Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu

Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu

Tác giả: Ninh Hải


ghiền tiểu thuyết

 


Sau khi Hạ An Nhiên uống thuốc xong, vết thương bây giờ cũng không còn đau nhiều nữa, quay đầu lại, nhìn Lăng Mặc đầy háo hức, nhẹ giọng cầu xin, "Tôi có thể gặp Bùi Kì được không? Cổ ấy hắn rất lo lắng cho tôi."
Lăng Mặc đã chịu không nổi con mèo hoang nhỏ bé, lãnh đạm gật đầu, "Tôi sẽ đi gọi cô ấy"
Lăng Mặc điều khiển xe lăn rời khỏi phòng, đi đến phòng khách ở tầng dưới, nhìn thấy Bùi Kì và bác sĩ Bác đang ngồi nói chuyện với nhau.
Bùi Kì nhanh chóng đứng dậy, quan tâm hỏi: "An Nhiên bây giờ ổn chứ?"
Lăng Mặc: "Cô ấy đang đợi cô trong phòng."
Bùi Kì lập tức bỏ qua mọi chuyện đi vào phòng, mở của chạy thẳng lên giường, nhìn Hạ An Nhiễn rồi nhìn những vết thương trên lưng, cho dù đã xử lý xong rồi những trông vẫn rất đáng sợ, Bùi Kì ngay lập tức bị kích động.

"Mạnh Lệ chết tiệt đó, cô ta thực sự tàn nhẫn!"
Hạ An Nhiên: "Không sao, không sao."

Bùi Kì: "Đó chính là mật thất đó.

Hầu hết mọi người không thể sống sót trong một giờ.

Cô đã ở trong đó ba giờ...hắn đã bị tra tấn rất nhiều."
Hạ An Nhiên không muốn Bùi Kì lo lắng, nhanh chóng giải thích: "Tôi đã giả vờ hôn mê bất tỉnh.

Mạnh Lệ đã đánh tôi hai lần.

Thấy tôi không tỉnh lại, cô ta ném tôi sang một bên."
Bùi Kì nghe xong cảm thấy có gì đó không đúng, "Người trong mật thất của nhà họ Lăng là một lũ điển rồ.

Cho dù người bị thẩm vấn ngất đi, nhất định sẽ dùng một số biện pháp đặc biệt để tra tấn cho tỉnh lại...!Làm sao có thể khi cô ngất xỉu họ liền dừng tra tân 11
Hạ An Nhiên chớp mắt mấy cái, "Thật sao?" Bùi Kì gật đầu, " Ông nội tôi đã nói như vậy!" "1
Hạ An Nhiên cười gằn, "Có lẽ bởi vì tôi là đại thiếu phu nhân của Lăng gia? Cho dù bị nhốt trong mật thất, thì tôi vẫn là cô chủ nhỏ của Lăng gia.


Họ sẽ không thể đối xử với tôi điên rồ được"
Bùi Kì cũng chỉ có thể miễn cưỡng chấp nhận suy nghĩ này của Hạ An Nhiên.
Tuy nhiên, ánh mắt của Bùi Kì lại rơi vào phần thân trên trần trụi của Hạ An Nhiên, cô trở nên không vui, Tên điên đó sống thật không biết xấu hổ, còn cởi hết quần áo của cô rồi đắp thuốc cho cô, phải không?"
Vốn dĩ Hạ An Nhiên vừa mới hết đỏ mặt, bây giờ khi
Bùi Kì hỏi khuôn mặt, cô lại đỏ bừng bừng bừng, nhỏ giọng thì thào: "Anh ấy chỉ rửa vết thương và cho tôi uống thuốc mà thôi" Bùi Kì tràn đầy phẫn nộ nói: "Hừ, tôi nghĩ anh ta chỉ muốn lợi dụng cô!"
Hạ An Nhiên thở dài, ân cần nhắc nhở, "Hiện tại tôi đang đứng cùng phía Lăng Mặc, nếu nói là lợi dụng, chẳng phải tôi mới là người lợi dung anh ấy?"
Bùi Kì nhìn vẻ mặt của Hạ An Nhiên cười haha, "Đúng vậy, bây giờ chúng ta đang lợi dụng anh ta l Vậy thì máu lợi dụng đi, nếu không, tôi thật tiếc cho thể diện của anh ta!" 
Hạ An Nhiên: “...”
Bộ não của Bùi Kì đúng là là bất khả chiến bại, sau khi Bùi Kì an tâm, cô ngồi ở bên giường và nói rằng hôm nay cô đã rất xúc động.

"Cô biết không, sau khi anh ta tỉnh lại, bất kể bà cụ Lăng ngăn lại, anh ta nhất định phải đi tới mật thất đón cô! Hơn nữa anh ta chính là đang ngồi trên xe lăn, ôm cô đi ra từ mật thất
Hạ An Nhiên ngẩn ra tròn xoe hai mắt, "Anh ta ôm tôi di ra?"

Bùi Kì gật đầu, "Ừ, không thể tin được! Bản thân anh ta bị liệt nửa người, nhưng anh ta phải đích thân bảo vệ cô và ôm cổ đi ra...!Nói thật, tôi hơi bất ngờ với bộ dạng của anh ta.

Tôi tự hỏi, có khi nào anh ta thích cổ hay không"
Hạ An Nhiên lắng nghe, trong lòng bùng lên một luồng ấm áp mạnh mẽ.

Trong khoảng thời gian chung sống với tên bệnh hoạn mất trí, cô thực sự có thể cảm nhận được ảnh chỉ nhìn cô một cách vô cùng lạnh lùng mà thôi.
Rõ ràng cô chỉ là cái gai trong mắt người khác, việc xung hỷ của cô là sự sỉ nhục anh, nhưng sau mọi chuyện khi cô gặp nguy hiểm, anh vẫn bảo vệ cô....
Nghĩ đến đây, tim Hạ An Nhiên bất giác đập loạn, hóa ra cô cũng có thể được người khác bảo vệ..