Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu

Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu

Tác giả: Ninh Hải


ghiền tiểu thuyết

 


Hôm nay, vãn bối phía gia đình bên ngoại của bà cụ Lăng đến thăm nhà.

Gia đình bên ngoại của bà cụ Lăng là một gia đình lớn trong thủ đô Nhà họ Bùi.

Mà người đến thăm là tam tiểu thư của nhà họ Bùi Bùi KÌ.

Bùi Kì trong những ngày qua đến thành phố Lô Hải để kiểm tra công ty do cô đứng tên, vì vậy cô đương nhiên muốn đến thăm bà cụ Lăng.

Sau khi đến nhà họ Lăng, Bùi Kì đang ở trong phòng khách, trò chuyện với bà cụ Lăng.

Không ngờ rằng, người hầu vội vàng chạy tới.

Má Lưu người hầu bên cạnh bà cụ Lăng trực tiếp mắng, "Không hiểu quy củ! Vỗi vội vàng vàng mạo phạm Bãi tiểu thư thì phải làm sao!"
Người hầu vội vàng nói: "Không ổn rồi, đại thiếu phu nhân ngất rồi!"

Bà cụ Lăng nhíu mày, liếc nhìn má Lưu.

Má Lưu ngầm hiểu, "Đại thiếu phu nhân ngất là việc lớn, tôi đi qua xem một chút."
Khi Má Lưu đến hiện trường, bà đã nhìn thấy một đám người vây quanh Hạ An Nhiên.

Còn Hạ An Nhiên vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.

Thấy vậy, Má Lưu vội vàng ra lệnh cho người giúp việc bên cạnh, “Còn không mau dìu đại thiếu phu nhân vào phòng biệt thự!”
Những người giúp việc nhanh chóng đỡ Hạ An Nhiên đang ngất xỉu đi về phía biệt thự.

Khi Mạnh Lệ nhìn thấy Má Lưu, cô ta vội vã chạy đến để khiếu nại, “Dì Lưu, cô ta giả vờ đây!” Má Lưu và mẹ của Mạnh Lệ có quan hệ tốt, Mạnh Lệ hiện đang ở trong tòa nhà chính của nhà họ Lăng, cũng nhờ sự chăm sóc của Má
Lưu
Má Lưu liếc nhìn Mạnh Lệ, “Cháu chắc chắn chứ?”
Mạnh Lệ nghĩ tới việc vừa rồi nhéo Hạ An Nhiên, cô không tỉnh lại, nhất thời cũng chắc chăn lắm.

Thấy vậy, Má Lưu nói với một chút ẩn ý: " Đại thiếu phu nhân ngất xỉu rồi, sao không mau đi gặp bác sĩ Triệu xem bệnh? Cũng xem như cháu lập công!"
Mạnh Lệ hiểu lời, lập tức hiểu ra, " Dì Lưu, cháu đi đây
Một lúc sau, Mạnh Lệ đưa một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ Đường tới, chính là bác sĩ Triệu mà má Lưu nhắc tới.

Má Lưu cố ý nhìn bác sĩ Triệu chăm chú, “Đại thiếu phu nhân ngất đi không rõ nguyên nhân, ông vẫn cần xem kĩ.”
Bác sĩ Triệu nhận được “sự quan tâm đặc biệt”, chẳng lẽ lại không hiểu là có ý gì?
Nếu Hạ An Nhiên giả vờ chóng mặt, hãy trực tiếp chỉ ra điều đó.

Nếu không phải giả vờ ngất, đột nhiên xảy ra chuyện gì, thì cũng là thể chất của cô có vấn đề
Bác sĩ Triệu bước đến bên giường, giả này giả nọ bắt mạch cho Hạ
An Nhiên.


Một lúc sau, hướng về phía Lưu Mã lắc đầu, " Đại thiếu phu nhân thân thể có chút nguy hiểm! Gan vượng hỏa, thận hư, còn nữa béo phì trầm trọng.

Nhìn cái khuôn mặt mày, béo thành cái dạng gì...!Thế nên hôm nay mới có việc ngất đi không rõ lý do.”
Mạnh Lệ nghe lời bác sĩ Triệu, lập tức nói: “Cho nên, rõ ràng cô ấy ngất xỉu là do sức khỏe của chính mình, nhưng không liên quan gì đến tôi.”
Má Lưu liếc mắt nhìn Mạnh Lệ, Mạnh Lệ im lặng không dám nói gì thêm.

Má Lưu lại hỏi bác sĩ Triệu: “Khi nào thì cô ấy sẽ tỉnh lại?"
Bác sĩ Triệu nói: “Nghỉ ngơi thật tốt, cô ấy tự nhiên sẽ tỉnh lại.”
Lúc này, từ ngoài cửa truyền đến một chút động tĩnh.

Bùi tiểu thư Bùi Kì đoan trang xinh đẹp, đang đỡ bà cụ Lăng bước vào.

Bùi Kivốn dĩ không muốn tham gia vào việc của nhà họ Lăng, nhưng "chị dâu" đã ngất xỉu trong tòa nhà chính, vừa rồi cô ấy đã ở đó, theo lễ nghĩa thì cô ấy vẫn phải đến xem.

Theo sau sự xuất hiện của bà cụ Lãng, khi Bùi Kiliếc qua khuôn mặt sung tẩy của Hạ An Nhiên, cô ấy đã choáng váng.

ở phía bên kia, Mã Lưu đang báo cáo tình hình với bà cụ Lăng Bác sĩ Triệu nói rằng, cơ thể của thiếu phu nhân có vấn đề nên cô ấy mới ngất xỉu, bây giờ cô ấy nghỉ ngơi một lát là sẽ ổn thôi.


"
Bùi Kì nghe xong, bỗng nhẹ nhàng nói với bà cụ Lăng “Bà ơi, con có cách đánh thức người bị ngất.

Để con thử xem nhé?" Bà cụ Lăng có chút kinh ngạc," Con có cách sao?"
Bùi Kì nói với vẻ kiềm chế: “Trước đây khi học ngành y, con đã học được một số thủ thuật "
Bà cụ Lăng đồng ý.

Bùi Kì bước đến bên giường, đưa tay ra ấn nhẹ vành tai và má trên khuôn mặt Hạ An Nhiên, sau đó thân thể cô ấy tiến đến gần Hạ An Nhiên.

Không cần cố gắng, trong chốc lát, Hạ An Nhiên đột nhiên mở to mắt
Sau khi tỉnh lại, Hạ An Nhiên hoảng sợ kêu lên: "Mạnh quản sự, tôi sai rồi.

Tôi không nên làm cho cô không vui! Đừng đánh tối".