Dâm Ma

Dâm Ma

Tác giả: dam xuyên không


ghiền tiểu thuyết

 


Dương Thần mới không quan tâm đến Tashigi la hét mà nhảy lên thuyền rời đi.

" Không "
Tashigi cảm giác dưới chân thuyền rời đi có chút buồn bã kêu một tiếng.

" Bịch "
Tashigi tính chạy lại cạnh tàu để nhảy xuống nhưng chưa chạy được ba bước lài ngã xấp mặt.

" Ha ha "
Làm cho chúng nữ cười một trận , Conis và Mari thì đi lại đở lấy Tashigi đứng lên , còn như Carol thì đi vào khu vui chơi , mà chơi vui vẽ quên cả trời đất.

" Carmen ngươi trước hết theo Makino và Mari học nấu ăn , trừng nào được như hai nàng thì đến tìm ta nha "
Dương Thần nằm lên cái ghế được tạo bằng mây trong ngực ôm lấy Nojiko , hai tay thò vào trong ngực mà nhào nặn hai vú.


" Ư "
Nojiko thì đỏ mặt lâu lâu núm vú bị kép thì rên nhẹ một tiếng.

" Ahh! Thần ta phát hiện một con tàu hải tặc , lá cờ là hình trái tim "
Lúc này Nami từ trong khu lái thuyền chạy ra nói với Dương Thần.

" Kệ nó nha , chỉ cần không đụng đến tàu chúng ta là được "
Dương Thần phất phất tay áo nói.

" Ngươi hứa với ta là cướp thuyền hải tặc , đem vàng bạc châu báo cho ta đâu "
Nami vẫn còn nhớ Dương Thần lời mới nảy đâu , hiếm lắm mới gặp một con tàu sao bỏ qua được , nàng liền làm một bộ hung dữ nói.

" Tốt nha theo ngươi "
Dương Thần nhìn Nami một bộ hung dữ thì đứng lên quay đầu nhìn lấy tàu hải tặc đang chạy gần đến.

" Ồ đây không phải là chú hề Buggy à và một mỹ nữ nha "
Dương Thần nhìn đến thuyền hải tặc bên kia đứng hai người một tên chú hề và một mỹ nữ , một đầu tóc đen dài đội một cái nón cao bồi , trên người chỉ mặc lấy cái áo ngực che đi nàng to lớn bầu vú , phía dưới mặc cái quần dài eo buột lấy cái áo nhìn rất là phong cách.

" Khà khà mỹ nhân cướp đây , có tiền đưa tiền , có sắc cướp sắc "
Dương Thần không khách khí mà lái thuyền trận lấy đầu tàu của Albida , hắn liền cười lên bỉ ổi nhìn lấy Albida hai tay chà xát với nhau nói.

" Hừ chỉ một tên hải tặc nhỏ nhoi mà dám trận đường của ta "
Chú hề Buggy rất là bá đạo vung lên áo choàng bàn tay đưa lên trước chỉ lấy Dương Thần nói.

" Ha ha ta biết ngươi ăn trái chia cắt nên không sợ bị chém nha "
Dương Thần nhìn lấy Buggy đang hướng mình hổ báo , thì cười to một tiếng bàn tay đưa ra rồi bóp lại.


" Đây là "
Buggy cảm giác thân thể tự nhiên bị nhấc lên không trung hướng bàn tay của Dương Thần bay tới , làm hắn sợ hãi liên tục ở trên không trung mà giãy dụa.

" Cái này cũng thật lợi hại đi "
Albida cũng có chút sợ hãi nàng cũng ăn trái ác quỷ gọi là trái trơn láng sube sube , nhưng mới ăn chưa có khai thác được , mà Buggy còn lợi hại hơn mình nhiều , mà chưa động thủ đã bị khống chế.

" Ha ha , để ta dùng chiêu này coi thử người sẽ sống như thế nào nha "
Dương Thần nhìn trong tay bóp lấy cổ của Buggy khóe miệng nhếch lên một tia vô sĩ , một tay nắm lấy hai tay của Buggy đang vơ loạn mà kéo ra.

Dù hai tay của Buggy bị kéo đứt cũng không mang lại cho hắn cảm giác đau đớn , Dương Thần nhìn trong tay là một đôi cánh tay của Buggy , liền khống chế cho bàn tay hóa thành một cây quạt.

" Vù "
Một tiếng đôi bàn tay quạt của Buggy bị ném dùng tốc độ xé rách hư không mà biến mất.

" Vù , vù , vù "
Dương Thần ở tuyệt vọng của chú hề Buggy mà ở hắn trên cơ thể , tách ra từng bộ cơ thể mà ném đi đến phương hướng khác nhau.

" Còn ngươi sao đây , thuyền ta đang thiếu thành viên , muốn gia nhập vào hay là đợi ta đem ngươi từng bộ cơ thể mà kéo ra rồi văng đi "
Dương Thần văng xong hết từng bộ phận cơ thể của Buggy , rồi quay đầu nhìn lấy Albida cơ thể có chút run rẩy , tay nắm chặt lấy vũ khí chùy sắt.

" Ngươi muốn ta gia nhập sẽ không giết đi ta "
Albida giọng có chút run mà hỏi , thử hỏi ai có thể tách ra một người cơ thể còn đang sống mà ném đi tứ phương tám hướng mà không sợ đây.

" Đúng vậy , nếu không đồng ý ta cũng sẻ kéo ngươi từng bộ cơ thể nha "
Dương Thần làm một bộ hung ác nói.


" Tốt ta đồng ý "
Albida sợ hãi gật đầu đồng ý , Dương Thần hài lòng , bàn tay lần nữa hút lấy cơ thể của nàng ôm vào trong ngực , bàn tay tại nàng eo nhỏ mà vuốt ve , cảm giác nàng lan da bóng loáng mà trơn trượt như được tha vào dầu mỡ.

" Còn không cút "
Dương Thần hướng lấy thuyền viên của Buggy quát , mà bọn họ cũng không dám nói gì lái thuyền chạy đi , hai vị thuyền trưởng một người tứ phân ngũ liệt , còn một người mà khuất phục còn như thế nào đánh.

Lúc này ở một khu vực biển rộng ở đại hải trình có một thuyền hải quân , lá cờ vẽ lên đầu con chó không ai khác là anh hùng hải quân Garp.

" Phốc "
Một tiếng , Garp tay đang cầm bịch bánh mà cái mũi tạo ra một bông bóng bể một tiếng , làm cho Garp tĩnh lại.

" Thật là nóng nha "
Garp phàn nàn một tiếng.

" Bịch "
Thì một đôi quạt hơi xuống hai bên hắn còn tự lay động.

" Ồ đây là làm nhiều việt tốt như ta , cầu được ước thấy là đây à "
Garp cảm nhận độ gió vừa phải do hai tay quạt lay động mà thoải mái nhắm mắt ngủ tiếp.