Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Tác giả: Bách Hương Mật


ghiền tiểu thuyết

Chương 114: Trở Lại Sàn Chữ T

Buổi biểu diễn của Royalty bắt đầu lúc 8 giờ tối nhưng Đường Ninh đã đến từ 5 giờ chiều. Mặc dù lần này không biểu diễn ở nước ngoài nhưng Royalty cũng gần như là thương hiệu hàng đầu trong nước nên khi vừa bắt đầu Đường Ninh không ngờ Lan Hề lại tặng cô một món quà lớn đến vậy, nhưng sau này nghĩ lại, Lan Hề dù sao cũng là người kinh doanh, làm bắt cứ chuyện gì cũng đều nghĩ tới lợi ích.

Thực tế, tối nay có 15 người mẫu sẽ catwalk, Đường Ninh gần như là lớn tuổi nhất…

26 tuổi, đối với người bình thường mà nói vẫn là lúc thanh xuân phơi phới, nhưng trong giới người mẫu, chỉ cần mấy năm nữa thôi thì đến tư cách xuất hiện ở đây Đường Ninh cũng không còn.

Huống chỉ, Royalty lại là một thương hiệu lớn, nên những người mẫu catwalk lần này đều có lai lịch. Dựa vào địa vị hiện tại của Đường Ninh, mặc dù không thấp nhưng xếp trong nhóm người 15 tuổi thì thực sự không thể nỏi bật.

Vậy nên, cho cô làm vedette mở màn…giám đốc tổ chức hết sức nghỉ ngờ đối với cô.

Dường như mỗi lần Đường Ninh hợp tác với đối phương đều nhận được sự nghỉ ngờ của họ, huống chỉ trong đám người mẫu tối nay còn có người đạt được giải thưởng lớn.

“Đường Ninh, nếu cô mắt bình tĩnh hoặc cảm thấy không ổn thì lập tức nói với tôi, tôi sẽ sắp xếp người khác.” Giám tốc tổ chức nói với Đường Ninh khi cô đang lên đồ. Nếu không phải vì mối quan hệ với Lan Hề khá tốt, ông ta sẽ không bao giờ nghĩ tới Đường Ninh. Mặc dù gần đây cô rất hot, nhưng…những người mẫu ưu tú hơn cô có ở khắp noi.

“Khụ…giám đốc tổ chức, Đường Ninh đã vào nghề được tám chín năm rồi, mấy chuyện như mát bình tĩnh thì anh cứ yên tâm.” Chị Long cười híp mắt nhắc nhở đối phương.

“Tôi sợ cô không tự tin!”

Đường Ninh nghe thấy liền nhẹ nhàng ngắng mặt lên, mà động tác này của cô vô cùng tự tin.

Giám đốc tổ chức không nói thêm gì nữa, để xem Đường Ninh có thể làm gì khiến anh ta hài lòng về mức độ chuyên nghiệp của cô. Một người phụ nữ lạnh lùng như vậy, cũng ở độ tuổi này rồi, tại sao Lan Hè lại có thể nhìn trúng cô ta?

Mấy người mẫu khác nhìn Đường Ninh như xem trò cười, thậm chí có người thì thầm nói trước mặt họ: “Chúng tôi đều phải vất vả đi phỏng vấn mới vào được, không ngờ người khác có bối cảnh thì lại khác, trực tiếp được vào mở màn. Tôi nghe nói đến người mẫu hạng A như Tần Lộ cũng phải đi phỏng vấn mới có cơ hội tham gia mấy sàn trình diễn như này, mà Đường Ninh này là cái gì cơ chứ?”

“Không phục? Vậy cô đi tranh giành bối cảnh với người ta đi…”

“Đã nhiều tuổi vậy rồi thì ở nhà mà chăm con đi, còn đi catwalk cái gì không biết? Không sợ đau lưng à.”

Chị Long nghe máy lời dị nghị này ngày càng to, đột nhiên quay người lại trừng mắt nhìn mấy người họ, nhưng dù sao chị Long cũng chỉ là một người trợ lý.

Đường Ninh kéo mạnh tay chị Long, nhắc nhở chị ấy phải để ý biểu cảm của mình: “Đi so đo với mấy người họ? Vậy chẳng phải chị cũng giống họ sao?”

“Hơn nữa, họ nói cũng đâu có sai, cho dù bây giờ chị có thể phản bác họ cũng chỉ bằng lời nói…họ cũng sẽ không phục đâu.”

Chị Long hừ một tiếng, không nói gì. Lúc này, Dương Tịnh lại dẫn theo một đám thiếu nữ đi vào hậu trường. Nhìn thấy Đường Ninh, cô ta khá bất ngờ, hoàn toàn không hề biết đây là kịch hay mà Lan Hè sắp xếp cho cô ta.

Ánh mắt hai người giao nhau, tự nhiên trong ánh mắt dâng lên vài dòng cảm xúc phức tạp, nhưng Dương Tịnh không nói gì cả, chỉ đưa mấy cô gái kia đến trước mặt giám đốc tổ chức, giới thiệu cho anh ta. Vì người này với Lan Hề có mối quan hệ thực sự khá tốt nên khi nghe Dương Tịnh muốn đưa người tới quan sát học hỏi liền trực tiếp cho họ tự do hoạt động, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc người mẫu thay quần áo là được.

