Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu

Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu

Tác giả: Ninh Hải


ghiền tiểu thuyết

 


Nói xong, Hạ An Nhiên chậm rãi định thần lại, nhìn đám người xung quanh.

Khi nhìn thấy Mạnh Lệ, ánh mắt cô lộ rõ vẻ sợ hãi, cô cuộn mình lại và rùng mình.

Rõ ràng, Mạnh Lệ khiến cô vô cùng sợ hãi.

Mạnh Lệ tức giận vì cô gái xấu xí này lại giỏi đóng kịch như vậy, cô ta chỉ tay vào mũi Hạ An Nhiên tức giận nói: "Cô hãm hại tôi! Tôi đánh cô khí nào!"
Hạ An Nhiên hoảng sợ lắc đầu, "Đúng vậy, cô không đánh tôi, tất cả đều là lỗi của tôi."
Trong lúc vô cùng hoảng sợ, tay áo của cô bị xốc lên, trên cánh tay xuất hiện một vết bầm tím.

Bùi Kì đang ngồi bên giường nắm lấy cánh tay của Hạ An Nhiên, "Chị dâu, sao cánh tay của chị lại xanh tím thế này? Trống như một vết thương mới đúng không?"
Như một con chim nhỏ sợ hãi, Hạ An Nhiên vội vàng ôm lấy cánh tay của mình, yếu ớt nghẹn ngào nói: "Những vết sẹo này không liên quan gì đến Mạnh quản sự, là do tôi sơ ý bị ngã."
Mạnh Lệ ban đầu nghĩ rằng, với lời chẩn đoán của bác sĩ Triệu, cô ta sẽ thoát khỏi.

Nhưng cô tạ nào đâu có nghĩ đến, Bùi Kì Bùi đại tiểu thư lại nhập cuộc, dẫn đến dấu vết việc cô ta nhéo cánh tay Hạ An Nhiên.

Mạnh Lệ trong nháy mắt có trăm cái miệng cũng không cãi lại được! Nhìn thấy tình cảnh này, Lão phu nhân khẽ cau mày, chậm rãi đi đến bên cạnh Hạ An Nhiên.


Bùi Kì đứng dậy rời khỏi vị trí bên cạnh giường.

Bà cụ Lăng ngồi xuống bên giường Hạ An Nhiên nở nụ cười ân cần, "Đừng sợ, đến nói cho bà nội biết, đã xảy ra chuyện gì?"
Hạ An Nhiên nhẹ nhàng lắc đầu, trong giọng nói nhẹ nhàng có chút bất bình, "Đó là cháu sơ ý bị ngã."
Bà cụ Lăng: "Bà là bà nội của Lăng Mặc, tức là bà nội của con.

Con có thể nói cho bà biết đã xảy ra chuyện gì, ngoan, đây là nhà của chúng ta, đừng sợ."
Hạ An Nhiên nghe những lời của bà cụ Lăng, nghẹn ngào và nhào vào vòng tay của bà cụ "Bà ơi, cháu biết, cháu được đưa đến chỉ để xung hỉ, nhiều người có ý kiến với cháu, nhưng cháu sẽ ngoan ngoãn, đừng đánh chấu, được không?"
Nghe tiếng khóc của Hạ An Nhiên, bà cụ Lăng hiền lành vỗ vào lưng
CÔ.

"Nhà họ Lăng làm sao có thể không dung thứ con? Con là người mà Lăng Mặc quang minh chính đại cưới về làm vợ, là đại thiếu phu nhẫn của nhà họ Lăng! Cháu dâu của bà!"
Sau khi an ủi Hạ An Nhiên, bà cụ Lăng bình tĩnh liếc nhìn má Lưu.

Má Lưu hiểu.


Bà ta đi đến trước mặt Mạnh Lệ, không chút do dự tát thẳng vào mặt của Mạnh Lệ.

"Trong nhà họ Lăng, bổn phận lớn nhất là phải nhớ rõ thân phận của mình.

Không biết nặng nhẹ xúc phạm đến đại thiếu phu nhân, cô là cải thá gì chứ!"
Mạnh Lệ không ngờ Má Lưu lại đánh cô, có chút bối rối.

Má Lưu liếc nhìn Mạnh Lệ một cái, đưa cô ta kéo xuống phía giường, "Mau xin lỗi đại thiếu phu nhân?"
Mạnh Lệ không hiểu ý của Má Lưu, cứ để cô ta khuất phục trước đã
Cô ta không cam tâm cúi đầu, "Thực xin lỗi! Đại thiếu không hiểu phép tắc, tôi đụng phải cô, lỡ tay...!làm tay cô phu nhân, tôi bị thương!"
Hạ An Nhiên dường như vẫn đang rất sợ Mạnh Lệ.

Mạnh Lệ nào đâu phải xin lỗi, không hiểu phải làm gì, hoảng sợ co người lại nhìn bà cụ Lăng.

Bà cụ Lăng cau mày khi nhìn thấy Hạ An Nhiên đang rụt rè như một con chuột.

Nhìn thấy vẻ mặt của lão phu nhân, Má Lưu hung hăng đá Mạnh Lệ một cái, "Đây là thái độ xin lỗi của cô sao?"
Mạnh Lệ nghiến chặt răng.

Cô gái xấu xí này hẳn là cố ý, chỉ để làm bẽ mặt cô ta!
Nhưng ở dưới căn nhà này, cô vô cùng tủi thân quỳ xuống trước mặt Hạ An Nhiên, "Là lỗi của tối"Mã Lưu nặn ra nụ cười với Hạ An Nhiên, Đại thiếu phu nhân lần này Mạnh Lệ phạm lỗi, là do tôi quản lý không đàng hoàng, tôi nhất định sẽ kỷ luật cổ ta.