Dâm Ma

Dâm Ma

Tác giả: dam xuyên không


ghiền tiểu thuyết

 


Ngày hôm sau tỉnh dậy , Dương Thần nhẹ vỗ vào mông nàng một cái nói "" Dậy , không là ta không truyền cho môn tuyệt thế võ học nha "
Mà A Tử bị vỗ mông , đang buồn ngủ , muốn phàn nàn thì nghe đến cái gì tuyệt thế võ học , ba chân bốn cẩn , vèo một cái chạy vào phòng vệ sinh này kia , vèo cái nửa đến trước mặt Dương Thần , không nói gì quỳ xuống hai tay ôm lấy chân hắn , hai mắt chờ mong nhìn lấy Dương Thần.


Dương Thần nhìn một màng này , lắc đầu không thôi nhưng vẫn truyền cho nàng võ học , lúc tối đợi nàng ngủ thì hắn cùng Hệ Thống trò chuyện một tý thì tự tạo ra võ học " Băng Độc Thái Cực Công "
Mà A Tử nghe tên thấy rất ngầu thì hỏi "" Lão Công cái này luyện sao nha "
"" Ha ha cái này không dễ , vì nàng có độc mạnh nhất là Chu Cáp , còn hệ băng mạnh thì có Băng Tầm , nên nàng chỉ cần luyện thần thục cho độc và băng , nó không có xung khắc với nhau , mà là cho nó tương sinh hộ trợ lẫn nhau " Dương Thần giải thích môn võ học cho A Tử.


"" Ah vậy làm sao cho nó hộ trợ vậy " A Tử như ngoan hiền bảo bảo , chăm chỉ nghe giải không hiểu thì hỏi.



"" Cái này ta truyền cho nàng môn Thái Cực cho tập luyện quen thuộc , thì thử cho độc và băng vận chuyển giống nhau là được " Dương Thần củng truyền cho A Tử luyện trước thái cực.


"" Lão Công tốt nhất , mà uy lực của Băng Độc Thái Cực Công , thế nào nha " A Tử tuy thấy tên rất ngầu , nhưng nàng quan tâm là uy lực nha.


"" Ha ha cái đó thì khỏi nói , khi luyện môn này nàng dễ dàng dùng con thú như Chu Cáp , để độc của nó truyền đến trong cơ thể mình mà sử dụng , mà nó không bị gì còn có thể cùng nàng tấn công địch thủ , Băng Tầm củng như thế , mà lợi hại nhất nếu nàng luyện được Băng Độc Thái Cực Công , có thể dùng một lược hai con Băng Tầm và Chu Cáp , truyền đến băng và độc hộ trợ lẫn nhau đánh ra , khi đánh trúng địch nhân nó sẽ đóng băng kẻ địch , trong khi đó độc sẽ thắm vào thân thể của địch nhân "
Dương Thần cười ha ha đắc ý nói , khi hắn chế tạo ra công pháp thì củng sợ hại than , thử nghĩ bị đóng băng , phá đã là một chuyện lại bổng nhiên trúng thêm độc dược , thử hỏi ngươi sợ hay không sợ nha.


"" Vao lại hại như vậy " A Tử nghe được uy lực thì hai mắt trợn to , kinh sợ không thôi mà thốt lên than thở.


"" Ha ha đó là đương nhiên , mà nàng củng không cần khổ luyện này kia , chỉ cần lo học môn võ học ta cho là được , vì chỉ cần Chu Cáp và Băng Tầm lớn mạnh là được , sau này ta sẽ kiếm vài thứ cho hai con tiến hóa càng thêm lại hại , đến lúc đó nàng dùng bọn chúng , độc hay băng đều sẽ lại hại "
Dương Thần lại thêm một quả bom vào , làm A Tử say mê mà tưởng , một tay chưởng băng , đóng băng mạnh nhất , một tay phun độc , là kịch độc nhất , phía sau hai con thứ cưng hung hãng nhất , thì nước miếng củng chảy ra.


"" Ahhhh ta không kìm chế được , ta muốn thử đi đánh người " Ruốt cuộc A Tử khồng kìm chế được sự hưng phấn , hét lên một tiếng muốn chạy ra ngoài đánh người.



"" Ba ba ba "
Dương Thần nhanh tay bắt nàng lại đánh vào mông nàng mấy cái mà nói "" Lo cho ta chăm chỉ học võ , học được thuần thục muốn đánh hay giết ai đều được , còn chưa học song thì cho ta yên lặng mà học "
"" Ahhh Lão Công , đau đau , ta biết rồi sẽ cố học mà " A Tử mông bị đánh hét lên ngoan ngoãn cầu xin.


"" Ừ tốt ngoãn " Dương Thần nghe nàng trả lời , hắn vừa lòng xoa xoa đầu nàng , mà A Tử rất hưởng thụ được hắn xoa lấy đầu mình.


Như thế hai người đùa giỡn một hồi , bắt đầu lên đường hướng đến Lôi Cổ Sơn , để A Tử hấp thu nội lực của Vô Nhai Tử , củng bắt đi hắn để dụ một người đi ra.


Mà đối với Vô Nhai Tử hắn củng rất ghét , chuyện tình cảm thì lo không song , để cho Lý Thu Thủy và Thiên Sơn Đồng Mỗ chém giết lẫn nhau , mà trong khi đó hắn thích Lý Thương Hải thì im ru , không chịu nói hai nữ biết , mà khi đó Lý Thu Thủy sinh cho hắn đứa con gái Lý Thanh La , cay nhất là đang ở cùng Lý Thủ Thủy mà khắc bức tưởng Lý Thương Hải để tưởng nhớ , không ngó ngàng đến Lý Thu Thủy.


Mẹ nó cay không , bảo con Lý Thu Thủy không hắc hóa , sau cùng để hai nữ sắp chết mới để cho Hư Trúc đưa cho bức ảnh của Lý Thương Hải , hai nữ nhìn bức ảnh mới biết hắn thích là sư muội của hai người , còn sau cùng bảo Hư Trúc nói có lỗi với hai nữ.


Dương Thần càng ghét Vô Nhai Tử nên lần này nha , hắn muốn bắt Vô Nhai Tử hành hạ một tý còn để cho từng nữ nhân thích hắn , hay hắn thích , chính tay giết hắn.



Trải qua gần nửa tháng hai người đi đến càng gần Lôi Cổ Sơn , ngựa củng không lên được nửa , đành phải xuống ngựa mà đi bộ lên.


Dương Thần và A Tử đi bộ gần một giờ , đi một chổ cây trúc um tùm cảnh sắc thanh u , khe núi được dùng cự trúc xây một cái đình.


Lúc này có bốn người đang ở , một ông già đang khảy đàn , bên cạnh có một người không biết nam hay nữ hát tiểu khúc giọng lúc nam lúc nữ , còn có một hắn lão già tay đang cầm quân cờ , còn một trung niên mỹ phụ xinh đẹp dáng người thon thả ngực lớn mông to , tay cầm lấy giỏ hoa.


Dương Thần biết là bốn đệ tử của Tô Tinh Hà , người cầm đàn là Khang Quảng Lăng , cờ ma Phạm Bách Linh , còn người cầm giỏ hoa là Thạnh Thanh Lộ , với mê xem hát lý con rối.


Mà bọn họ bốn người củng thấy được Dương Thần và A Tử , bọn họ liền dừng lại và nhìn về phía hai người bắt đầu đề phòng lấy.