Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu

Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu

Tác giả: Ninh Hải


ghiền tiểu thuyết

 


**********
Chương 385: Nóng
Buổi tối.

Hạ An Nhiên định xuống lầu ăn cơm với Lăng Mặc, nhưng Quản gia Tôn lại đẫy xe ăn đến
Hạ An Nhiên quyết định lựa chọn làm một con cá muối, ở trong phòng vui vẻ ăn.

Ăn gần xong, Tôn quản chỉ vào bát canh, "Món này do nhà bếp đặc biệt chuẩn bị cho Thiếu phu nhân”
Món canh này rất nhạt, nhìn cũng không thấy ngán, Hạ
An Nhiên đã uống hết nửa bát ngay khi vừa cầm lên.

Tuy nhiên, khi cô ấy đang uống canh, Hạ An Nhiên nhận thấy khuôn mặt nghiêm nghị của Tôn quản gia mang theo một nụ cười rất lạ.

Hạ An Nhiên đặt bát canh xuống, "Tôn quản gia, ông có chuyện gì vui sao?"
Tôn quản gia lập tức phủ nhận, "Có sao?"
Hạ An Nhiên: "Vừa rồi ông cười rất nhiều."
Tôn quản gia họ khan một tiếng, "Chỉ là tôi thấy Thiếu phu nhân xinh đẹp như vậy, thực sự cảm thấy ba đời Thiếu gia của chúng tôi thật may mắn."
Hạ An Nhiên: “...”
Nên tìm một cô gái xấu xí, Thiếu gia các người mới vui vẻ.

Tuy nhiên, Hạ An Nhiên đột nhiên nghĩ đến một tình huông.

Cô đến bây giờ còn chưa kiểm tra, căn bệnh không thích các cô gái xinh đẹp của Lăng Mặc, có phải do cô ấy chữa khỏi không?
Nếu như đã được điều trị tốt.


Mà cô ấy hôm nay lại vì mạng sống của mình, đồng ý hiệp định “nô lệ” đánh mất nhân quyền của tên bệnh điện.

Vậy thì anh ấy chẳng phải muốn bắt nạt thế nào thì bắt nạt thế đấy, hay muốn cầm thú thế nào thì cầm thú như vậy?
Trời ơi!
Chẳng phải là rất nguy hiểm cho cô sao?
Hạ An Nhiên lo lắng, rất muốn khóc.

Cô ấy trước đây không nên đồng ý với Lăng Mặc, mỗi ngày kích thích một lần.

Nhìn xem, dù bây giờ sự sống của anh ấy kéo dài không được bao lâu, nhưng cô cũng đã chưa khỏi bệnh cho người đó, tình hình của cô cũng rất xấu.

Nhưng lúc này cũng không nên hoảng sợ, có thể là cô ấy đã đoán sai.

Lăng Mặc không thích các cô gái xinh đẹp, đó có thể là một căn bệnh cứng đầu, và chắc chắn sẽ không dễ điều trị.

Đêm nay, nhất định phải kiểm tra.

Kiểm tra rõ ràng, tính việc lâu dài!
Dưới lầu.

Lăng Mặc dùng bữa trong nhà ăn.

Tôn quản gia đi vào nhà ăn, nhìn bát canh trước mặt căn bản chưa được động đến.

Sau khi đi tới, ông chủ động nói với Lăng Mặc, "Thiếu gia, Thiếu phu nhẫn ăn xong rồi."

Chỉ vào bát súp trước mặt, ông đề nghị: "Thiếu phu nhân ăn món canh này ăn rất ngon, cậu có muốn ăn thử không?".

Lặng Mặc nghe con mèo hoang nhỏ ăn, cầm lấy, từ từ uống một hơi cạn sạch.

Khuôn mặt nghiêm nghị Tôn quản gia có thêm một nụ cười.

Quả nhiên, để đối phó với Thiếu gia, nên dùng Thiếu phu nhân.

Nhìn kìa, đó không phải là “ Yêu ai yêu cả đường đi”!
Thiếu gia là đàn ông thẳng, không biểu hiện ra ngoài.

Nhưng hôm nay nhất định phải để Thiếu phu nhân cảm nhận được sự nhiệt tình của Thiếu gia
Sau khi Hạ An Nhiên ăn uống no đủ, cô lười biếng nằm trên giường.

Đúng là ở nhà rất thoải mái, nếu không phải bị trật khớp tay, cô rất muốn lăn lộn.

Vừa nằm xuống, cơ thể cô bắt đầu nóng ran và đổ mồ hội dữ dội.

Hạ An Nhiên từ trên giường đứng dậy, muốn cởi chiếc áo chui đầu ra bên ngoài.

Ân bằng một tay thì không sao, nhưng cởi quần áo thì khó.

Hơn nữa, khi chiếc áo đang được cởi ra, dây đeo tay của cô cuộn lại.

Hạ An Nhiên chỉ đơn giản là tiếp tục cởi.

Mới cởi được một nửa, cửa đã bị đẩy ra.

Nhìn thấy Lăng Mặc đang đứng ở cửa.

Hạ An Nhiên đỏ mặt kéo áo xuống, hung hăng mắng: "Vào sao không gõ cửa."
Trái cổ của Lăng Mặc trượt lên trượt xuống, đè nén cơn nóng trong lòng, giả vờ thờ ơ: "Có chỗ nào tôi chưa nhìn thấy sao?".