Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu

Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu

Tác giả: Ninh Hải


ghiền tiểu thuyết

 


**********
Chương 380: Từ nay phải nghe lời tôi
Hạ An Nhiên còn nghĩ rằng, sau khi đăng ký kết hôn, cổ sẽ tránh được một kiếp nạn.

Không ngờ, tờ hôn thú chỉ có thể bảo vệ đứa nhỏ.

Hạ An Nhiên tiếp tục lui vào góc nhỏ trên giường bệnh, nặn ra một nụ cười thắng thừng, "Anh định làm gì với tôi?"
Lăng Mặc chậm rãi tới gần, "Tính sổ chuyện cô lợi dụng tôi khi tôi là người thực vật, đã vậy còn giấu giễm không chịu thừa nhận." "Tôi chưa bao giờ không thừa nhận.

Nhìn xem, ngày đó tôi định bỏ trốn, nhưng sau khi “thịt” anh, tôi ở bến cạnh anh siêu có trách nhiệm, thề bảo vệ an toàn cho anh."
Cô ấy ngoan ngoãn chớp chớp mắt, "Như vậy có thể bù trữ không phải sao?"

Lăng Mặc nói chậm rãi và hợp lý: "Cô làm là chuyện của cô, còn tôi tính sổ là chuộn của tôi."
Hạ An Nhiên thừa nhận, mím môi cam chịu, "Muốn thanh lý như thế nào?" "
Lăng Mặc lại kéo con mèo hoang nhỏ xuống giường, cúi người, trói cô vào giữa hai cánh tay.

"Cỗ vừa nỗi, những gì tôi yêu cầu cỗ làm, cô đều sẵn lòng?".

Hạ An Nhiên ánh mắt lóe lên vài cái, "...!hình như vậy?"
Đôi môi mỏng của Lăng Mặc khế mở, "Cô mang thai đứa con của tôi và là vợ chính thức của tôi.

Đương nhiên, tôi không thể làm chuyện gì quá đáng với cô Sau này cô phải nghe theo lời của tôi, và tối muốn cô làm gì, cô đều phải đáp ứng, không được phản kháng Hạ An Nhiên: “...”
Đây là không có yêu cầu?
Rõ ràng là lấy thân thể cô để bồi thường.

Hơn nữa, chỉ để bảo vệ đứa nhỏ, cuộc thương lượng này đã được thực hiện.

Bây giờ chỉ vì cô “ăn” anh ấy, trong lúc say rượu, mà cô ấy phải lấy thân mình để bồi thường thiệt hại.

Đây là một cuộc kinh doanh thua lỗ.

Hạ An Nhiên thấp giọng bình luận một chút, "Dù sao chúng ta bây giờ cũng là một cặp vợ chồng chính thức, sau này tôi cũng không thể xem anh như một ông chủ, người khác sẽ cho rằng chúng ta không biết xấu hổ mà diễn kịch."

Lăng Mặc đôi mắt hơi chìm xuống, "Cô cũng có thể gọi tôi là chủ nhân."
Hạ An Noãn muốn khóc, tại sao lúc nào cũng để bị lừa!!!
Hạ An Nhiên nặn ra một nụ cười, yếu ớt nói tiếp, "Hay là anh cho tôi một chút nhân quyền đi?"
Lăng Mặc dùng ánh mắt lạnh lùng quét qua, "Cô có tự cách đàm phán với tôi?"
Hạ An Nhiên bối rối, lập tức khuyên bảo, "Tôi đã làm “ô uế” anh, sau này anh nói cái gì, thì chính là cái đó, nhân quyền cái gì? Ăn được không? Đều là do anh quyết định!"
Lăng Mặc nhìn con mèo hoang nhỏ đau lòng, mềm nhũn ra lệnh đầu tiên, "Sau này không được gặp mặt Hạ gia nữa"
Con mèo hoang nhỏ nên ở nhà ngoan ngoãn và đừng chạy lung tung.

Hơn nữa nhà họ Hạ cũng chẳng có gì tốt lành!
Khi Hạ An Nhiên nghe thấy hai chữ Hạ gia, liền cảm thấy tức giận, và những ngọn lửa "tạch tạch tạch" xuất hiện trong đầu.

"Hạ Mộng Nhi thật sự rất ghê tởm, cô ta không cần thận ngã xuống, tôi đã cứu cô ta lên, nhưng không ngờ bên kia lại là một con sói mắt trắng, lại có thể đẩy tối, rõ ràng là cố gắng giết tôi! May mắn thay, sau khi Ian can bị gãy, tôi đã nắm được chiếc rèm cửa!
Nếu không thì không biết bây giờ cô ấy còn sống hay không.

Nghe vậy Lăng Mặc nheo mắt lại, "Lan can vô tình bị gãy sao?"

Hạ An Nhiên gật đầu, "Đúng vậy!"
Nhìn Lăng Mặc tức giận, "Anh gọi cảnh sát à?" Lăng Mặc: "Đã giao cho cảnh sát."
Hạ An Nhiên không ngờ Lăng Mặc lại nhanh như vậy, nhưng cô cau mày khi nghĩ đến tình huống ở hiện trường "Hạ Mộng Nhi dám làm chuyện đó với tôi ở đó.

Xung quanh chắc chắn không có camera và cũng không có người nhìn thấy...!Cô ta đến đồn cảnh sát, nếu cô ta không thừa nhận đã làm điều đó với tôi, không phải dễ dàng thoát tội sao?"
Lăng Mặc vuốt ve mèo hoang nhỏ đang cau lại vì nóng giận, "Đừng lo lắng, cô ta sẽ thú nhận để được khoăn hồng"
Hạ An Nhiên: “ Hạ Mộng Nhi không phải là một kẻ ngốc, trước khi làm chuyện gì, cô ta đều lôi kéo người khác chống lưng...!Người như cô ta rất hay giả vờ.

làm sao có thể dễ dàng nhận tội"
Giọng điệu của Lăng Mặc vô cùng kiên quyết," Tôi bảo cô ta nhận tội, cỗ ta tất nhiên làm".