, chỉ nắm lấy tay Mặc Đình, khẽ hôn lên mu bàn tay anh.

Phóng viên của phòng làm việc Hoa Vinh, lại một lần nữa bỏ lỡ mắt cơ hội chụp ảnh thu thập chứng cứ, thế nhưng, điều đó thể hiện rằng anh ta thật sự không thể chụp được sao?

Sau gần 10 mấy giờ bay, Đường Ninh và chị Long lặng lẽ bước ra khỏi sana bay, theo sau đó nhìn thấy đoạn video của sân bay đang thông báo tin tức An Tử Hạo của Giải trí Tranh Điền, sắp tổ chức buổi họp báo phóng viên…

Đường Ninh biết rằng, Lan Hề nhất định muốn để cho An Tử Hạo phải chịu oan ức.

Bởi vì mùi vị này cô cũng đã từng chịu đựng rồi.

Thế nhưng, Lan Hề tuyệt đối không đoán trước được là cô…

Đường Ninh trở về rồi.