Dâm Ma

Dâm Ma

Tác giả: dam xuyên không


ghiền tiểu thuyết

 


Củng không lâu thuyền cập bờ của Sơn Trang , vì có kết giới nên khi Dương Thần về tới thì chúng nữ đều biết , đều chạy ra đoán lấy hắn.


Dương Thần nhìn lấy Khang Mẫn đang ẳm lấy Dương Mịch , hắn cười ha ha đi đến bế lên Dương Mịch hôn vào mặt nàng , Dương Mịch củng đưa đầu cọ vào mặt Dương Thần cười không ngừng.


"" Phu quân , công tử , " hơn 60 nữ tử nào là thiếu nữ đến mỹ phụ đều xinh đẹp làm hắn thỏa mãn không thôi.



Dương Thần nhìn lấy A Chu rồi liếc đến A Tử gọi tới "" Công Tử , phu quân " cả hai nàng đi đến.


"" Đều tiện nhân " Nguyễn Tinh Trúc củng không có bị trói này kia , Dương Thần chỉ điểm nguyệt võ công của nàng , nên nàng có thể như người bình thường.


Dương Thần không để ý đến nàng mà nhìn hai nữ nói "" A Chu , A Tử các ngươi cùng ta giao hoan thời điểm , ta thấy được trên người các ngươi có khối kim bài phải không , phía trên có viết gì không nha "
Mà Nguyễn Tinh Trúc nghe tới đó , thì miệng đang lầm bầm mà chửi thì củng im lại , đang nghĩ gì đó củng trong mong mà nghe lấy.


Không để ý tới nàng A Chu và A Tử từ trong cổ áo móc ra khối ngọc bài , nhìn vào A Chủ đọc lên " Mãn thiên tinh , sáng lóng lánh , vĩnh xán lạn , trường an ninh "
A Tử củng ngó vào lệnh bài đọc "" Của ta là hồ biên trúc , yêu kiều lục , báo bình an , nhiều hỉ nhạc "
"" Công Tử , Lão Công hỏi chi nha " Cả hai nhìn lấy Dương Thần hiếu kì hỏi , mà chúng nữ củng chăm chú lắng nghe.


"" Ha ha người phụ nữ này tên Nguyễn Tinh Trúc , mãn thiên tinh , hồ biên trúc " Dương Thần cười nhìn lấy Nguyễn Tinh Trúc lại nói tiếp "" Nguyễn Tinh Trúc , ngươi mắng nữ nhi của mình tiện nhân , cái này không tốt nha "
Nguyễn Tinh Trúc toàn thân rung rẫy , Dương Thần củng mở ra nguyệt đạo của nàng , Nguyễn Tinh Trúc rung rẫy từng bước đi về phía A Chu và A Tử.



Mà hai nữ thì kinh ngạc đợi Nguyễn Tinh Trúc đến bên người , thì nữ củng chưa biết làm gì thì Nguyễn Tinh Trúc lại hỏi "" Có phải vai trái của các ngươi đều có im chữ Đoạn "
"" Làm sao ngươi biết " A Chu và A Tử đồng thời hô lên.


"" Con ta " Nguyễn Tinh Trúc nghe được câu trả lời , thì nhào tới ôm lấy hai nữ khóc lên mà A Chủ củng khóc lên , A Tử thì nhìn lấy Dương Thần.


Dương Thần cười âm hiểm truyền âm gì đó với A Tử , mà nàng gật đầu Dương Thần hài lòng rồi nói "" A Chu dẫn mẫu thân ngươi và em gái ngươi vào phòng tâm sự đi "
"" Vâng Công Tử " A Chu lao nước gật đầu dẫn hai nữ đi vào , A Tử nghe theo lời dặn của Dương Thần nên đi theo.


Dương Thần ôm lấy Dương Mịch đi vào chúng nữ liền theo sau , khi vào đại sảnh Dương Thần trêu chọc lấy Dương Mịch , củng hôn mấy nữ xoa xoa vú các kiểu , làm chúng nữ động tình lên hắn củng mặc kể Dương Mịch , thả nàng xuống ghế nhào tới sử quyết lấy chúng nữ , từng tiếng thỏa mãn la hét , từng tiếng rên rỉ thở hổn hển.


Mà ba mẹ con A Chu khi đi vào phòng , A Tử củng nghe theo Dương Thần diễn một trò mẫu tử nhận nhau , Nguyễn Tinh Trúc thì mâu thuẫn một bên là nam nhân của nữ nhi của mình , mà một bên lại là giết nam nhân của mình.



Nguyễn Tinh Trúc càng nghỉ càng mâu thuẫn không biết làm thế nào cho phải , cang nghĩ càng lẫn quẩn không biết bao lâu , màng đêm buôn xuống.


Lúc này A Tử hai mắt hận hận nhìn Nguyễn Tinh Trúc , làm Nguyễn Tinh Trúc hơi sợ mà nói "" A Tử ngươi , ngươi làm gì nhìn ta như vậy , ta là mẫu thân ngươi nha "
"" Đúng vậy nha , giờ A Tử củng có mẫu thân , từ lúc nhỏ đến lớn còn lần đầu biết được mẫu thân đâu " A Tử hai mắt hiện lên tia khác thường.


A Tử nhìn chằm chằm lấy Nguyễn Tinh Trúc hiện lên tia bất thiện , lại nói tiếp mang theo một tia thù hận.


"" Lúc A Tử còn nhỏ thì đã không có mẫu thân , lại bị một hộ gia đình làm tiểu nha hoàn bị sai sự đâu , mà người ta còn đợi khi ta lớn lên muốn ta làm thiếp con của họ đâu , mà tên kia thì xấu xí mê cở bạc , khi hắn thua thì về đánh đập ta đâu lúc đó mẫu thân ở đâu nha "
Nguyễn Tinh Trúc nghe mà phát ngốc hoản hốt mà la lên "" Không có khả năng , mẫu thân năm đó dặn dò người chiếu cố hai tỷ muội , còn cho vàng bạc đủ để bọn họ chiếu cố hai đứa , ăn uống và quần áo không lo "
A Tử không để ý đến nàng mà trầm giọng nói tiếp "" Về sau đại liêu và đại tống khai chiến , khi chiến hỏa đến chổ của ta thì ở đó điều chết sạch , mà ta vận khí tốt trốn khỏi một kiếp , khi đó ta mới 7 tuổi , nha mới 7 tuổi A Tử như thế còn nhỏ , cái gì củng không biết , một thân một mình bên ngoài ăn không no , chổ ở củng không có ta chỉ ở ngoài đường ngủ "