Dị Giới Thú Y

Novel reading image

Tác giả: Du Tạc Bao Tử


ghiền tiểu thuyết

Thái Qua Nhĩ có chút kỳ lạ, vốn là hắn phụng lệnh của Ngũ Tư, đến chúc mừng Sở Thiên có quý tử, thuận tiện khôi phục lại quan hệ với Sở Thiên, nhưng khi đi đến nửa đường, bỗng nhiên hắn gặp phải hai người Phí Xá Nhĩ vốn lẽ nên ở A Cổ Lạp Sơn để giám thị.

Phí Xa Nhĩ cũng kỳ lạ, trên mặt lộ rõ sự lao lực mệt mỏi kiệt quệ, có điều bộ dạng giảo hoạt vẫn không hề thay đổi. Hắn nói khi hai người giám thị, bị Long Thần Vệ của A Cổ Lạp Sơn phát hiện, hiện tại không có mặt mũi nào về gặp Ngũ Tư phục mệnh, cho nên muốn cùng Thái Qua Nhĩ thái tử đi gặp Sở Thiên trước, đồng thời góp phần sức để khôi phục lại mối quan hệ, coi như là lấy công chuộc tội.

Thái Qua Nhĩ không hề nghi ngờ, dù gì hai người cũng có bối phận thúc thúc với hắn, hơn nữa khí tức trên người cũng không có gì thay đổi, cho nên liền đem theo hai người họ lên đường.

Sở Thiên không để cho đám người Thái Qua Nhĩ vào trong tẩm cung, mà là ở bên ngoài hoa viên chờ họ.

Hàn huyên được vài câu, rồi nhận lễ vật, Sở Thiên cười nói: "Hi vọng từ nay về sau, A Cổ Lạp Sơn và Hoàng Kim Thành chung sống hòa thuận, thái tử xin hãy về phục mệnh với Ngũ Tư bệ hạ đi!"

Nếu như đã có thân phận của Long Hoàng, vậy thì Sở Thiên cũng không thể tùy tiện gọi Thái Qua Nhĩ là đại ca.

Biết Sở Thiên đang hạ lệnh trục khách, nhưng Thái Qua Nhĩ cũng biết thức thời đứng dậy: "Ta sẽ đem mỹ ý của bệ hạ truyền đạt lại cho phụ hoàng, mong hai tộc chúng ta đời đời hòa thuận! Vậy thì, ta và hai vị thúc thúc xin được cáo từ, đợi ngày đầy tháng của Long Hoàng thái tử sẽ lại đến chúc mừng!"

Từ khi thăng lên cấp mười, Thái Qua Nhĩ đã trưởng thành không ít, tiến thoái đều có phong phạm của một Thú Hoàng mới, lúc này cử chỉ của hắn vô cùng hợp mắt, nhưng Phí Xá Nhĩ thì không được quý tộc như vậy.

"Thái tử xin chờ một chút." Phí Xã Nhĩ trực tiếp kéo tay áo của Thái Qua Nhĩ lại, cười nói: "Thấy sự phòng vệ đêm nay, Long Hoàng bệ hạ chắc chắn là đang lo lắng đến sự an nguy của hoàng hậu, chúng ta chi bằng cũng giúp bệ hạ trấn thủ nơi này, để thể hiện tình hữu nghị giữa Hoàng Kim Thành và A Cổ Lạp Sơn!"

"Hai vị thúc thúc, chuyện này…"

Thái Qua Nhĩ cảm thấy đây cũng là cơ hội để lấy lòng Sở Thiên, có lợi cho nhiệm vụ khôi phục lại quan hệ, vì vậy cũng trưng cầu ý kiến qua nhãn thần nhìn về Sở Thiên.

Sở Thiên nheo mắt lại cân nhắc, nếu như hai người này đúng là đến để giúp đỡ, vậy thì tẩm cung đương nhiên sẽ có thểm hai ma thú cấp mười phòng vệ, chuyện này dĩ nhiên không thể tốt hơn, nhưng nếu như hai người này không tin tưởng được…

Suy nghĩ một lát, Sở Thiên cười nói: "Vậy thì đa tạ mỹ ý của hai vị, mời đi đến chỗ A Mạt Kỳ ở chính môn giúp sức một tay!"

Sở Thiên tin rằng, dựa vào linh giác của A Mạt Kỳ, nếu như hai người này có vấn đề, chắc chắn hắn sẽ phát hiện trong thời gian sớm nhất, sau đó giết chết hai người này, như vậy cũng sẽ không tạo ra phiền phức gì lớn.