“Đường Ninh, thay quần áo đi…cần đi khớp sân khấu.”

Đường Ninh đứng dậy trước gương trang điểm, đi ngang qua Dương Tịnh. Lúc này, Dương Tịnh nói với Đường Ninh: “Đường tiểu thư, thật ngại quá, tôi đã trực tiếp xóa bỏ sơ yếu lí lịch của cô. Cô cũng không biết áp lực của giới người mẫu này lớn như thế nào, huống hồ, cô đã 26 tuổi rồi nữa?”

Đường Ninh nửa cười nửa không, không chút cảm xúc: “Không sao, tôi biết cô cũng có điều khó xử.”

“Cô cứ gồng như vậy chẳng lẽ không thấy mệt sao? Đường Ninh…kỳ thực cô đúng là đạo đức giả, cô có dám nói là cô không tức giận không?” Dương Tịnh khoanh tay, lời nói vừa rõ ràng vừa xúc phạm người khác.

“Có giận thì cũng đâu thay đổi được sự thật về kẻ tiểu nhân như cô, sao tôi phải mắt công giận làm gì?” Nói xong, Đường Ninh liền rời khỏi, nhưng Dương Tịnh đã nắm lấy cánh tay của Đường Ninh.

“Tốt nhất cô đừng có đánh ý muốn vào Tranh Điền nữa, không có chuyện đó đâu.”

“Lan tổng biết giờ cô là người làm chủ Tranh Điền chưa?”

Đường Ninh cười, gạt tay của Dương Tịnh ra.

Dương Tịnh sững sờ, chọt lạnh hết cả sống lưng, vì câu nói này của Đường Ninh đã trực tiếp đánh vào chuyện trong lòng Dương Tịnh. Bây giờ cô ta đang không ngừng thăm dò giới hạn của Lan Hè.

Một trong những người mẫu nhỏ tuổi đi vào hậu trường cùng Dương Tịnh thực ra rất thích phong thái của Đường Ninh. Gặp được thần tượng đương nhiên sẽ có chút kích động, nhưng khi cô ấy định đưa tay về phía Đường Ninh để chào hỏi, Dương Tịnh liền lạnh lùng nói: “Cô đường đường là người mẫu đã kí hợp đồng với Tranh Điền, lại đi bắt tay với một người mẫu không ra gì? Đúng là tự hạ thấp bản thân!”

Giọng nói của Dương Tịnh…vì cố ý nên vừa vang vọng vừa chói tai khiến những người xung quanh đều nghe thấy.

Người quản lý của giải trí Tranh Điền — cô Y, đã làm bẽ mặt Đường Ninh ở hậu trường tại buổi trình diễn của Royalty.

Cô gái nhỏ yếu ớt rụt tay lại, Đường Ninh chỉ cười vỗ vai cô ấy tỏ vẻ hoàn toàn không sao.

Tất cả mọi người đều mang bộ dạng xem kịch hay, rất thích xem mấy người bị ức hiếp…

Tuy nhiên, Đường Ninh thay trang phục xong, khi cô xuất hiện với vai trò là người mẫu, khí chất và phẩm chất của cô không ai trong đây có thể sánh bằng, thậm chí…người giám đốc tổ chức ban nãy không vừa lòng Đường Ninh, khi nhìn thấy Đường Ninh trước mắt, rồi lại nghĩ tới người con gái không màng thế sự lúc nãy, trong mắt chợt hiện lên sự kinh ngạc.

Chủ đề lần này của Royalty là thủy mặc, nên Đường Ninh mặc một chiếc váy voan chấm bi lệch vai, những họa tiết đen trắng không quy luật ôm lấy cơ thể hoàn hảo của cô. Và cũng nhờ hai màu đen trắng này mà dáng người của Đường Ninh trông càng thon thả…

Khả năng thể hiện của Đường Ninh chính là điều được công nhận.

Chẳng qua đa số mọi người đều nhìn cô qua tivi hoặc quảng cáo nên khi nhìn tận mắt đều cảm thấy cô một vẻ đẹp lạ thường…

Cơ thể hoàn hảo!

Sự thể hiện…còn hoàn hảo hơn!

Vì trước giờ cô luôn ăn nhập được với mọi loại trang phục nên không bao giờ phải đi tranh cướp nhan sắc với người khác.

Nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt mọi người, Đường Ninh chỉ thờ ơ nói một câu: “Tôi 26 tuổi rồi, không có được tinh lực dồi dào như mọi người…vậy thì, gặp nhau ở sàn chữ T nhé!”

Mấy người vừa xì xào bàn tán đột nhiên nhìn lại chiếc váy đang mặc trên người mình, rõ ràng là tuyển tập một bộ, Đường Ninh mặc thì có hiệu quả của một nhãn hiệu lớn như vậy, còn bọn họ trông như mặc hàng chợ.

Mà câu nói vừa rồi của Đường Ninh đúng là nhiều hàm ý.

Hàm ý của cô là bọn họ còn trẻ nhưng mặc quần áo như kiểu đã 36 tuôi rồi LIÊN Sức ảnh hưởng không chỉ kém 10 bướ!

c Trong sân khấu, Mặc Đình đã yên tĩnh chờ đợi. Sau khi nghe thấy mấy lời chị Long phàn nàn về chuyện sau hậu trường, lông mày của anh chau lại.

Dương Tịnh này…phải xử lý ổn thỏa.