Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Tác giả: Bách Hương Mật


ghiền tiểu thuyết

Chương 173: Đường Ninh Đến Rồi

Khi không có được sự giúp đỡ, thì càng hy vọng nhiều hơn bản thân mình có được sức lực mạnh mẽ nhát, bởi vì trên thế giới này, đôi khi kẻ mạnh ỷ thế hiếp đáp kẻ yếu kém đến mức quá đáng.

Tất cả mọi người đều biết rằng chị Long là trợ lý của Đường Ninh, nhưng chị ấy lại xuất hiện ở show diễn Hải Nghệ, trên người treo những túi đồ lớn túi đồ nhỏ, lắc lư đi theo sau Lý Đan Ni, nghe theo lời dặn dò của Lý Đan Ni, bị Lý Đan Ni khua tay múa chân (*) ngang ngược áp bức.

(*): ra vẻ đắc ý “Từ trước đến giờ có phải Đường Ninh chưa bao giờ dạy chị quy củ phép tắc đúng không? Bây giờ chị là trợ lý của Lý Đan Ni, nhìn thấy người khác lại không biết chào hỏi, người khác còn tưởng là thái độ làm việc của Đan Ni có vấn đề đó.”

Người đại diện chọt vào trán chị Long, trách móc như phát điên vậy.

“Tôi không biết là Đường Ninh có gia giáo hay không, nhưng…

chị… hôm nay đã đi theo Đan Ni rồi thì nhất định phải bày tỏ ra thái độ cung kính.”

Chị Long chịu đựng sự sỉ nhục, chịu đựng những lời mắng mỏ, chịu đựng ánh nhìn chế giễu của những người xung quanh, cúi đầu đáp lại: “Xin lỗi, sau này tôi sẽ chú ý.”

“Đan Ni sắp vào trang điểm ngay bây giờ rồi, chị đừng có mà xớ rớ lung tung khắp nơi như một đứa mới vào nghề như vậy, đi vào trong xe lấy giày của Đan Ni cầm qua đây!”

Chị Long cố nhẫn nhịn, đôi tay nắm lấy thành nắm đắm, sắc mặt dần đỏ bừng vì tức giận, đôi mắt mang theo nỗi phẫn nộ đang ngắm ngầm chịu đựng, và cũng mang theo những giọt nước mắt đang rưng rưng vì nhục nhã…

Người đại diện của Lý Đan Ni nhìn thấy dáng vẻ của chị Long, buông đôi tay đang khoanh tròn xuống đi đến trước mặt Lý Đan Ni mỉm cười đắc ý: “Người của Đường Ninh không giống như người bị sai khiến chút nào, mà giống như một con chó vậy!”

“Thứ ở trong giày, anh đã đặt xong rồi chứ?” Lý Đan Ni ngồi trước gương, để cho thợ trang điểm trang điểm cho cô ta.

“Yên tâm…tiết mục đặc sắc như vậy, sao anh có thể để xảy ra sơ suất được chứ?” Người đại diện quan sát Lý Đan Ni trong gương, trên mặt để lộ ra một nụ cười thần bí.

Từ trước đến giờ hậu đài của show diễn vẫn luôn bừa bộn lung tung lại còn rất tệ, cho dù là người mẫu quốc tế như Lý Đan Ni thế này, gặp phải một thương hiệu hàng đầu quốc tế cũng sẽ không nhận được bất cứ đãi ngộ nào vượt qua ngoài mong đợi, cũng phải chen chúc với một đám người mẫu mới trong một căn phòng trang điểm.

Chốc lát sau đó, chị Long cầm giày của Lý Đan Ni mang đến trước mặt Lý Đan Ni.

Người đại diện nhìn cô ta một cái, rồi hừm một tiếng: “Còn ngắn người ra đó làm gì? còn không mau quỳ xuống thay giày cho Đan Ni?”

Thay giày cho nghệ sĩ, loại chuyện giống như vầy cũng không phải là chuyện mới mẻ gì, nhưng…

Cô là trợ lý của Đường Ninh, lại phải cúi đầu hạ giọng quỳ xuống trước mặt Lý Đan Ni, thay giày cho kẻ thù.

Chị Long chịu đựng nỗi đau đớn nóng rát nơi cỗ họng, cầm giày quỳ xuống dưới đất một tay cởi giày cao gót, một tay còn lại đỡ lầy chân phải của Lý Đan Ni, thế nhưng…

Chiếc giày mang đến một nửa…Lý Đan Ni đột nhiên thét gào lên một tiếng, một chân đạp vào người của chị Long, bởi vì trong chiếc giày vậy mà lại đặt một cây kim ghim nhọn hoắt.

Tiếp theo đó, “bốp”…

Một tiếng tát vang lên, một cái bạt tai của người đại diện trực tiếp tát vào mặt chị Long, rồi chỉ vào mặt chị ấy chửi như tát nước: “Lá gan của chị không nhỏ đó, chị vậy mà lại bỏ kim ghim trong giày của Đan Ni, có phải chị muốn làm cho Đan Ni không thể đi catwalk (*) được đúng không?”

(): bước đi trình diễn thời trang.

“Là Đường Ninh sai chị làm như vậy có đúng không?”

Chị Long bị cái tát tai này làm cho choáng váng, đôi má trên gương mặt dần dần lộ ra rõ rệt những dấu tay…

“Tôi chưa từng bỏ kim ghim gì cả, khi tôi cầm đến thì nó đã là như vậy rồi.”

“Chị còn ngụy biện?”

Người đại diện lại tát thêm một bạt tai nữa vào mặt bên phải của chị Long, như thể cô ta đã dùng sức quá mạnh đến mức lòng bàn tay của mình cũng bị đau, người đại diện vội vũ vũ bàn tay hai cái.

