Dâm Ma

Dâm Ma

Tác giả: dam xuyên không


ghiền tiểu thuyết

 


Dương Thần nhìn chúng nữ rất hài lòng , nên hắn đưa mắt nhìn đến phương hướng hậu cung của hoàng đế.

Lúc này trong hậu cung có một vị xinh đẹp mỹ phụ , khuôn mặt tinh xảo tuy khóe mắt có vài đạo nếp nhăn , như không thể che dấu đi sự xinh đẹp của nàng , làm Bảo Định Đế dù không con nhưng vẫn không nạp phi tần.

Nàng lúc này ngồi trên ghế khuôn mặt nổi lên tia u sầu , dưới con mắt củng có hơi thâm , chiến sự mấy ngày này , hoàng cung không ngừng loạn lấy , những thái dám và nô tỳ đều đã thu xếp hết quần áo , đều chuẩn bị chạy trốn.

Lúc này cửa phòng mở ra , một nha hoàn chừng 16 tuổi hốt hoảng chạy vào "" Hoàng hậu chiến sự không xong "
"" Cái gì mau nói , hoàng thượng có sao không " Tử nguyệt đứng lên , gương mặt củng lo lắng , tay cầm hai vai nha hoàng hỏi.


"" Ahh hoàng hậu , hoàng thượng chưa bị gì , chỉ là cổng thành bị công phá , hoàng thượng và ba vị cao tăng Thiên Long Tự , dẫn binh ra chống cự " Nha hoàn kia một hơi nói ra hết.

"" Cái gì cổng thành bị phá , hoàng thượng tự mình ra chiến trường " Tử Nguyệt hoàng hậu la lên , thân thể mềm mãi ngồi bệt xuống đất.

"" Hoàng hậu không sao chứ , hoàng hậu " Nha hoàn liền chạy lại đở lấy nàng.

Mà Dương Thần nhìn đến hậu cung Tinh Thần bao chùm lấy , thì thấy được một màng này khóe miệng nhếch lên âm hiểm liền biến mất , mà trong chiến trường ai củng lo đánh với đối thủ của mình , nên không ai thấy được Dương Thần biến mất.

Dương Thần hiện ra lần nữa đã xuất hiện ngay cửa phòng , hắn nhìn hoàng hậu và nha hoàn hai mắt củng sáng lên , Tử Nguyệt hoàng hậu củng đã trên 40 tuổi , khuôn mặt bây giờ hiện lên vẽ lo lắng càng thêm có hương vị , một thân bó sát quần áo màu vàng của hoành hậu mặc lên , bộ ngực nhờ quần áo bó mà phình ra để chứng tỏ nó to lớn , eo thon thả với bờ mông căn mọng lại có thêm vài phần gợi cảm.

"" Ngươi là ai , ngươi ăn mặc không phải trong cung người " Nha hoàn phát hiện ra Dương Thần liền quát hỏi , dùng sao củng là nha hoàn thân cận hoàng hậu củng rất có khí thế.

"" Ngươi còn không đi ra , người đâu " Tử Nguyệt hoàng hậu củng lấy lại bình tĩnh , đứng lên hướng Dương Thần quát củng gọi thị vệ.

Dương Thần nhìn hai nữ hướng mình mà quát hỏi , hắn bình tĩnh đi vào phòng nói "" Ha ha khỏi cần kêu người , sẽ không ai nghe được đâu , còn ta là ai , ừ có thể nói là tương lai lão công của ngươi " Dương Thần nói mà trêu chọc lấy Tử Nguyệt.

"" Hừ đồ hỗn chướng , ngươi dám bất kính , có tin ta kêu người đem ngươi chu di cửu tộc " Nha hoàn nghe được Dương Thần nói , còn chưa đợi hoàng hậu nói gì , liền nhảy ra tay chỉ vào Dương Thần hâm dọa.


"" Ngươi quá phiền " Dương Thần nhìn nha hoàn cứ chỉ trỏ , mà phiền cách không điểm một cái , nha hoàn im bật bất động.

"" Ngươi làm gì tiểu Hồng , còn không mau thả nàng " Tử Nguyệt hoàng hậu thấy nha hoàn bị vậy , liền chạy lại nàng hướng Dương Thần mà nói.

"" Ồ nàng tên tiểu Hồng , tên đẹp mà mà mỗi cái nói nhiều " Dương Thần lắc đầu mà nói.

"" Ngươi ruốt cuộc muốn gì , ngươi không sợ hoàng thượng trở lại , đem ngươi ra chém " Tử Nguyệt hoàng hậu nhìn Dương Thần nói.

"" Ha ha tên Bảo Định Đế còn lo không xong cổng thành nói chi chạy về , còn ta muốn làm gì ngươi nghĩ thử " Dương Thần nói củng từng bước đi từ từ đến Tử Nguyệt hoàng hậu.

"" Ngươi ngươi , không được đến đây , ta là Đại Lý hoàng hậu , sẽ đem ngươi cửu tộc đều chém " Tử Nguyệt thấy Dương Thần từ từ đi đến , nàng củng từ từ lùi lại từng bước.

"" Ha ha chém ta cửu tộc , hừ cho dù cả thiên hạ này hợp lại củng còn chưa đủ , mà ta củng chưa thử ném thử qua hoàng hậu nha , bây giờ có cơ hội sau bỏ qua " Dương Thần khinh thường một tiếng , củng đã bước đến Tử Nguyệt bên người.

"" Ngươi ngươi nhanh cút , người đâu cứu mạng " Tử Nguyệt bị Dương Thần ép lùi lại , thì nàng dấp phải cái giường thì ngã ngồi xuống giường.

"" Ha ha kêu lên , la lên nha " Dương Thần ngươi nàng kêu lên thì càng hưng phấn , thấy nàng ngồi trên giường thì nhào tới đẩy nàng nằm xuống , thân thể cao to của hắn củng đè ép lên nàng.


Mà nha hoàng tuy bị điểm nguyệt , nhưng mắt tai vẫn nghe và nhìn thấy , khi thấy Dương Thần đè lên hoàng hậu thì nàng nước mắt củng đã đầy mặt , nhưng củng không làm được gì.

Mà Tử Nguyệt thì tuyệt vọng hai tay hai chân không ngừng chống cự mà đạp loạn "" Người đâu , súc sinh cút ra nhanh , người đâu ô!.

ô! ô.

.

" Tử Nguyệt củng bất đầu khóc lên quà không ngừng kêu cứu.

"" Ha ha ! kêu lên nha , có kêu khô cổ họng cũng vô dụng " Dường Thần khi đi vào củng đã dùng Tinh Thần thả ra Không Gian bao chùm lấy hậu cung , nên củng mới nói như vậy , dù có người đi đến thì sẽ loạt vào ảo giác mà thôi.