Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết



"Chuyện này cũng không tùy mình được! Chuyện lớn như vậy cơ mà, mình cũng không thể bán một cái nợ ơn này được, ơn này cậu nhận đi, không nhận thì mình tự dưng đi tìm chuyện gây phiền toái cho mình làm gì?"

"Cậu thích đi thì đi!"

"Được, vậy thì mình trả lời cô vợ nhỏ của anh nhé!

Nói rồi, lại mở mic ra, nói với người bên đầu điện thoại kia: "Cô Tô, người nhà của tôi đâu ?"

"Mẹ tôi đang bệnh nằm viện... Chú nhà tôi, ơ... Nếu như anh không giúp tôi một tay, tôi cũng chỉ còn nước đó thôi, nhưngmà... Tôi vẫn không muốn để chủ ấy biết, tôi bị bắt đến đồn cảnh sát, rất mất mặt."


"Lệ Minh Viễn, nghe thấy chưa! Người để tâm, mới sợ đối phương mất mặt! Cô vợ bé nhà cậu còn để ý đến cậu đó!" Tần Thiền tắt mic nói.

Lê Minh Viễn nhưởng nhưởng mày nói: "Vốn mình chẳng quan tâm đến việc cô ta có để tâm hay không!"

"Vậy rốt cuộc là cứu hay không cứu"

Lê Minh Viễn tức giận trợn mắt nhìn anh ta một cái rồi nói: "Lăn đi cứu

"Được luôn, không thành vấn đề! Nhớ kỹ cậu thiếu người anh em này một cái ơn đó nha!"

Tô Noãn Tâm cũng không biết Tần Thiên đang ở cùng với Lê Minh Viễn.

Chỉ biết Tần Thiên bên kia im lặng rất lâu, mãi cho đến khi có cho rằng anh ra vốncũng chẳng muốn giúp cô, thái độ của anh ta đột nhiên chuyển biến lớn, giọng điệu vô cùng dịu dàng nói: "Được, cô Tô kiên nhẫn chờ nhé, bây giờ tôi chạy tới ngay đây!"

Cúp điện thoại xong, Tần Thiên quay đầu nhìn về phía Lê Minh Viễn nói: "Đi cùng không?"

Lệ Minh Viễn thản nhiên nói: "Không có hứng thú."

"Thấy công việc của cậu cũng không nhiều mà, cùng đi xem náo nhiệt nào, cùng lắm thì cậu đợi trên xe là được, không tò mò xem sát hả?" xách cô nhóc nhà cậu vào đồn cảnh

Đích xác là hơi tò mò một chút.


Nhưng.

"Không đi "

"Lệ Minh Viễn, đừng có giả bộ trước mặt mình nữa, tuy rằng mình không biết tạisao cậu lại mọc ra một cô nhóc là vợ chưa cưới, thế nhưng, thấy cậu hôm qua bóp lấy cổ của chị mình, chút che chở cô ấy kia cũng biết, cậu rõ ràng để tâm đến cô nhóc kia."

Cậu thì biết cái đếch gi

Chẳng qua là vì Tô Noãn Tâm là ân nhân cứu mạng của anh thôi, tuổi tác lại còn nhỏ, cảm thấy có chết cũng tiếc mà thôi.

Đặc biệt là vì biết anh nên mới cuốn vào trong chuyện đó, không thì cô nhóc kia có chết cũng chẳng oan.

Nhưng cuối cùng, rốt cuộc thì Lệ Minh Viễn vẫn bị Tần Thiên kéo đi xem náo nhiệt, thế nhưng chỉ ở trên xe không xuống.

Trời nắng nóng, Tần Thiên mặc một bộ tây trang xa hoa được đặt may theo yêu cầu, vô cùng oai phong xuất hiện bên trongđồn cảnh sát.

Đúng lúc, bố mẹ của Lâm Xuân Mạn đến sớm hơn anh ta một bước, đang gây khó dễ cho cảnh sát

"Tôi mặc kệ, con gái cưng của tôi bị thương đến nỗi như thế, các người nhất định phải đưa hung thủ ra công lý! Cho cô ta ngồi tù còn là nhẹ đấy!"

Lâm Xuân Mạn trước mặt bố mẹ mình khóc vô cùng thảm thương: "Mẹ, con đau quá... Cả người đau."


Bên kia, bố mẹ của Dương Diễm cũng đã đến, đang chất vấn Dương Diễm xem rất cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Dương Diễm nói được hơn phân nửa,

nghe Lâm Xuân Mạn nói như vậy, lập tức nổi giận.

"Lâm Xuân Mạn, cô ngậm máu phun người vừa vừa thôi, Noãn Tâm nhà tôikhông có ra tay đánh người cô nhé, lại còn đau cả người! Cô nói dối không biết ngượng sao! Có cần phải mới pháp ý đến, khám thân thể cho cô không!".

"Cái đứa nhỏ này, đừng có nguyền rủa con gái của tôi chứ! Pháp y kiểm tra thân thể người chết cơ mà! Sao cháu có thể nói chuyện như vậy được!"

Bố mẹ Dương Diễm nhìn thấy đối phương là người có tiền, lúc mới vừa vào cửa cũng thấy bọn họ đi xuống từ chiếc xe Mercedes, đã biết là không dễ trêu vào.

Vội vàng khom lưng xin lỗi: "Xin lỗi, thật xin lỗi, con gái của tôi không hiểu chuyện, lỡ lời."