Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Tác giả: Bách Hương Mật


ghiền tiểu thuyết

Chương 110. Ôm Hận

“Vậy nên anh đã gạt đi lý lịch của tôi rồi sao?” Đường Ninh tức giận, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh.

“Tôi và Dương Tịnh không giống nhau, nhưng tôi biết rõ chuyện này. Tuổi của cô không đáp ứng quy định tuyển chọn nên đã bị gạt đi. Điều này phù hợp với quy định của công ty.” La Hạo cũng nói thẳng hét mức có thể.

“Đường Ninh, cô đã rời khỏi Thiên Nghệ. Điều đó có nghĩa là cô sẽ phải cạnh tranh để vào một công ty khác. Cô muốn có một đội ngũ tốt và những người khác cũng muốn điều đó. Vì vậy, tôi không nghĩ có gì sai khi làm điều này. Tất nhiên, tôi cũng rất mong chờ pha phản kích đẹp mắt của cô.”

“Đây là ngành giải trí. Vị trí của cô quyết định tình hình của cô.”

Sau khi nghe xong lời của La Hạo, Đường Ninh lại bật cười khiến La Hạo có chút khó hiểu.

“Nhìn qua anh có vẻ không giống với Dương Tịnh. Trên thực té, không phải anh đã vì ham muốn ích kỷ của bản thân mà hy sinh cơ hội bước vào Tranh Điền của tôi sao? Anh thực sự không cần phải xin lỗi, nhưng tôi không nghĩ anh nên thẳng thắn nói điều này ra. Dương Tịnh là người trần tục, tuy cô ta thích làm chuyện sau lưng người khác, nhưng cô ta tự biết vị trí của mình… còn anh… “

“Giống như cầm một con dao, đâm một người vô tội vậy, tôi muốn anh sớm được thành công, anh nên biết ơn tôi, tôi chỉ đang thực hiện quyền lợi của Thượng Đé, tôi không sai…”

; Sau khi nghe xong, La Hạo muôn phản bác, nhưng khi lời vừa đến khoé môi, anh ta lại cảm thấy mình thật xáu hổ.

“Tốt hơn hết anh nên ngăn cản mọi lúc ở trước mặt tôi, nếu không… chắc anh cũng nghe thấy rồi, tôi có thể sẽ thực sự ôm hận trong lòng đấy.”

La Hạo sững sò, đột nhiên không nói được gì nữa…

Bởi vì anh ta đột nhiên phát hiện ra rằng việc ngăn cản Đường Ninh có thể không chỉ là một quyết định sai lầm. Điều quan trọng nhất là Đường Ninh không có khả năng cho người khác cơ hội quay lại, cho nên anh ta chỉ có thể bắt buộc phải tiếp tục ở phía Dương Tịnh.

La Hạo lập tức bình tĩnh lại, ngừng nói chuyện với Đường Ninh, đại sảnh lớn như vậy, chỉ vừa không ra ngoài một lát mà tất cả khách đến đều biến mắt, nhưng Mặc Đình lại không hề nhúc nhích, lúc đầu anh không thích đám đông, cuối cùng việc rời đi cũng là điều đương nhiên rời khỏi địa điểm. Còn Đường Ninh vì không tiện, nên không ai nghi ngờ quan hệ của bọn họ, ngoại trừ… Ngũ Gia.

Sau khi Lan Hề đi ra, La Hạo đến bãi đậu xe lấy xe, còn Ngũ Gia đứng bên cạnh Lan Hề, hai người tuy không quen nhưng vẫn có thể nói được vài câu.

“Ngũ Gia, chúc mừng anh đã ký hợp đồng với Đường Ninh.”

Ngũ Gia quay đầu cười, trong mắt mang theo ý tứ sâu xa: “Đường Ninh không ký hợp đồng với tôi.”

Lan Hề sững người một lúc, vẻ mặt cũng giống Đường Ninh vừa rồi, nhìn có chút mờ mịt, lúc này Ngũ Gia lại nói: “Người mẫu như Đường Ninh làm sao có thể để ý đến một công ty nhỏ bé như của tôi chứ, cô ấy liên tiếp từ chối ba lần.”

Trong đầu Lan Hề chợt nhớ lại lời nói của La Hạo, nói rằng Đường Ninh rõ ràng đã từ chối cô ấy và đồng ý ký hợp đồng với Thế kỷ Sáng tạo…

“Tôi đi trước…” Nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của Lan Hề, Ngũ Gia cũng không chất vấn, chờ xe của mình đến thì cùng trợ lý rời đi.

Một lúc sau, xe của La Hạo cũng lái ra ngoài, Lan Hề kéo cửa xe, vẻ mặt u ám, nhưng La Hạo không để ý lắm.

“La Hạo, anh hãy liên hệ lại với Đường Ninh, cố gắng kéo cô ấy vào công ty của chúng ta đi.”

“Nhưng, tổng giám đốc Lan, cô ấy đã định ký hợp đồng với Thế kỷ Sáng tạo rồi.”

Lan Hề liếc nhìn La Hạo từ kính chiếu hậu, không nói gì, nhưng một vẻ thất vọng hiện lên trong mắt cô. Cô không biết những hành động nhỏ gần đây của Dương Tịnh, vốn dĩ cô đã đặt hy vọng vào La Hạo, nhưng không ngờ cánh tay phải này còn nói dối cô tốt hơn cả Dương Tịnh.

