Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết



Thế mà Lê Minh Viễn còn nuốt được... Con nhóc này đúng là miệng còn hội sữa, chỉ giỏi gây phiền phức, là một nhóc con nũng nịu dễ thương.

Anh cảm nhận được ánh mắt không có ý tốt nào của Tần Thiên từ kính, lặng lẽ trừng mắt liếc anh ta một cái.

“Tôi hối hận."

"Không thể hối hận! Chú, có được hay không vậy! Không phải trước kia chủ đã nói về sau tôi có chuyện gì thì phải tự mình nghĩ cho rõ ràng hay sao! Căn bản tôi còn chưa nghĩ đến chuyện muốn đi học hay không, nhưng hôm nay tôi thấy Diễm Nhi bịngười ta sỉ nhục đến thế thảm như vậy... tôi muốn theo cô ấy đi học để bảo vệ cô ấy!"

"Chuyện đó không phải đã được giải quyết rồi sao?"

"Nhưng đây mới chỉ là một cô chủ Lâm! Ai biết còn có cô chủ Vương, cô chủ Lý khác! Diễm Nhi nhà tôi tính tình trước kia rất giống tôi, không sợ trời không sợ đất, từ tiểu học hai chúng tôi đã bắt đầu làm trùm trường, vẫn như thế tiếp tục đến cấp ba... Nhưng khi cô ấy lên đại học, lại bị người ta sỉ nhục thê thảm như vậy, sao có thể chịu được cơ chứ. Có được hay không vậy, chủ, tôi thật sự rất rất muốn đi."


Lê Minh Viễn trực tiếp bị chọc giận quá mà cười lên.

"Muốn lên học không phải là vì tiền đồ sau này của mình, mà là vì đi bảo vệ bạn? Tô Noãn Tâm, cô đúng là giúp tôi mở rộng tầm mắt -"Chú, chủ cảm thấy làm phu nhân của tổng giám đốc tập đoàn Quốc Doanh, còn chưa đủ có tiền đồ sao?"

"Phụt..." Tần Thiên cuối cùng cũng nhịn không được, trực tiếp cười ha ha ha, ở bên vừa cười vừa nói: "Đủ! Tuyệt đối đủ rất nhiều! Ha ha ha ha. "

Trong nháy mắt sắc mặt của Lê Minh Viễn trở nên u ám.

"Câm miệng!"

"Chủ, chú lại hung dữ với tôi!"

"Tôi bảo anh ta câm miệng lại!"

"À... Nhưng anh Tần là khách của chúng ta, hôm nay còn giúp chúng ta nữa! Chú, chủ không thể thái độ với anh ấy!"

Đây là kiểu lý luận chết tiệt gì thế này!

Tô Noãn Tâm cô chính chính là chân

chó!"Hạ hạ hạ hạ ha... Đúng đó đúng đó, hôm nay tôi đến nhà các người làm khách, Minh Viễn, nhớ phải đối xử với tôi thật tốt, lần sau tôi còn tới chứ!"


"Cút!"

"Tô Noãn Tâm, cô nhìn anh ấy xem

kìa."

Tô Noãn Tâm lập tức vệnh khuôn mặt nhỏ nói: "Chú! Chủ làm như vậy là không đúng!"

Lê Minh Viễn cười lạnh nói: "Tô Noãn Tâm, nếu cô còn tiếp tục diễn tiếp, thì cút đi cùng cậu ta đi!"

"Ha ha... Chủ đừng như vậy mà không phải tôi muốn chủ xem kỹ xảo diễn của cháu hay sao, tôi cảm thấy anh ta rất hợp diễn kịch... Phim truyền hình hay phim Hải tuyệt đối không có vấn đề gì, chủ nghĩ xem, chủ đường đường là tổng giám đốc tập đoàn Quốc Doanh, bây giờ chú cưới tôi...nếu tôi thành ảnh hậu, thì không phải chủ sẽ được nở mày nở mặt sao!”

"Ảnh hậu? Cô?"

“Chủ đừng xem thường người khác!"

“Đúng đấy, Minh Viễn cậu đừng có xem thường người khác, tương lai sau này của Tô Noãn Tâm, nhà họ Tần có một công ty giải trí, quy mô không lớn, nhưng với việc bồi dưỡng người mới xuất đạo thì có một bộ phận mới, cô có cần tới thử một chút không?"

"Khụ khụ... anh Tần, như thể có được không vậy?"

"Tôi cảm thấy rất được mà!"


"Anh cảm thấy cũng vô dụng, tôi muốn tôi cảm thấy... À không, tôi muốn chủ nhà tôi cảm thấy! Chú, chủ thấy thế nào?"

Khóe miệng Lệ Minh Viễn co giật: “Cuộc sống của cô thì tự cô phải có tínhtoán, tương lai cô muốn sống thế nào là chuyện của mình cô!"

"Vậy chủ, chính tôi đã quyết định, tôi quyết định từ chức sau đó đi học diễn xuất."

"Um."

"A! Chủ nhà tôi đồng ý rồi!"

"..." Nhóc con này là ma quỷ sao! Thế mà cũng nhắc đến anh được.

Tần Thiên cười ha ha nói: "Không nghĩ đến... Sở thích của hai người cũng thật đặc biệt, cái này mà cũng nuốt được."

Tô Noãn Tâm khó hiểu nói: "Anh Tần, anh có ý gì?"