Cứ như vậy, Sở Thiên đã có một quyết định mà sau này chính bản thân hắn cũng không biết nên hối hận hay nên cảm thấy vui mừng vì quyết định ấy.

Lại dặn dò thêm vài câu. Thái Qua Nhĩ đã rời đi trước.

Phí Xá Nhĩ và Sơn Dương Hồ sớm đã bị cướp đi thân xác. Lúc này người đang đến bên cạnh A Mạt Kỳ, là Thần Hủy Diệt Cát Nặc Bỉ Lợi và Thần Âm Mưu Mạt Khắc! Lợi dụng thân thể đột nhập vào hoàng cung, chủ ý này đương nhiên là của vị thần được xưng là âm mưu nhất thần tộc, Mạt Khắc.

A Mạt Kỳ nhận được tin của Sở Thiên, ngưng thần nhìn hai người, hoàn toàn không phát hiện ra dị thường, sau đó xua tay, để họ giúp mình trấn thủ chính môn.

Cát Nặc Bỉ Lợi và Mạt Khắc đang cười thầm, tạm không nói đến hai người đang dùng thân thể thật của Phí Xá Nhĩ và Sơn Dương, cho dù là dùng linh hồn để tiến vào, A Mạt Kỳ hiện tại cũng không có thực lực để phát hiện ra hai linh hồn của Hạ Vị Thần, huống hồ gì, mỗi người bọn họ còn đang mặc một trang bị ẩn thân của Tử Thần.

"Ai da!"

Trong hoa viên, Sở Thiên đang định trở về tẩm cung, lại chợt phát hiện một nhân ảnh từ trên trời rơi xuống, ngã phịch xuống bụi hoa như phân chó.

"Ài, tuổi tác lớn rồi, tay chân không được linh hoạt nữa rồi!" Nhân ảnh đó bò dậy, thì ra là một lão đầu thấp lùn gầy gò.

Sở Thiên kinh hãi biến sắc, với sự phòng vệ ở tẩm cung, lại có người không biết thế nào mà xông vào được, thực lực của lão đầu này…

"Này, nhìn gì mà nhìn?" Lão đầu phát hiện Sở Thiên mãi cứ nhìn mình chằm chằm, rồi phát ngây đứng đó, có chút giận dữ, "Tuy lão phu ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng, anh tuấn bất phàm, nhưng ta không có hứng thú với nam nhân đâu!"

Nếu như là ở trọng một tình huống đặc biệt khác, Sở Thiên sẽ bị lão đầu nhếch nhác hèn mọn này chọc cho cười sằng sặc, nhưng hiện tại hắn lại cảm thấy tay chân lạnh buốt, có điều với kinh nghiệm bao năm làm kẻ thần côn khiến Sở Thiên lập tức sửa lại biểu tình, cười nói: "Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh! Tử Thần tại thượng, ta là viện trưởng viện Tế Tự Thú Thần của Bố Lôi Trạch, ngài là vị nào?"

Lão đầu ngây người, chòm râu trắng dưới cằm khẽ phất phơ, trừng mắt nhìn Sở Thiên, "Đừng để ý ta vội, hảo tiểu tử! Tiểu tử ngươi rốt cuộc là tín ngưỡng thần nào a? Sao lại có có quan hệ với tất cả các thần thế?"

"Hắc hắc, tín ngưỡng của ta đích thực có chút phức tạp!" Sở Thiên chêm vào vào câu ứng phó: "Ngài tín ngưỡng vị thần nào, ta sẽ tín ngưỡng vị đó, an toàn mà!"

"Ngươi vô sỉ lắm! Nhưng ta thích!" Lão đầu nói dứt lời rồi bắt đầu nhìn ngó bốn phía, "Này, nơi này của ngươi có mỹ nữ không? Từ mười bốn đến bốn mươi đều được!"

Sở Thiên thầm nóng vội sốt ruột, tại sao Cự Long trên trời, và những ma sủng xung quanh lại không hề phát hiện ra lão đầu này? Hoa viên này lớn như vậy, họ sao lại không nhìn thấy ông chủ đang gặp nguy hiểm!

Tuy rằng lo lắng, nhưng Sở Thiên vẫn cẩn thận ứng phó. "Ha! Sở thích của ngài thật đặc biệt, trẻ con mười bốn tuổi đến lão nữ nhân bốn mươi tuổi đều thích, chà chà, bội phục!"

