Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Tác giả: Bách Hương Mật


ghiền tiểu thuyết

Chương 135: Xứng Đáng Được Thành Toàn Trong căn phòng mờ tối, hai người nhìn nhau/

Chỉ là, La Hạo luôn cảm thấy Dương Tịnh quá tự tin/

Nếu nói máy năm nay Dương Tịnh đều dựa vào mánh khóe ở trước và sau sân khấu giành lấy tài nguyên, thì phong cách làm việc của La Hạo lại gần giống Đường Ninh hơn, cùng thích bất động thanh sắc, thích nhìn con mồi sốt ruột lo lắng/

Hơn nữa, gần đây, đầu tiên là Dương Tịnh bị Đường Ninh làm rối loạn, bây giờ lại bị An Tử Hạo bức ép, đã ruột gan rối loạn../

“Lan tổng không dễ đối phó như cô nghĩ đâu.”

“Đồ đạo đức giả, đồ nhát gan!” Dương Tịnh nhìn thẳng vào mắt La Hạo mắng: “Anh mãi mãi chỉ biết thận trọng tìm chiến thắng, cho dù phải hy sinh bất cứ ai, anh cũng không tiếc. Anh không hợp tác thì thôi, ngày mai tự tôi đi tìm Lan Hè.”

Nói xong, Dương Tịnh định đứng dậy rời đi, nhưng lại bị La Hạo nắm lấy cánh tay: “Tôi không nói không giúp cô. Ngày mai cùng đi gặp Lan tổng.”

Bởi vì La Hạo biết rằng sự uy hiếp của An Tử Hạo lớn hơn rất nhiều so với Dương Tịnh. Nếu trước mắt có cơ hội hạ gục An Tử Hạo, anh ta đương nhiên không thể bỏ lỡ../

Trưa ngày hôm sau, tại phòng làm việc của chủ tịch công ty giải trí Tranh Điền, Lan Hề vô cùng kinh ngạc nhìn Dương Tịnh và La Hạo cùng bước vào. Cô hơi nâng cằm lên, hỏi hai người: “Có chuyện gì? Nói đi. Hai giờ chiều còn mở cuộc họp báo.”

“Lan tổng, tôi đến để đưa đơn từ chức.” Dương Tịnh ung dung nộp đơn từ chức lên/

“Tôi cũng vậy.” La Hạo cũng lấy phong bì ra đặt trên bàn Lan Hà/

Mặt Lan Hè biến sắc, đột nhiên có chút nghi ngờ: “Ý của hai người là?”

“Tử Hạo có thể quay lại, chúng tôi thực sự rất vui nhưng dù sao thì giữa chúng tôi và Tử Hạo cũng từng có chuyện không vui/

Cứ như thế này, cả 3 người đều khó xử. Anh ấy đã trở lại rồi, đương nhiên là chúng tôi sẽ rời đi. Hy vọng Lan tổng có thể thành toàn!”

Ánh mắt Lan Hề có chút phức tạp, sau đó lộ ra một tia giễu cọt: “Các người đang uy hiếp tôi?”

“Lan tổng, hôm qua, tôi và HerVision đã ký hợp đồng rồi, nhưng Tử Hạo gây trở ngại, khiến đối phương chấm dứt hợp đồng với tôi. Tôi thực sự không muốn làm khó cô, nhưng… tôi cũng không muốn làm khó bản thân, nên, xin cô thành toàn.”

Lan Hề cầm lấy lá đơn từ chức, coi như nhìn ra được dụng ý của hai người, muốn ép cô đuổi An Tử Hạo đi. Cô đường đường là chủ tịch, lại bị hai người quản lý uy hiếp?

“Các người đi xuống trước đi, chuyện này, tôi sẽ làm như ước nguyện của các người.”

Dương Tịnh và La Hạo nhìn nhau, tảng đá lớn treo trong lòng cũng thực sự rơi xuống/

Vì Lan Hề không phê chuẩn đơn từ chức của họ, điều đó cho thấy trong lòng cô ấy đang cân nhắc. Còn câu “tôi sẽ làm như ước nguyện của các cậu” mà Lan Hề nói, cũng chính là bảo, buổi họp báo nhậm chức hôm nay sẽ biến thành buổi họp báo sa thải/

Hơn nữa trong tay bọn họ nắm giữ tài nguyên của Tranh Điền nhưng An Tử Hạo lại không có gì, Dương Tịnh không tin là Lan Hề sẽ vì An Tử Hạo mà bằng lòng khiến Tranh Điền rối loạn/

Lan Hề nhìn hai người rời đi, tốn rất nhiều sức lực mới nhịn xuống được, không ném lá đơn từ chức vào mặt hai người. Hai kẻ không biết trời cao đất dày, lại dám uy hiếp cô?

Muốn từ chức như vậy, đúng không? Xứng đáng thành toàn!

Hai giờ chiều, buổi họp báo tin tức được tổ chức như thường lệ../

Hôm nay là một ngày đáng để chúc mừng đối với Tranh Điền, bởi vì cựu giám đốc nghệ sĩ An Tử Hạo sẽ trở lại trong lòng Tranh Điền, cùng Tranh Điền xây dựng một tương lai huy hoàng. Cùng lúc đó, các loại tin tức về An Tử Hạo sẽ bị giới truyền thông khai quật được, đặc biệt là tình yêu giữa anh và Vân Hinh, một lần nữa bị truyền thông phanh phui lại/

Lúc này, Đường Ninh đang trên đường đến giải trí Tranh Điền/

Cô mặc một chiếc váy ren vàng kim, trên cổ đeo một chiếc dây chuyền chạm rỗng khảm kim cương, mái tóc dài mềm mại, hơi xoăn nhẹ, trang điểm dày mà không sặc sỡ, so với phong cách mộc mạc thuần khiết thường ngày thì hoàn toàn khác một trời một vực, làm cho Mặc Đình ngồi bên cạnh cô, nhịn không được nhìn thêm vài lần/

“Làm sao vậy?” Đường Ninh quay đầu hỏi Mặc Đình, lộ ra cái cổ trắng nõn tinh xảo: “Không nhận ra à?”

