Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều Mẹ

Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều Mẹ

Tác giả: Song


ghiền tiểu thuyết

Chương 90: Mợ cả Lệ thích trêu hoa ghẹo nguyệt

Tô Kim Thư cũng bị hoảng sợ. Ngay lúc cô đang nhìn ngó xung quanh đột nhiên cảm giác tay trái mình bị người khác nắm lấy.

Ngay sau đó thân thể cô bị một sức kéo mạnh mẽ kéo lên. Cô muốn né tránh nhưng hoàn toàn không thể phản kháng.

“Đàn anh… Ưm” Tiếng hô còn chưa dứt thì đã bị người kia bịt miệng lại. Giây tiếp theo thân thể cô bị người đó vác lên vai.

Có tiếng loa to vang ra từ trên nóc phòng chiếu phim: “Xin mọi người hãy bình tĩnh, không có việc gì cả. Đây là thông báo khẩn cấp. Vì màn hình chiếu phim của phòng VỊP 6 bị quá tải, dẫn tới đường dây bị chập điện.

Hiện tại nhân viên bảo trì đang dốc toàn lực sửa chữa. Xin các quý khán giả chờ ngay tại chỗ. Một phút sau màn hình sẽ được sửa lại thôi. Xin nhắc lại, một phút sau màn hình sẽ sửa xong”

Ngay lúc màn hình chiếu phim sáng lên lần nữa. Nhan Thế Khải bất thình lình phát hiện Tô Kim Thư ngồi kế bên anh ấy đã biến mất.

“Kim Thư” Nhan Thế Khải đột ngột đứng lên lớn giọng gọi cô. Anh ấy nhanh chóng nhìn hết một vòng xung quanh phòng chiếu phim nhưng không hề thấy bóng dáng Tô.

Kim Thư đâu. Lòng anh ấy như lửa đốt, Nhan Thế Khải chạy nhanh ra ngoài tìm. Nhưng anh ấy không hề hay biết giờ phút này Tô Kim Thư đang còn giấy dụa trong bóng đêm.

“Rầm: Cô bị ném vào trong một căn phòng hẹp và tối. Bả vai cô va trúng góc cạnh một vật gì đó, đau đến mức mặt cô tái xanh.

“Anh rốt cuộc là ai?” Tô Kim Thư hoảng sợ lui về phía sau. Cô có thể nhìn thấy người đứng trước mặt mình là một người đàn ông cao lớn. Toàn thân trên dưới anh ta tỏa ra áo lực kinh người. Hình như, còn có cả lửa giận đùng đùng?

Ăn cướp, bắt cóc, hay là dân buôn người?

Bây giờ cô cần phải làm gì đây?

“Tôi gọi thì không bắt máy, không phải còn nói là đi dạo phố với đồng nghiệp à?”

Người đàn ông kia bước tới một bước. Khi anh đang nói chuyện, đèn trong phòng lóe lên rồi hoàn toàn sáng tỏ.

Ngay lúc Tô Kim Thư thấy được người đứng trước mặt cô là ai thì sắc mặt cô trắng bệch.

Cô không dám tin mà hỏi lại: “Cậu, Lệ Hữu Tuấn..”

Là Lệ Hữu Tuấn, tại sao anh lại ở đây?

“Trả lời tôi” Lệ Hữu Tuấn lại bước thêm một bước, ánh mắt lạnh băng.

Tô Kim Thư đột nhiên cảm thấy vô cùng chột dạ. Giống như là một người phụ nữ đã có chồng đi vụng trộm bị chồng cô bắt tại “Tôi..” Cô há miệng thở dài, không biết phải giải thích cho anh làm sao.

“Tôi chưa nói với em à, tôi ghét nhất chính là những người nói dối” Lệ Hữu Tuấn lạnh lùng nói. Ngón tay thon dài thiếu kiên nhẫn nới cà vạt nơi cổ áo.

Tô Kim Thư hoảng loạn nói không nên lời. Cô liều mạng lui về phía sau. Nhưng căn phòng này quá hẹp. Cô vừa lui lại hai bước đã đụng phải vách tường sau lưng: “Tôi… Tôi chỉ là sợ anh hiểu lầm, nên là…”

“Hiểu lầm?” Lệ Hữu Tuấn cười lạnh.

“Xem ra dạo này tôi quá cưng chiều em, nên em sắp quên mất bản chất con người tôi như thế nào rồi phải không?”

Khi Lệ Hữu Tuấn sắp áp sát người cô thì ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân dồn dập, ngay sau đó giọng của Nhan Tuấn Khải vang lên: “Kim Thư”

Giọng nói quen thuộc của anh khiến Tô Kim Thư giật mình, cô đột nhiên nhào ra phía cửa hô: “Đàn anh, em… Ưm” Miệng bị bịt lại tiếp cũng đành nói: ” Cô không hề biết khi cô cầu cứu Nhan Tuấn Khải đã khiến Lệ Hữu Tuấn không thể nhịn thêm nữa.

