Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu

Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu

Tác giả: Ninh Hải


ghiền tiểu thuyết

 


Trụ trì giả vẫn luôn ở trong phòng đợi xem tình hình.

Nhưng chưa bao giờ nghĩ tới sau khi phái 3 thủ hạ đi đều không thấy quay lại.

Trụ trì kìm nén sự không vui một cách mạnh mẽ, “Đúng là 3 tháng vô dụng, nhìn thấy phụ nữ là không xách quần lên nỗi
Nữ thí chủ tên Hạ An Nhiên đó, có thể coi là tuyệt sắc hiểm có trên đời.

Nếu không hôm nay bọn họ cũng không liều lĩnh cưỡng chế giữ lại hai người con gái này.

Trong con mắt ôn hòa của trụ trì lộ ra tia thèm khát không thể che giấu, không thể ngồi yên được nữa, bèn đứng dậy đi đến gian phòng kia.

Lúc đi đến cửa phòng, tình cờ phát hiện ra bên trong căn bản không có động tĩnh gì.

Trụ trì cũng được xem là có chút kinh nghiệm giang hồ, gặp phải tình huống có chút kỳ lạ, không thể không thận trọng.


Cảnh giác đẩy cánh cửa ra, ở trong phòng nhìn thấy một người đang nằm trên bàn, đây không phải chính là đại mỹ nhân tuyệt sắc kia sao?
Chỉ là, còn một người con gái nữa đâu? Còn có 3 tên thủ hạ của hắn nữa? Đúng vào lúc Trụ trì còn đang hoài nghị tiến lại gần Hạ An Nhiên, Hạ An Nhiên đột nhiên ngẩng đầu, năm thuốc bột về phía trụ trì.

Tên trụ trì này cũng được xem là một tên cáo già, hơn nữa lúc tiến vào cũng có chút thận trọng
Nhìn thấy thuốc bột bị năm qua cũng không quá coi trọng.

Vừa tức giận giơ tay đánh úp về phía Hạ An Nhiên, vừa nồi điền quật thóa: Mày giả vờ bị hôn mê
Nhưng lúc tay của hắn ta sắp chạm vào Hạ An
Nhiên đột nhiên dừng lại, cả người nặng nề ngã xuống đất bất tỉnh.

Vẻ mặt vốn dĩ đang trấn tĩnh của Hạ An Nhiên đột nhiên trở lên nghiêm trọng.

Kế hoạch ban đầu của cô là bất động thanh sắc" đến một người hạ một người.

(") hành động trong im lặng Liên tục hạ cho đến khi Bùi Kỳ bảo cảnh sát để cảnh sát đến đây.

Những tên trụ trì giả này vừa nãy đã quát to một tiếng nhất định đã làm kinh động đến những người đang ẩn nấp trong sân này.

Không còn nghi ngờ gì nữa, cô chắc chắn bị lộ rồi!
Tâm tình Hạ An Nhiên không vui, đá một cái thật mạnh lên người trụ trì, “đồ xấu xa." Tiếp theo đây, chắc phiền phức không ít rồi.

Sau khi Bùi Kỳ chạy ra từ cửa sổ phòng trọng chùa, nhanh chóng tìm được con đường vốn đi xuống núi.

Suốt dọc đường, không ngừng nhìn xem tín hiệu điện thoại.

Nhưng trong núi này làm gì có tín hiệu điện thoại?
Bùi Kỳ chỉ có thể tiếp tục chạy xuống núi.


Chạy được khoảng 10 phút thì đột nhiên nhìn thấy trước mặt có một bóng người, Bùi Kỳ cho rằng là người của chùa đuổi tới, liên trốn vào một góc khuất không để cho đối phương nhìn thấy.

Sau đó không ngờ rằng người đó trực tiếp đi đến chỗ cô đang trốn.

Bùi Kỳ nghe tiếng bước chân của đối phương đi đến bị dọa sợ sắp chết.

Chính vào lúc này, nghe thấy đối phương mở miệng hỏi, " Thiếu phu nhân nhà tôi đâu?"
Người đến là Quý Phong.

Tuy Hạ An Nhiên không cho anh đi theo, nhưng thân là vệ sĩ sao có thể để chủ nhân đi cách quá xa?
Anh ta vẫn luôn âm thầm đi theo phía sau đến đây.

Vốn dĩ muốn yên tĩnh ở ngoài chùa đợi Thiếu phu nhân đi ra.

Nhưng không ngờ rằng, anh ta chỉ nhìn thấy Bùi Kỳ hoảng loạn chạy ra liền lập tức đuổi theo.

Bùi Kỳ phát hiện là vệ sĩ, khóc lóc thúc giục, “ Anh mau quay lại chùa, cứu An Nhiên."
Quý Phong nhíu mày sâu, “ Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Bùi Kỳ khóc lóc không nghe, nói năng lộn xộn, “ Trong chùa là hòa thượng giả, bọn họ hạ thuốc bọn tôi...!An Nhiên còn nói, trong chùa ít nhất có 10 tên côn đồ, chúng tôi không thể cùng nhau chạy trốn, rất nguy hiểm....!Hức hức, cô ấy liền yếm hộ cho tôi, để tôi chạy ra ngoài báo cảnh sát...!
Quý Phong nghe xong cũng hiểu được rõ ràng.


Chỉ một con đường nhỏ cách không xa,“ Cô chạy từ bên này xuống núi sẽ nhanh hơn một chút, đến để tìm một chỗ an toàn trốn đi.”
Bùi Kỳ nghe Quý Phong để cô chạy trốn, liên tục lắc đầu, “ Không, tôi muốn cùng anh đi cứu An Nhiên.”
Vẻ mặt Quý Phong lạnh nhạt, Cô bây giờ tự bảo vệ mình đã là sự giúp đỡ lớn nhất với tôi rồi.

Đầu óc Bùi Kỳ bây giờ cũng tỉnh táo hơn chút rồi, cũng hiểu rõ giờ cô đi theo cũng chỉ làm liên lụy thêm.

Đau lòng khóc, chỉ có thể dựa theo hướng Quý
Phong vừa chỉ chạy xuống núi.

Còn Quý Phong cũng không quay đầu lại nhìn trực tiếp chạy lên núi.

Thiếu chủ giao Phụ Nhân cho cậu bảo vệ, tuyệt đối không được để Thiếu phu nhân gặp chuyện.

Ánh mắt Quý Phong tàn nhẫn, “ 10 tên mà thôi, cũng không đủ để ông đầy nhét kẽ răng!”.