"Ngươi thì hiểu gì!?" Lão đầu nhảy phốc ra, bắt đầu hùng hồn giáo huấn, "Cái này gọi là phẩm vị! Dạy dỗ ngươi một chút, nghe rõ đây! Trẻ nhỏ, thanh âm mềm mại say lòng! Nữ nhân đã thành thục thì tuyệt! Eo rộng ngực to, mông mẩy! Nhớ kỹ chưa!? Đây là cách ngôn tán gái của lão nhân gia ta!"

Lão háo sắc, Sở Thiên nghe mà mồ hôi đầm đìa, mức độ háo sắc của lão đầu này, đã đạt đến một cảnh giới nhất định rồi.

Liếm đôi môi khô của mình, Sở Thiên cười gượng nói: "Ngài sao lại vào đây được? Sớm biết ngài đến, ta đã ra nghênh tiếp rồi!"

"Ta vào từ cửa sau!" Lão đầu đột nhiên vỗ trán, lớn tiếng nói: "Thiểu chút nữa quên không nói cho ngươi, ở phía cửa sau, có một con nhền nhện lớn đang ngủ! ta gọi hắn không tỉnh, cửa sau lại khóa, cho nên ta leo tường vào đây, kết quả bị ngã! Ngươi phải bồi thường tiền cho ta!"

Nữ thần tại thượng, Sở Thiên lại một lần nữa muốn phát điên vì A Tư Nặc, phải biết rằng, Sở Thiên lần này đã dùng hôn sự của AK47 để uy hiếp A Tư Nặc trấn thủ cửa, nhưng hắn vẫn có thể ngủ được.

"Được, ta đền tiền, ngài cần bao nhiêu?" Sở Thiên đang cầu khẩn, hi vọng lão già này có thể dùng tiền để đuổi đi.

Lão đầu suy nghĩ một lát. Chợt thò cổ ra nhỏ giọng hỏi: "Hiện tại mỹ nữ Tinh Linh trên đại lục bao nhiêu kim tệ một người?"

"Chuyện này… Sau khi Tinh Linh phục quốc, đại lục đã nghiêm cấm mua bán nữ nô Tinh Linh rồi."

"Đừng lừa lão tử, tuy rằng ta đã già, nhưng vẫn chưa hồ đồ!" Lão đầu chỉ vào mũi Sở Thiên, cười hèn mọn nói: "Chợ đen, ta nói là giá của chợ đen!" Truyện được copy tại Truyện FULL

Nói rồi, lão đầu nghiêng đầu suy nghĩ, sau đó vỗ tay một cái. "Ha! Tính ra rồi, theo giá cả một vạn kim tệ mấy năm, cộng với hiện tại mỹ nữ Tinh Linh bán đắt đỏ nhất, uhm, có lẽ khoảng mười vạn kim tệ! Cứ vậy đi, ngươi đến ta một trăm vạn kim tệ, để ta mua mười mỹ nữ Tinh Linh! Hắc hắc!" Lão đầu cười đến mức không thể hèn mọn bỉ ổi hơn.

Sở Thiên thầm vui mừng, còn may là An Na hiện nay đã ở Bố Lôi Trạch trông nhà, nếu không rơi vào tay của lão già này thì rắc rối rồi.

"Kim tệ không có vấn đề, có điều có thể nói cho ta biết mục đích đến đây của ngài không, và cả quý tính?" Sở Thiên liên tục nhét cho lão đầu một xấp thủy tinh tạp.

"Phát tài rồi!" Lão đầu cầm lấy thủy tinh tạp, cười đến mức bắn cả nước miếng ra. "Đúng rồi, ta tên La Đức Mạn, đến đây để đợi người!"

Sở Thiên đang định hỏi tiếp, lão đầu đã xua tay, "Còn nhìn gì mà nhìn? Nên làm gì thì làm, đừng làm phiền ta đợi người, đi đi!"

"Vậy được, ngài cứ từ từ đợi!" Sở Thiên mặt nở nụ cười lui ra khỏi hoa viên, sau đó mở đá thông tin, "A Mạt Kỳ, hoa viên xuất hiện một lão đầu, ngươi đi do thám thực lực của hắn, đừng có chọc giận hắn! Còn nữa, lão gia này thích tiền, nếu như có phiền phức cứ lấy tiền ra giải quyết!"