Anh ấn người cô vào cửa, khóa hay tai cô ở sau lưng nói: “Tôi không muốn mất em, nên chỉ cần em không muốn, dù cho chúng ta có nằm chung chăn chung gối tôi cũng không động đến một sợi tóc của em. Tôi nhường nhịn em không có nghĩa em được tự do trêu hoa ghẹo nguyệt.”

Sau cổ cô phà tới luồng khí nóng. Tô Kim Thư cảm nhận được nguy cơ chưa từng gặp phải trước đây.

Lệ Hữu Tuấn nói không sai. Trong khoảng thời gian này hai người vẫn luôn ở chung. Lệ Hữu Tuấn vẫn luôn kiềm chế nhường nhịn cô. Thậm chí lúc cô bị rơi xuống nước, quần áo ướt đẫm thì anh cũng chỉ cởi quần áo cô ra sưởi ấm cho cô.

Hai người không mảnh áo che thân mà ôm nhau, dùng nhiệt độ cơ thể sưởi ấm nhau, nhưng Lệ Hữu Tuấn cũng không có thêm hành động nào khá: Hiện tại, đây là lần đầu tiên Tô Kim Thư khẩn trương và hoảng sợ đến như vậy. Cô có một dự cảm rất xấu.

“Em bức tôi đến giới hạn cuối cùng rồi.

Em nên chuẩn bị tâm lí đi. Em rõ ràng có cảm giác với tôi nhưng lại không chịu thừa nhận. Hôm nay tôi sẽ khiến em phải thừa nhận với tôi” Lệ Hữu Tuấn giống như ác quỷ ở bên tai cô uy hiếp.

Tô Kim Thư thậm chí còn chưa hiểu rõ rốt cuộc lời của anh ta có ý gì, đột nhiên một cơn đau quẫn quại ập tới “A* Khuôn mặt cô đã trắng lại càng thêm trắng, Tô Kim Thư ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Đồ khốn này thế mà dám, anh không cho cô một cơ hội nào để thích ứng, đã vậy còn là ở chỗ này.

Tô Kim Thư đau đến sắp ngất xỉu. Lúc này cô đâu còn hơi sức đi giải thích cho Lệ Hữu Tuấn. Cô nghiến răng nghiến lợi thầm mắng: “Tên khốn Lệ Hữu Tuấn anh..’ “Cốc cốc cốc.

Nhan Thế Khải giống như nghe thấy có động Tĩnh ở trong đó nên liều mạng phá cửa: “Kim Thư, em có ở trong đó không? Kim Thư em có thì trả lời anh đi?”

Nghe được giọng của Nhan Thế Khải, Tô Kim Thư sợ đến run người. Phía sau cô bỗng truyền ra tiếng thở mạnh của Lệ Hữu Tuấn.

Lệ Hữu Tuấn bóp chặt khuôn mặt nhỏ của cô. Khi nhìn thấy biểu cảm sợ hãi của cô thì sát khí trong mắt anh càng nặng.

Cô sợ người đàn ông ngoài cửa biết quan hệ của bọn họ? Lửa giận vừa mới áp xuống vì có được cô nay lại bùng lên lớn hơn.

Anh nghiến răng nói: “Bảo hắn ta em đang ở bên trong.”

Tô Kim Thư trợn tròn đôi mắt, cô không tin nổi mà ngẩng đầu nghĩ ‘người này, anh điên rồi sao?”

Cô nói cho Nhan Thế Khải cô ở trong đây, rồi để anh ấy thấy mình bị một người đàn ông khác cưỡng bức ở nơi như thế này sao…

Cô cũng có lòng tự trọng. Cô tuy có đăng ký kết hôn với Lệ Hữu Tuấn, nhưng cô không phải đồ chơi của anh.

“Lệ Hữu Tuấn, tên khốn nhà anh mau buông tôi ra” Tô Kim Thư giận run người, nhưng cô không có cách nào để thoát khỏi tay anh.

Trong mắt người ngoài, Lệ Hữu Tuấn là người vô tình vô nghĩa có lòng chiếm hữu cực cao.

Trước giờ anh luôn nhãn nhịn cũng chỉ vì cô là Tô Kim Thư mà thôi Chỉ là nếu một ngày, nếu như anh biết món đồ anh nâng niu trong lòng bị người khác dòm ngó. Bản tính ác độc vô tình kia liền sẽ bại lộ hoàn toàn.

Như hiện tại, Lệ Hữu Tuấn nắm cảm cô, cưỡng ép cô nhìn vào mắt anh: “Em muốn tự nói hay để tôi nói?”

Sắc mặt Tô Kim Thư trảng bệch. Tủi nhục đã hóa thành nước ngập trong mắt cô.

Tô Kim Thư cũng biết từ trước cô đã chọc phải một con quỷ.

Tô Kim Thư cắn môi, sau vài lân mấp máy, rốt cuộc cô nhảm nghiền hai mắt lại mà nghẹn ngào mở miệng: “Đàn anh, em ở đây”

Nhan Thế Khải rõ ràng đã thở phào một hơi: “Kim Thư, em thật sự ở trong đó?”