“Mọi người đều nhìn thấy hét rồi!”

Chị Long nhìn ánh mắt của những người xung quanh, trong những ánh mắt đó đồng tình có, mỉa mai có, chế nhạo có, xem náo nhiệt có, thật ra có mấy ai trong lòng không rõ như gương soi? Lý Đan Ni chỉ là muốn tìm cái cớ để sỉ nhục chị trước đám đông, có phải là cô bỏ kim ghim hay không, có ai mà quan tâm chứ? Hơn nữa, trong show diễn này không có người nào có địa vị cao hơn Lý Đan Ni cả, vì vậy, có ai…

Dám đứng ra nói giúp cô chứ?

Không có một người nào cả!

“Chị Long, ngày hôm nay chị đừng nghĩ tới chuyện sẽ có ai đó có thể xuất hiện chống lưng cho chị, tôi nói cho chị biết…hôm nay, chị là trợ lý của Đan Ni chúng tôi, cho dù là Đường Ninh có đến đi chăng nữa, chị cũng chỉ có phần bị ăn đòn chịu bị ức hiếp thôi!”

“Xin lỗi.” Chị Long đã không thể kìm nén được nữa mà rơi nước mắt, rơi xuống gương mặt vừa sưng tấy, thêm vào đó là nóng rát đau đón.

“Xin lỗi là xong rồi sao? Chị có biết vì cây kim ghim của chị, có thể chôn vùi con đường người mẫu của Đan Ni chúng tôi không?” Người đại diện đổ tội nặng nề cho chị.

“Cậu muốn tôi làm như thế nào?”

“Đường nhiên là quỳ xuống trước Đan Ni, cầu xin cô ấy tha thứ.” Người đại diện giống như vô cũng kinh ngạc, chị Long vậy mà lại không hiểu được quy tắc này như vậy.

“Kêu chị quỳ một cái đã là hời cho chị quá rồi, nếu không nễ mặt Lan Tổng, tôi sẽ trực tiếp báo cảnh sát.”

Qùy gối xuống?

Qùy gối xuống cho Lý Đan Ni?

Trong lòng chị Long cười mỉa mai, tuy là chị ấy đã dày công xây dựng cũng nghĩ ra rất nhiều lời để an ủi bản thân rồi, nhưng…

thật sự đến giây phút này, chị hận không thể vặn gãy cổ, xé nát được gương mặt đắc ý của đối phương mới có thể tiêu tan đi hết những nỗi phẫn nộ và ấm ức trong lòng.

Thế nhưng…

“Quỳ xuống, có phải hơi quá đáng rồi không?”

“Bạt tai của cô cũng tát rồi, sỉ nhục cũng sỉ nhục rồi…thật sự không cần phải làm đến mức đoạn tuyệt thế này.”

Lý Đan Ni nghe lời của chị Long, khóe miệng cong lên tùy ý, sau đó chìa tay túm lấy vạt áo của chị Long kéo đến trước mặt mình: “Chị cảm thấy, tôi sẽ sợ Đường Ninh sao? Chị cảm thấy tôi đường đường là một người mẫu nỗi tiếng quốc tế sẽ đi sợ _ hãi với sự trả thù của một người mẫu hạng A sao?”

“Có trách thì trách chị theo sai chủ, làm chó thì cũng phải kể đến may mắn đó…”

Nói xong, Lý Đan Ni buông tay đang túm lấy chị Long, giống như đụng vào phải vật bản thỉu vậy, vội dùng khăn giấy lau tay.

“Còn không quỳ xuống nhận lỗi?”

Chị Long không động đậy.

“Tôi kêu chị quỳ!” Người đại diện đá vào cẳng chân của chị Long từ phía sau lưng của chị.

Nhân viên làm việc của Hải Nghệ nhìn thấy tình cảnh này có chút xem không nồi nữa vội bước lên trước khuyên giải: “Đan Ni, đây là nơi công cộng đấy, làm như vậy có phải là không thích hợp không?”

“Người phụ nữ tâm địa độc ác này bỏ kim ghim vào trong giày của Đan Ni đó, cô vậy là có ý gì? Đây chẳng phải là muốn lấy mạng của Đan Ni chúng tôi sao?”

“Chúng tôi không báo cảnh sát đã là tận tình tận nghĩa rồi, chỉ là kêu chị ta xin lỗi một tiếng thôi, điều này cũng không nên sao?”

Đối phương khó xử nhìn về phía người đại diện mỉm cười: “Nhưng…suy cho cùng đây cũng là trợ lý của Đường Ninh.”

Người đại diện vừa nghe hai chữ Đường Ninh, càng dùng lực nhiều hơn lên chân làm cho chị Long không cách nào chịu được mà miễn cưỡng quỳ xuống đắt…

Sự đau đớn đến nhói tim lan ra khắp cơ thể chị ấy từ đầu gối, còn những người xung quanh lại cười ồ lên một trận, để cho người đại diện sờ vào cằm nhìn chị Long lộ ra vẻ biểu cảm hài lòng: “Sớm nghe lời như vậy, tôi đâu đến mức phải phí sức vậy chứ?”

“Chao ôi, quỳ cũng đã quỳ rồi, có phải…cũng nên dập đầu với Đan Ni chúng tôi không?”

Người đại điện bắm vào vai của chị Long, đang sắp đè xuống, nhưng…

Hậu đài đột nhiên trở nên ồn ào lên, không biết là ai hét lên một tiếng, Đường Ninh đến rồi…

Tiếp theo đó, người đại diện của Lý Đan Ni ngắng đầu lên còn chưa kịp nhìn rõ phía trước là ai, thì trực tiếp ăn một bạt tai tát thẳng vào hắn ta, mạnh hơn gấp 10 lần so với lực mà hắn ta vừa mới đánh chị Long…