Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Tác giả: Bách Hương Mật


ghiền tiểu thuyết

Chương 120: Phu Nhân Không Phải Không Mong Ngài Can Thiệp Sao?

Trong chốc lát, các tin tức tiêu cực như “Đường Ninh từ chối đứng chung sân khấu với Tiểu Đường Ninh!”, “Đường Ninh vắng mặt trong buổi ra mắt nước hoa, chỉ vì tránh né Lam Vũ”, “Đường Ninh có lòng rộng lượng đều là giả”… nhanh chóng được đưa lên các bản tin tức giải trí. Vì Lam Vũ nhỏ tuổi, với một đứa bé 16 tuổi, thái độ của người lớn thường cần khoan dung độ lượng. Mà việc Đường Ninh vắng mặt trong sự kiện ra mắt không lý do ngay lập tức bị fan mẹ* phóng to lên vô hạn…

(fan mẹ: là từ lưu hành trên mạng, để gọi những fan nữ lớn tuổi, coi idol như con, thường xuyên nảy sinh cảm giác yêu thương, che chở, muốn ấp ủ bảo vệ) Tất nhiên, trong đó không thể thiếu việc Star Times thêm dầu vào lửa, bọn họ luôn không tiếc sức xào xáo chuyện này để lợi dụng Đường Ninh.

Mặc dù Lan Hề không chỉ ra hành vi của Ngôi sao Thời đại, nhưng cũng lập tức gọi điện cho An Tử Hạo: “Tử Hạo, tin tức hôm nay, cậu thấy rồi chứ?”

“Thấy rồi.” An Tử Hạo đỡ trán đáp, thật ra lúc sáng sớm anh cũng không để ý, nhưng nghe thấy hai chữ Đường Ninh, mới phát hiện ra là nghệ sĩ trong tay mình.

“Cậu có biết Đường Ninh đã nỗ lực bao nhiêu để có được vị trí như ngày hôm nay không? Cho dù cậu không tôn trọng người ta thì đừng tiêu diệt người ta chứ. Đường Ninh nợ cậu à?

Đường Ninh thiếu cậu à?” Giọng điệu của Lan Hề thực sự vô cùng tức giận: “Bên phía truyền thông, tớ sẽ trấn áp trước, nhưng Lam Vũ kia chưa chắc đã để yên”.”

(nguyên văn là#K(mãi trướng), thể hiện sự tôn trọng, thừa nhận hoặc không chịu được sức mạnh của người khác) An Tử Hạo vội vàng rửa mặt, sau đó lật xem tư liệu của Đường Ninh.

Anh ấy chưa từng nghĩ muốn hại ai, nhưng không ngờ rằng chuyện này lại gây ảnh hưởng lớn đến Đường Ninh như vậy.

Lam Vũ cậy vào mình nhỏ, lợi dụng triệt sự đồng tình của khán giả. Cư dân mạng thậm chí còn cho rằng Đường Ninh đang làm tổn thương thế hệ trẻ, không phải chỉ dùng một biệt danh là Tiểu Đường Ninh thôi sao? Họ yêu cầu Đường Ninh ra mặt xin lỗi, giải thích lý do vì sao cô không tham dự sự kiện ra mắt nước hoa nỗi tiếng.

An Tử Hạo thấy cả chặng đường Đường Ninh liên tục bị bôi đen, rồi liên tục cố leo lên, trong lòng cảm thấy khó chịu, vì vậy, anh lập tức lấy điện thoại di động ra, gọi cho Đường Ninh.

“Alo? Tôi là Đường Ninh…” Trong điện thoại truyền ra một giọng nói rất lạnh lùng.

“Tôi là An Tử Hạo…”

Đường Ninh nghe thấy ba chữ An Tử Hạo, thần sắc trở nên lạnh lùng, tiện tay tắt TV, khiến cả phòng khách khôi phục yên tĩnh: “Mời nói.”

“Về việc ra mắt…”

“Nếu An tiên sinh không muốn làm người đại diện của tôi, có thể nói thẳng với Lan tổng. Thực ra tôi không có yêu cầu cao như vậy đối với người đại diện. Về chuyện ra mắt sản phẩm, tin tức tiêu cực đã xuất hiện rồi, tôi nghĩ chuyện này cũng không có gì hay phải nói thêm nữa. Tôi sẽ tự tìm cách giao thiệp với bên ngoài, không cần anh phải hao tâm tổn trí.” Đường Ninh một hơi tỏ rõ thái độ kiên định của bản thân.