Ngày thường, Đường Ninh không tranh không đoạt, điềm tĩnh dễ chịu, nhưng Đường Ninh lúc này lại ăn mặc thời thượng, lóa mắt, toát ra khí chất nữ vương/

Điều này dường như cũng thể hiện sự thay đổi trong tâm lý của Đường Ninh. Lúc trả thù thì tận lực khiêm tốn, còn bắt đầu từ hôm nay, cô chỉ muốn trở nên chói sáng lóa mắt/

Mặc Đình ngồi thẳng người dậy, vươn tay cầm cằm dưới của Đường Ninh, nhìn đôi môi đỏ mọng của cô, không kìm được, hôn lên, cũng dính vết son/

Đường Ninh sững sờ một chút, cười dịu dàng, vươn tay muốn xoa đi hộ anh: “Mặc tổng, anh muốn làm gì?”

“Muốn ăn cả người em.” Mặc Đình nhìn chằm chằm Đường Ninh, lầm bẩm trầm thấp mà gợi cảm/

“Hóa ra anh thích bộ dạng tô son của em.”

“Rất đẹp.” Mặc Đình hào phóng thừa nhận: “Sau này thường xuyên tô son…”

“Vâng, anh tô cho em…” Đường Ninh nhẹ nhàng gật đầu, trong lòng không ngờ một hành động nhỏ như vậy lại có thể lấy lòng người đàn ông đẹp trai này: “Được rồi, đã sắp đến gần Tranh Điền rồi. Em sẽ xuống xe ở đây.”

“Xảy ra bắt cứ chuyện gì, hãy gọi cho anh.”

“Anh không dặn thì em cũng chỉ có thể tìm anh… Ai bảo anh là người thân thiết duy nhất của em?”

Mặc Đình nở nụ cười hài lòng, khóe miệng giương lên cao, trong nụ cười dường như có một ma thuật thu hút tâm hồn người khác/

Đường Ninh vẫy tay với Mặc Đình, đợi sau khi Mặc Đình rời đi mới liên lạc với Lan Hà/

Bây giờ còn cách lúc bắt đầu buổi họp báo nửa tiếng. Dưới sự sắp xếp của Lan Hề, Đường Ninh tiến vào phòng nghỉ bí mật của Tranh Điền, yên lặng chờ màn kịch hay bắt đầu/

Mọi công việc chuẩn bị đều đã xong xuôi, An Tử Hạo cũng từ chỗ Lan Hề biết được chuyện Dương Tịnh và La Hạo đe dọa cô ấy, Lan Hề tức giận không ít/

Dương Tịnh và La Hạo bây giờ dường như đã lạc trong vực thẳm của quyền lực và tham vọng, mà không nhìn thấy những thứ khác/

“Anh An, anh có thể quay về thật là quá tốt rồi…” An Tử Hạo bước vào Tranh Điền, gặp một nhân viên cũ của Tranh Điền, đối phương dường như rất mong chờ sự trở lại của anh ấy/

An Tử Hạo nhìn đối phương, mỉm cười, không cho là đúng/

Nhưng khi họ vào thang máy, Dương Tịnh cũng đưa Mộc Hạ vào thang máy, tầm mắt mấy người nhìn nhau, Dương Tịnh thu lại thần sắc ảm đạm, quay lưng về phía An Tử Hạo/

“Anh An, lần này anh trở lại, thì sẽ không rời đi nữa ạ?”

An Tử Hạo nhìn bóng lưng của Dương Tịnh, nhìn người phụ nữ tâm địa độc ác này, ánh mắt trầm lắng và phức tạp, nhưng vẫn không quên đáp lại câu hỏi của người khác: “Đương nhiên.”

Nghe thấy câu nói này, trong mũi Dương Tịnh phát ra một tiếng hừ khẽ, mặc dù không để ai nghe thấy. Chỉ đợi nhân viên trong thang máy đi hết rồi mới nói chuyện với An Tử Hạo/

“Thực ra, tôi cảm thấy Lan tổng đối với anh chưa hẳn là rất hài lòng. Suy cho cùng thì lúc đầu anh đã rời bỏ Tranh Điền, đi nước ngoài. Anh cảm thấy thế nào?”

“Cô ấy hài lòng hay không cũng không phải người quản lý nhỏ bé như cô nói là được.” An Tử Hạo lạnh lùng đáp/

“Thật không? Một lúc nữa… đừng xấu hổ.” Trong lời nói của Dương Tịnh có hàm ý gì đó, đến chính diện khuôn mặt cô ta cũng không chịu để An Tử Hạo nhìn/

Đương nhiên, An Tử Hạo hiểu được ý tứ trong lời nói của cô ta, đồng dạng… cũng đáp lại đầy ẳn ý: “Điện thoại chấm dứt hợp đồng, tôi đã đoán chuẩn rồi. Cô cảm tháy, tiếp theo tôi có thể đoán chuẩn điều gì nữa?”

“Dương Tịnh, cô nhớ kỹ, Lan Hề có thể làm cho Tranh Điền như bây giờ, thứ dựa vào không phải là cô!”