Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu

Cô Vợ Bất Đắc Dĩ Của Lăng Thiếu

Tác giả: Ninh Hải


ghiền tiểu thuyết

 


**********
Chương 133: Tư văn bại hoại.

Chỉ là lúc này má Liễu vẫn có chút không hiểu.

Thời gian còn lại của Đại thiếu gia không đến hai tháng, tại sao cậu ấy lại cố ý bất hòa với bà, tranh đoạt thứ trong tay bà vào lúc then chốt này? Nếu muốn tranh thì nên đến tập đoàn Lăng thị tranh chứ.”
Lăng lão phu nhân nhẹ nhàng gõ cây gậy vài cái, thâm trầm nhìn chằm chằm vào má Liễu, “ Nó thực sự chỉ còn thời gian không đến hai tháng sao?”
Má Liễu đáp lại tất nhiên, “ không chỉ tiểu thần y Bác Tân chắc chắn, đến cả bên phía bệnh viện cũng chắc chắn.”
Trong đôi mắt đục ngầu của Lăng lão phu nhận lóe lên tinh quang.

“ Những tôi không tin, đứa cháu trai này của tôi sẽ là người chết dễ dàng như vậy.”
Sáng sớm, Hạ An Nhiên tỉnh giấc.


Đã thấy Lăng Mặc mặc âu phục, tư thái chuẩn bị sẵn sàng đi đâu đó.

Không thể không thừa nhận, tên điên này thật sự đặc biệt thích hợp mặc âu phục, dáng vẻ vô cùng thanh cao cấm dục, làm người khác nhìn một cái mà tim đập thình thịch.

Hạ An Nhiên vội vàng ôm lấy trái tim nhỏ bé đang đập loạn nhịp của mình.

Cô mới không bị vẻ ngoài của đàn ông lừa gạt!
Tên điên đang ở ngay trước mắt này, chính là phiên bản sống động của tến cặn bã giả vờ hiền lành, rất nguy hiểm!
Hạ An Nhiện thu lại cảm xúc, biết Lăng Mặc như thế này là muốn đi làm rồi, nhịn không được quan tâm, “Sức khỏe của anh vẫn chưa tốt lắm, thật sự phải đi làm sao?” Cô thực sự không hiểu, vẫn còn thời gian không đến hai tháng, anh năm nhà hưởng thụ khổng tốt sao?
Lăng Mặc ghét bỏ liếc nhìn con mèo nhỏ một cái, “Đừng đánh đồng tôi và cô lại với nhau.”
Hạ An Nhiên: “
Cảm thấy bản thân bị xúc phạm nghiêm trọng.

Hạ An Nhiên chân tình giải thích, “ mỗi ngày nằm nhà nhàn rỗi thoải mái biết bao, con người vẫn là phải biết làm việc và nghỉ ngơi.”
Trước đây khi cô làm xong dự án này lại nhận tiếp dự án khác.

Khi làm dự án lúc đó, cảm thấy không có gì mệt mỏi, cho rằng cả ngày làm việc tính thần vô cùng sung sức.

Bây giờ được làm một người nhàn rỗi, cô thực sự thích cảm giác nằm nhà nhàn rỗi này rồi.

Chỉ có điều, cô lại bị Lăng Mặc xem thường.

Hạ An Nhiên lẩm bẩm nói, “ Có một số người trời sinh là công việc khó khăn, không hiểu được việc hưởng thụ niềm vui cuộc sống...!tôi không cần anh nữa, đi làm kiếm tiền nuôi gia đình đi.”

Ánh mắt Lăng Mặc liếc nhìn về phía bụng của con mèo hoang nhỏ, lạnh nhạt nói, “Ăn nhiều quá, nuôi không nổi.

Hạ An Nhiên: “
Cái đồ tư bản kiệt xỉ, ăn có tí đồ cũng bị anh ta nhắc lại mãi.

Có điều, hôm nay anh ta đi làm rồi, có phải là, cô có thể tự do ăn uống rồi không?
Lập tức khuôn mặt hiện lên nụ cười vui vẻ.

Nhưng vui vẻ không quá 3 giây thì nghe thấy giọng nói lạnh như băng của Lăng Mặc, “ Tôi sẽ bảo tồn quản gia nghiêm khắc quản lí đồ ăn thức uống của CÔ."
Hạ An Nhiên nặng nề ngã xuống giường, thôi vẫn là im lặng nằm nhàn rỗi đi!
Lăng Mặc nhìn con mèo nhỏ không thể tin được ngã xuống giường, tâm trạng vui vẻ đi ra khỏi phòng,
Xuống dưới lầu, chỉ nhìn thấy một cậu thiếu niên trẻ tuổi, đôi mắt buồn ngủ ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, giống như đang ngủ gật.

Đây chính là Thu Tử Châu mà Triệu Văn Uyên trước đấy nói đến.

Ánh mắt Lăng Mặc lạnh lùng nhìn thẳng Thu Tử Châu.


Người vốn còn đang ngủ gà ngủ gật, đột nhiên cảm ứng được, ngẩng đầu nhìn về phía Lăng Mặc, sau đó lập tức đứng dậy, chạy đến bên cạnh Lắng Mặc.

Lão đại, nghe nói anh cưới một người chị dâu xinh đẹp? Người đâu rồi?” bộ dạng uể oải lấy ra một bao l xi từ trong ngực, " Em đã chuẩn bị một phần đại lễ cho chị dấu.”
Lăng Mặc lấy bao lì xì vừa dày vừa nặng từ trong tay Thủ Tử Châu, “ Tôi nhận được rồi.”
Thu Tử Châu có chút ngơ ngác, “Đây là em cho chị dâu mà.”
Lăng Mặc liếc một cái, lạnh nhạt nói, “ tôi nhận không được à?"
Thu Tử Châu nghĩ lại cũng có chút đạo lí, “ Lão đại cầm cũng được, nhưng nhất định phải đưa cho chị dâu đó, người đàn ông đã lập gia đình thì đừng giấu quỹ đen.”
Lăng Mặc hừ lạnh, anh mà giấu thì con mèo hoang nhỏ làm gì được anh? Có điều, nhìn đôi mắt lờ đờ của Thu Tử Châu, trầm giọng hỏi, “ sao đột nhiên lại đi đến nước A?”
Trên khuôn mặt ngủ không đủ giấc của Thu Tử Châu viết đầy chữ không thể tin được.

Cái thằng bé hư đốn nhà em, không biết tìm thấy thuốc độc ở đâu, sau khi hạ độc làm hỗn mê các cao thủ canh giữ Từ đường Trịnh gia, lén lút đi vào Tàng Bảo Các, lấy đi Trấn Trạch Chi Bảo của Trịnh gia...”.