Điều này khiến An Tử Hạo sững sờ. Hóa ra đây là tính khí của Đường Ninh…

Quan trọng hơn là, Đường Ninh không cho anh ấy bất cứ cơ hội giải thích nào, trực tiếp cúp điện thoại. Có phải anh gặp rắc rối rồi không?

Thật ra Đường Ninh không phải không tức giận, chỉ là chuyện này có tức giận cũng không giải quyết được. Lam Vũ đang từng bước ép buộc cô, muốn thấy cô liên tục phạm sai lầm, sau đó Lam Vũ có thể thay thế chính chủ?

Cô không thể rơi vào bẫy của Lam Vũ.

Sau đó, Lan Hề gọi điện thoại cho Đường Ninh: “Đường Ninh, chuyện này quả thực là Tử Hạo có lỗi với cô. Tôi sẽ để cậu ấy xử lý ngay.”

“Thực ra, Lan tổng, cô có thể ủy thác cho tôi một người đại diện bình thường. Tôi không cần người ở đỉnh cao gì.” Đường Ninh đáp.

“Tôi thực sự không ngờ là hai người sẽ nhìn không vừa mắt nhau… Nhưng chuyện này Tử Hào đã nói với tôi rồi, cậu ấy sẽ ra mặt giải quyết.” Lan Hề đảm bảo với Đường Ninh: “Tin tưởng cậu ấy, loại chuyện này, cậu ấy có thể xử lý tốt.”

Đường Ninh không nói gì, nhưng có chút không hiểu An Tử Hạo này! Lẽ nào anh ấy là người trời sinh đã thích gây rắc rồi rồi lại đi sửa chữa?

Trên mạng, đoạn video khóc lóc kể lễ của Lam Vũ vẫn còn ảnh hưởng đến trái tim của hàng tỉ cư dân mạng. Và Đường Ninh suýt chút nữa đã bị một đối thủ mà cô cho là không phải đối thủ đầy lên đầu sóng ngọn gió.

Sức mạnh của tuổi mười sáu thực sự không thể coi thường, nhưng Lam Vũ không dùng nó vào con đường đúng đắn.

Sau đó, Mặc Đình gọi điện cho Đường Ninh, giọng nói nhẹ nhàng: “Anh đã xem tin tức rồi, hiện tại tâm trạng vẫn tốt chứ?”

“Thành thật mà nói, hỏng bét.” Đường Ninh lắc đầu thở dài: “Hồi đó, lần đầu tiên nhìn thấy Lam Vũ, đã cảm thấy cô gái này không đơn giản, quả đúng như dự đoán. Em chỉ không mong cô ta 16 tuổi đã đắm mình trong môi trường đố ky, lừa dối nhau. Nhưng… bây giờ nghĩ lại, cô ta dường như rất hưởng thụ?”

“Giới này, theo đuổi danh tiếng và lợi ích. Tuổi tác thực sự không nên là lá chắn của cô ta.”

“Nhưng em quả thực đã không đến nơi tổ chức sự kiện bởi vì em căn bản không biết có sự kiện ra mắt này.” Đường Ninh có chút chán nản.

“Em vẫn dự định tiếp tục giơ cao đánh khẽ với Lam Vũ này à?”

Nghe được câu hỏi của Mặc Đình, Đường Ninh sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu: “Sẽ không đâu.”

Lam Vũ đã không quan tâm đến tương lai của chính cô ta, muốn dùng cách cực đoan như vậy để làm việc nguy hiểm như thế, tại sao cô phải lo lắng hộ người ta?

“Ngoan, ít nhất đổi thành anh, anh sẽ không giơ cao đánh khẽ với cô ta.”

Mặc Đình nói xong liền vẫy tay với Lục Triệt đang đứng bên cạnh: “Đến trường học của Lam Vũ điều tra, bất kể là chuyện lớn nhỏ, tất cả không được bỏ qua.”

“Đã hiểu, chủ tịch.”