Trong toàn bộ hội trường, khách mời đã tản đi hết, chỉ còn lại Mặc Đình, Đường Ninh và nhân viên dọn dẹp, Mặc Đình ngẳắng đầu liếc Đường Ninh, không lên tiếng, chỉ đứng dậy đi tới trước mặt cô, dùng một chiếc áo vét bao bọc cô.

: Đường Ninh cảm thấy ấm áp, cũng dần dần bình tĩnh lại rồi một trước một sau cùng Mặc Đình rời khỏi hội trường, sau khi lên xe, Đường Ninh không nhịn được hỏi chị Long về quần áo.

“Có chuyện gì vậy?” Chị Long hỏi, nhìn chiếc váy ướt đẫm của Đường Ninh.

Ngay sau đó Mặc Đình lên xe ở một nơi vắng vẻ, đưa chị Long đến xe của Lục Triệt, thấy Đường Ninh vẫn mặc váy ướt, Mặc Đình đột nhiên có chút không vui: “Sao vẫn còn chưa thay?”

“Vừa rồi có quá nhiều người ở con phố đó, em sợ bị chụp ảnh.”

“Đến lúc nào rồi mà còn sợ bị chụp.” Mặc Đình trực tiếp nâng cửa kính xe lên, dùng áo khoác vây quanh cô: “Mau thay đi…”

Đường Ninh cởi chiếc váy dài trong vòng vây do Mặc Đình tạo thành, sau đó lấy ra quần áo mới thoải mái hơn mặc lên người, nhưng chân tay vẫn còn lạnh, mãi cho đến khi Mặc Đình đưa tay xoa xoa: “Sao em không tìm Lan Hề?”

“Bởi vì em phát hiện ngoài Dương Tịch ra, còn có một người khác cũng đang ngăn cản em tiến vào Tranh Điền. Tôi đoán quan hệ của anh ta với Dương Tịnh không đơn giản, nếu gấp rút đi tìm tổng giám đốc Lan, có lẽ cuối cùng vẫn sẽ bị người đàn ông này ngăn cản, vì vậy em không định hành động trước mặt anh ta.” Đường Ninh lo lắng giải thích.

“Người đàn ông này tên là La Hạo, nếu tính trong những người làm quản lý thì anh ta quả thực rất có năng lực, là cánh tay phải của Lan Hề.” Mặc Đình nói xong lập tức dừng tay, ôm Đường : Ninh vào lòng: “Anh sẽ không để anh ta bắt nạt em.”

Đường Ninh ừ nhẹ một tiếng, thực ra cô cũng đã hơi mệt rồi, nghĩ đến việc mình bị dội nước, nghĩ đến quần áo mà Mặc Đình đã đưa, Đường Ninh biết người duy nhất trên đời này cô có thể tin tưởng và dựa vào chỉ có Mặc Đình, chỉ có anh mới có thể gửi đến cô hơi ấm duy nhất vào lúc này.

“Ông xã… Em xin lỗi, em đã lãng phí cơ hội tốt như vậy.”

“Nếu để anh biết em sẽ bị lạnh thành như vậy thì nhất định anh sẽ không cho em tới…”

Đường Ninh mỉm cười, sau đó tìm một vị trí thoải mái hơn trong vòng tay của Mặc Đình rồi gối đầu lên…

Cùng lúc đó, Lan Hề trở về nhà, gọi điện cho thư ký: “Kiểm tra thông tin liên lạc của Đường Ninh cho tôi.”

Năm phút sau, thư ký gọi đến, Lan Hề két nối: “Tổng giám đốc, tôi vừa tìm được lý lịch của Đường Ninh trên máy tính của một đồng nghiệp ở bộ phận nhân sự… Cô ấy muốn đến phỏng vắn, nhưng hình như đã bị chị Dương Tịnh gạt đi với lý do tuổi tác không đáp ứng được yêu cầu của công ty.”

Chỉ nghe thấy bộp một tiếng…

Lan Hề đập mạnh vào bàn, rõ ràng là rất tức giận…

Hai người bọn họ thật sự là vô pháp vô thiên, vậy mà lại thông đồng lừa gạt cô.

“Chuyện tôi đã xem sơ yếu lý lịch của Đường Ninh, đừng để Dương Tịnh và La Hạo biết, rõ chưa?”

“Vâng thưa tổng giám đốc.”

“Chuyển cho tôi thông tin liên lạc của Đường Ninh.”

Chẳng trách, buổi tối La Hạo nhát định phải đổi chỗ với cô ấy.

Chẳng trách… khi cô nói chúc phúc cho Đường Ninh, mặt Đường Ninh ngây ra…

Đã đến lúc phải dạy một bài học cho hai người này rồi, nếu không thì chẳng phải tổng giám đốc như cô không tồn tại sao?

Vì vậy… Lan Hề đã tự mình gọi điện cho Đường Ninh.

“Chào cô Đường Ninh, tôi là tổng giám đốc của giải trí Tranh Điền. Tôi có một đề nghị, không biết cô có hứng thú hay không…”