Dâm Ma

Dâm Ma

Tác giả: dam xuyên không


ghiền tiểu thuyết

 


Nhìn lấy Băng Tầm A Tử vui vẽ lấy , đây là làm nàng càng mạnh nha .

"" Đi thôi tìm đến Mãng Cổ Chu Cáp song cho nó nhận nàng làm chủ " Dương Thần nhìn A Tử hai mắt sáng ngời nhìn lấy Băng Tầm .

"" Ừ mà nhận chủ là sao nha " A Tử nghe cái gì nhận chủ hiếu kì hỏi .

"" Cái đó sao này thì biết " Dương Thần ôm eo nàng nhảy vài cái lên ngựa bắt đầu rời đi tìm Mãng Cổ Chu Cáp .

Rất nhanh lại qua mấy ngày , Đại lý vô lượng sơn trong khu rừng to lớn , chổ bụi cỏ ẩm ướt một con cóc to bằng cả nắm tay người lớn , đang không thả ra nuốt vào tinh hoa bang đêm , toàn thân đỏ sẫm hai mắt lặp lòe .


Mà ở cách đó không xa Dương Thần và A Tử đang trên ngọn cây nhìn lấy , hai người tới đây củng ba ngày , đến ngày thứ ba đêm tối nghe tiếng của nó mà tìm thấy .

Dương Thần lần nửa lấy ra một bình thủy tinh , tay kia khe vơ một đoàn tinh hoa từ bốn phía được gôm lại , cho vào trong bình ngón tay nhẹ đánh lên miệng bình vài cái , phong ấn không cho tinh hoa linh khí thoát ra quá nhiều .

Để một ít thoát ra mà thôi , làm song những thứ này , hắn dùng tinh thần lực khống chế lấy bình thủy tinh để xuống đất , mà trong bình được ngưng tựu nhiều tinh hoa linh khí , nên toát ra nồng đậm hơn bên ngoài .

Mãng Cổ Chu Cáp đang thu nạp thì bổng im lại , bắt đầu nhìn bốn phía khi đầu nhìn về phía bình thủy tinh , hô hấp vài cái thì hướng bình nhảy tới nó củng không như Băng Tầm mà cẩn thận , nhảy một đường rồi chui luôn vào trong bình .

Dương Thần ôm lấy A Tử Thuấn Di đến và đậy lại nắp bình , rồi cắt vào trong Hệ Thông "" Đi thôi về phòng trọ cho ngươi và nó nhận chủ , làm thú nuôi "

"" Tốt nha " A Tử nghe lời gật đầu một cái .

Hai người một đường đi ra khu rừng củng không lâu , về đến phòng đóng lại cửa Dương Thần lấy ra hai bình , đó là Băng Tầm và Mãng Cổ Chu Cáp.

"" Giờ ngươi thả lỏng để ta đưa vào linh hồn , khống chế dẫn nó ấn vào linh hồn hai con này cho nó nhận chủ , đừng có phản khán " Dương Thần nhẹ dặn dò lấy A Tử , nàng khẽ gật đầu tỏ vẽ đã hiểu .

Dương Thần bắt đầu đưa tay lên trán nàng , từng tia linh hồn hắn khống chế đi ra chia làm hai đường , chui vào hai cái bình , thì hắn dùng mình tinh thần lực đè ép lấy hai con , Băng Tầm và Chu Cáp .

Như thế hai linh hồn A Tử được chia ra hai con mà bao chùm lấy thân thể bọn chúng , từ từ thắm vào trong củng không lâu , linh hồn vào trong thân thể chui lên linh hồn bọn chúng khắc vào .


Làm song hết thảy Dương Thần thả tay và khống chế lấy Băng Tầm và Chu Cáp nhìn lấy A Tử hỏi "" Thế nào "

"" Thật tốt ta cảm thấy hai con nó bây giờ như có một liên kết , chỉ cần ta một ý niệm thì bọn chúng chết ngay , và có thể dùng ý niệm ra lệnh bọn chúng " A Tử suy tư một chút nói .

"" Ừ vậy là đúng rồi " hắn nói mở ra nắp bình , hai con độc vật nhảy ra , nhảy lên hai vai A Tử mọi con chiếm mình một bên .

A Tử nhìn trái nhìn phái , thấy mình thật ngầu mà tự sướng đứng lên , một chân đạp lên cái ghế , một tay chống nạnh tay còn lại chỉ Dương Thần đầu hất lên tỏ vẽ ta đây nói "" Lão Công giờ ta chính thức công bố , giờ ta rất lại hại muốn cùng người quyết đấu"

"" Ba " Dương Thần nghe nàng nói đầu đầy hắc tiến , Thuấn Di đên sau lưng nàng ngồi lên ghế , cho nàng nằm lên đưa mông hắn kéo quần nàng ra , lộ ra bờ mông trắng nõn nhẹ đánh lên .

"" Ahhh , lão công đánh lén "

"" Ba "

"" Ahhh , ta muốn chính diện quyết đấu " A Tử không chịu thua mà dãy dụa hét lớn .

"" Ba ba " Dương Thần không chả lời nàng , tay đánh lấy bờ mông mà trong lòng thầm nghĩ "" Cảm xúc không tệ "

"" Ahhh đau , hai con tiểu trùng còn không nghe lệnh , mau tấn công nha " A Tử bắt đầu quay qua Băng Tầm và Chu Cáp củng chửi lên .


"" Ba ba ba ba " Dương Thần càng đánh càng khoái , thấy hai con tiểu trùng rục rịt hắn liếc mắt một cái cả hai cứng đơ đứng tại chổ .

Tuy hai con nhận chủ nhưng tinh thần uy áp của Dương Thần làm bọn nó sợ hãi không thôi , nên đành phải đứng tại chổ không biết làm gì .

"" Nha nha lão công ta sai rồi , oa oa ta không dám nửa tha ta nha " Nhìn hai con tiểu trùng làm A Tử tức giận không thôi , mà bị Dương Thần đánh củng đau qua mà khóc lên .

Dương Thần nhìn mình đánh quá đã mà quên nàng có đau hay không , mà nghe nàng khóc hắn mới từ cảm xúc từ bàn tay truyền đến mới lấy lại tinh thần .

"" Ah ngoan đừng khóc , ta không đánh nữa " Dương Thần nhẹ bế nàng lên tay xoa mông nàng , miệng hôn lên trán , mặt , mũi , miệng mà dỗ dành lấy .

A Tử củng chỉ giả vờ mà thôi , vì nàng diễn kĩ nên mới như thật , nhìn Dương Thần dỗ dành mình thì vui vẽ , hôn lên môi hắn nhiệt tình đáp lại hai người quấn quýt , quần áo của A Tử từ từ rơi xuống đến khi không còn một mảnh , thì củng đến trên giường , thì một tiêng rên đầy thỏa mãn vang lên , thì tiếp theo là đầy tiếng kêu gọi la hét rên rỉ không ngừng phát ra , củng không biết bao lâu thì ngừng lại .