Nói xong, Sở Thiên lại lấy ra một đá thông tin khác, giận đùng đùng quát: "AK47! Đi gọi A Tư Nặc dậy! Sau đó đánh hắn một trận nhớ đời cho ta!"

Hạ hỏa trong lòng, Sở Thiên chờ ở cửa sản phòng, vừa trấn thủ, vừa chờ đợi tin tức.

Một lát sau, A Mạt Kỳ hồi đáp lại: "Ông chủ, lão già này rất mạnh, thực lực tầng thứ ba đỉnh phong của ta cũng không nhìn thấu hắn, có lẽ là thực lực của tầng thứ tư Hạ Vị Thần trở lên!"

Chậm rãi tắt đá thông tin, Sở Thiên cười khổ thở dài, "Mẹ nó, lời tiên tri của Trinh Đức vẫn thật chuẩn xác! Lại có Hạ Vị Thần đến nơi này rồi!"

Chưa đến lúc sau, A Mạt Kỳ lại gấp gáp truyền tin tới, "Ông chủ, vừa rồi ta đi do thám lão đầu ấy, hai người Phí Xá Nhĩ đã không thấy đâu rồi!"

"Cái gì!" Sở Thiên nheo mắt lại, "Ngươi lập tức về sản phòng, sau đó kêu Khách Thu Sa trồng cây mây lên toàn bộ bên ngoài sản phòng!"

Gấu trúc nhỏ tuy không chắc chắn cản được đối thủ, nhưng cây mây mà hắn phủ lớn toàn bộ, lại có một thứ trinh thám báo động tốt nhất!

Cây mây bắt đầu mọc ra, phủ kín cả sản phòng, Sắt Lâm Na đang ở trong phòng lặng yên chờ sinh, Sở Thiên thở phào một hơi, sau đó bản thân cũng đi trấn thủ ở chính môn.

Sắc trời tối dần, mặt trời đã xuống núi, vầng hồng nguyệt bắt đầu treo cao.

Không biết tại sao, Sở Thiên cảm thấy ánh trăng đêm nay thật kỳ là, dường như là to hơn một chút, nhưng lại không thể nói ra cụ thề là không đúng chỗ nào.

"Phất Lạp Địch Nặc! Chúc mừng a, ha ha." Một tiếng cười nhức óc vang lên, một nhân ảnh trong bóng tối bước ra.

"Đức Khố Lạp!" Sở Thiên giật mình kinh hãi, gia gia của Chu Lệ Á, Hấp Huyết Bức Vương Đức Khố Lạp nghe nói đang dở sống dở chết? Sao có thể xuất hiện ở nơi này?

Đức Khố Lạp nhìn ra sự nghi ngờ của Sở Thiên, vừa tiến đến gần, vừa cười nói, "Ha ha, Bào Uy Nhĩ mất tích rồi, Thí Thần Thất Hải Thú lại đang bận chuyện khác, cho nên ta ra đây!"

"Vậy những người khác đâu?" Sở Thiên vội vàng hỏi: "Lạp Hi Đức có trốn ra đây không?"

Đức Khố Lạp tiến gần thêm vài bước, "Lạp Hi Đức còn kém lắm, vẫn đang bị giam cầm ở trong Cấm Kỵ Hải! Nghe nói ngươi sắp làm phụ thân rồi! Ha, vậy thì ta cũng sắp làm tằng tổ phụ rồi. Đứa trẻ sắp ra đời chưa?"

Sở Thiên cười nói: "Vẫn chưa? Có điều chắc chắn trong đêm nay."

"Ồ, đêm nay, chẳng trách mà ngươi lại phòng bị nơi này cẩn mật như vậy, vừa rồi ta nhìn thấy A Mạt Kỳ đang phòng vệ chính môn, hiện tại sao lại thay bằng ngươi rồi?" Lúc này, Đức Khố Lạp đã đứng trước mặt Sở Thiên.

"A Mạt Kỳ, sao ngươi có thể biết A Mạt Kỳ?" Sở Thiên chợt cảm thấy không ổn, hắn biết Đức Khố Lạp khi đơn thân lưu lạc đến bờ Tây Hải, sau đó Đức Khố Lạp đi Biển Cấm, tính ra, Đức Khố Lạp chỉ có thể biết Tiểu Bạch!

Vừa định lui về sau, nhưng đã quá muộn, hai mắt của Đức Khố Lạp chợt rực đỏ, răng nanh vụt hiện, bóp chặt lấy cổ Sở Thiên quát: "Phất Lạp Địch Nặc, trả lại thân thể cho ta!"