“Đồng thời, kiểm soát các phương tiện truyền thông, giảm bớt độ hot của Đường Ninh.”

“Nhưng… phu nhân không phải không muốn anh nhúng tay vào sao?” Lục Triệt khó xử gãi đầu.

Mặc Đình hơi híp mắt lại, trong mắt hiện lên một tia sắc bén: “Bản thân tôi nhìn Lam Hề không quen mắt, lý do này đủ chưa?”

Lục Triệt toát mồ hôi lạnh, vội gật đầu, rời khỏi phòng làm việc của Mặc Đình. Đương nhiên, đây là bởi vì cậu ấy càng ngày càng không kiềm chế được đau lòng đối với Đường Ninh.

Trong giới này, bắt nạt người của anh, coi anh không tồn tại à?

Đường Ninh không biết Mặc Đình đã có hành động sau lưng cô. Sau đó, cô yêu cầu chị Long liên hệ với bên nước hoa, yêu cầu đối phương cho cô một cơ hội để giải thích, bởi vì dù có phải là sai lầm của An Tử Hạo hay không thì sự thật là cô đã không đến hiện trường, nhất định phải đi xin lỗi một cách chân thành.

Về phần Lam Vũ, cô đương nhiên có những cách khác để đối phó.

Chị Long phải tốn rất nhiều công sức mới nói chuyện đả thông được với đối phương, nhưng đối phương chỉ cho Đường Ninh mười phút để giải thích.

Đường Ninh không oán trách. Nổi giận không bao giờ giải quyết được vấn đề hiện tại, vì vậy cho dù là mười phút, cô ấy cũng cố gắng thử.

3 giờ chiều, Đường Ninh đến công ty đối phương, nhưng không thấy người phụ trách của bên kia. Tuy nhiên cô cũng không phàn nàn, mãi đến hai tiếng sau, đối phương mới bị lay động bởi thái độ của cô.

Đối phương là một người đàn ông con lai, vóc dáng khôi ngô vạm vỡ. Nhìn thấy Đường Ninh, lập tức bấm giò: “Cô chỉ có mười phút thôi. Bây giờ bắt đầu đi.”

“Rất xin lỗi, ngài Blair. Tôi xin lỗi ngài vì sự vắng mặt của tôi, nhưng… tôi không cố ý. Việc này cũng không liên quan đến Lam Vũ, xin ngài đừng nghe những lời đồn đại. Tôi tin rằng tình yêu của tôi với nước hoa tuyệt đối không thấp hơn ngài. Ở đây tôi có một lọ nước hoa đặc biệt, muốn tặng ngài mong ngài sẽ thích. Ngoài ra, hôm nay tôi đến đây chỉ vì muốn xin lỗi ngài, để tránh tạo thành những hiểu lầm khác. Còn về tiền vi phạm hợp đồng, tôi sẽ bồi thường gấp đôi.”

Từ đầu đến cuối, Đường Ninh đều giữ thái độ khiêm tốn nhã nhặn, cũng rất bình tĩnh, vì cô ấy muốn nói với đối phương rằng, cô ấy ở đây để xin lỗi, không có gì hơn.

Đối phương vừa thấy lọ nước hoa cô ấy lấy ra, đôi mắt chợt sáng lên: “Nước hoa này, cô lấy ở đâu vậy? Đường tiểu thư cũng hiểu về nước hoa?”

“Biết sơ lược một chút…”

“Đã là hiểu lầm, vậy thì bỏ qua đi. Tôi bảo nhân viên thanh minh. Đường tiểu thư, tôi cảm thấy chúng ta có thể làm bạn với nhau?” Blair rất thích thú với nước hoa mà Đường Ninh mang đến, bởi vì hương thơm này rất đặc biệt.

Đó là đương nhiên, nhà họ Đường vốn là gia tộc sản xuất nước hoa hàng trăm năm tuổi…

Khi Đường Ninh đến gặp Blair, đã lên kế hoạch cả rồi. Cần hùa theo sở thích của người khác, quả nhiên đúng như dự đoán.

Còn về Lam Vũ…

Hẹn gặp lại! Bởi vì sự kiên nhẫn của cô với Lam Vũ đã đến cực hạn.