Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu

Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu

Tác giả: Ninh Hải


ghiền tiểu thuyết

 


Đối mặt với tình huống bất ngờ này, không chỉ Hạ Mộng Nhi choáng váng, mà ngay cả Hạ Đức Hải, cũng bị Lăng mặc làm cho sợ hãi, ông ta cũng không thể hiểu được.

Trước khi hai vệ sĩ siết chặt Hạ Đức Hải và cố gắng lôi ra ngoài, Hạ Đức Hải cố nói thêm, "Thiếu gia Lăng mặc, tôi, tôi là bố vợ của cậu!"
Hạ Mộng Nhi dường như đã nghĩ ra điều gì đó, và nói một cách nhanh chóng "Anh Lăng Mặc, để Hạ An Nhiên làm hài lòng anh, đó là sự sỉ nhục với anh, nhưng nếu tôi thay thế, sự sỉ nhục này sẽ không còn nữa, hoàn toàn có thể ngăn cản miệng của người ngoài, đây sẽ không còn là vết đen trong cuộc đời của anh "
Hạ Anh Nhiên nhìn Hạ Mộng Nhi, đến giờ phút này còn không ngừng muốn thay thế vị trí của cô, khế lắc đầu ngán ngẫm.

Ngay từ đầu, Hạ An Nhiên đã không tin Hạ Mông Nhi sẽ quan tâm đến cô như vậy, chắc chắn là có ý đồ không tốt.

Cô ta cứ nói rằng mình tham lam phù phiếm, còn bản thân thì sao?
Khi nghe tin Lăng Mặc tỉnh dậy liền tìm đến và muốn thay thế cổ, chẳng phải là một người phụ nữ mưu mô quá sao.


Hạ An Nhiên không muốn tiếp tục xem vở kịch này nữa, đúng là một trò cười.

Cô bước tới bên Hạ Mộng Nhi đang bị vệ sĩ giữ chặt, nói nhỏ vào tai: "Cho dù Lăng Mặc chỉ còn sống được hai tháng? Cho dù sau này phải sống khổ sở ra sao? Chị vẫn muốn thay thế sao?"
Hạ Mộng Nhị người vẫn đang cố giải thích với Lăng Mặc, kinh ngạc nhìn Hạ An Nhiên, “Hai tháng?"
HạAn Nhiên khẽ cười, “Có muốn thay thế tôi nữa không?"
Hạ Mộng Nhi trong lúc nhất thời không biết phải trả lời như thế nào.

Khi quản gia Tôn nhìn thấy điều này, ông ấy đã trực tiếp ra lệnh cho vệ sĩ kéo Hạ Mộng.

Nhi người đang ngắng người không nói nên lời và Hạ Đức Hải người liên tục xung là "bố vợ" ra ngoài.

Sau khi kết thúc vở kịch mà Hạ Mộng Nhi đã bày ra, Hạ An Nhiên nhìn Lăng Mạc với vẻ mặt phức tạp, anh chính là người cứu mạng mình, trong vòng ba phút sau khi xuất hiện, anh đã mạnh tay xử lý, nếu không, không biết bao lâu nữa mình mới thoát khỏi Hạ Đức Hải và những người khác.

Hạ An Nhiên nắm chặt vạt áo, muốn bày tỏ lòng biết ơn.

Tuy nhiên, Lăng Mặc đã lạnh lùng giễu cợt, “Cô quên mất thân phận của mình rồi sao?” HạAn Nhiên sửng sốt một chút, mới đi tới.

Lăng Mặc không hài lòng với việc Hạ Đức Hải đến gây rắc rồi, nhưng thậm chí còn bất mãn hơn với việc cô là kẻ gây rối.


Hạ An Nhiên cuối đầu “! ”
Thực sự xin lỗi”
Lăng Mặc liếc cô một cái, vừa điều khiển xe lăn quay người, vừa thờ ơ ngâm nga: “Bây giờ, cô là vợ của Lăng Mặc, không phải ai cũng có thể bắt nạt”
HạAn Nhiên nhìn bóng lưng rời đi của Lăng Mặc, trầm mặc một hồi.

Người này, có phải đang bảo vệ cô không?
Tuy nhiên sau một hồi trầm ngâm, Hạ An Nhiên đã rũ bỏ ý định nực cười này, hiện tại cô đang ở dưới danh nghĩa vợ anh, hai người là một, cô bị bắt nạt, chẳng phải là làm xấu mặt anh ấy hay sao? 
Lăng Mặc vì thể diện mà mới đứng ra bảo vệ cô ấy, hoặc chính là Anh ấy không thể chấp nhận được việc Hạ Mộng Nhi dám bắt anh ấy lựa chọn.

Nếu một người đàn ông bình thường sẽ chọn một người đẹp, đúng không? Nhưng Lăng Mặc đã không ngần ngại lôi Hạ Mộng Nhi ra ngoài.

Trong lòng chợt lóe lên một niềm vui kỳ lạ, có chút đắc ý nói: “Tôi là liều thuốc của một kẻ mất trí bệnh hoạn, làm sao có thể vứt tôi đi được”
Nhưng sau một khắc không chút tự phụ, vẻ mặt của Hạ An Nhiên dần trở nên nghiêm túc.


Nhà họ Hạ chỉ là một dòng họ nhỏ, Hạ Đức Hải đã đổi tên cô ấy trong giới để ít người biết đến, nếu không phải Hạ Đức
Hải gửi cỗ ấy đến Lăng gia xung hỉ, không chừng, không ai trong Hải Thị biết đến một người như cô.

Nhưng tin tức mà Lăng Mặc tỉnh lại rõ ràng là đã bị Lăng gia trấn áp, làm sao Hạ Đức Hải biết nhanh như vậy chứ? Nghĩ đến chuyện, Hạ Đức Hải đã đầu độc anh ấy trước đây!.

Vốn dĩ Hạ An Nhiên có hai suy đoán: Một là Hạ Đức Hải vì mưu lợi cá nhân, hoàn toàn là muốn khiến Lăng Mặc chết nhanh, sau đó muốn lấy tài sản thừa kế của Lăng Mặc và giải quyết khủng hoảng công ty của mình; hai là có người đứng sau Hạ Đức Hải.

Và vào ngay lúc này cô ấy hoàn toàn chắc chắn, đó là có người sau! Có ai đó đứng sau Hạ Đức Hải.

.