Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết



Dương Diễm cười khồi nói: "Sau này tốt nghiệp từ đây ra, muốn lăn lộn được trong giới giải trí, không thể đắc tội với người khác, Noãn Tâm ngoan nào, chúng ta ăn xong thì tớ dẫn cậu đi dạo quanh trường học, sau đó về ký túc của tớ ngồi một chút."

Tô Noãn Tâm thấy cô ấy như vậy, trong lòng không khỏi thoảng đau lòng.

Đã từng là trùm sở trong hai thời kỳ trung học và phổ thông, tất cả hiện giờ đã bị cuộc sống mài mòn đi hết lòng hằng hải.

Nhưng đám thần kinh kia như biết hành tung của hai người vậy, vậy mà buổichiều lại không đi học, mà ngồi ở trong ký túc xá chờ bọn họ đến.

Tâm trạng của Dương Diễm rất tốt, dẫn Tô Noãn Tâm dạo quanh một vòng trong sân trường, sau khi di chuyển mệt mỏi mới dẫn cô về ký túc xá.


Kết quả vừa mới về đến ký túc xá, đã phát hiện đống bừa bộn trên mặt đất, cũng không ít miếng thủy tinh vỡ.

Sắc mặt Dương Diễm khó coi phát hiện, những mảnh thủy tinh vỡ kia là phần còn lại của mỹ phẩm dưỡng da...

Lúc này, hai tròng mắt tức đến đỏ lên.

Tô Noãn Tâm thấy vậy, cau mày nói: "Dương Diễm, làm sao vậy?"

"Bọn họ đúng là khinh người quá đáng, đập hết mỹ phẩm dưỡng da tớ mới mua" Chỗ mỹ phẩm đó là cô dùng toàn bộ số tiền sinh hoạt tiết kiệm được để muaĐúng là khinh người quá đáng mà

Dương Diễm có thể nhịn, nhưng gần đây Tô Noãn Tâm hơi bị chiều hư, thể nhưng cũng không thể nhịn nổi!

Đi thẳng qua những mảnh thủy tinh vỡ xông vào ký túc xá, không nói hai lời, lấy hết đống mỹ phẩm dưỡng da trưng bày trong hộc tủ ném xuống mặt đất.

Đám người Lâm Xuân Mạn vốn vẫn còn đang ở bên trong như không có chuyện gì xảy ra xúm lại nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng lại cười ha ha.

Sau khi nghe thấy tiếng Tô Noãn Tâm đập vỡ chai lọ, ai nấy cũng đều nhảy cẫng lên, gào lớn: "Cô đang làm gì thế! Trời ơi! Lọ Lamer tôi vừa mới mua!".

"Estee Lauder của tôi"

"Serum SK-II của tôi!!


Từng tiếng thét chói tại vang lên trongký túc xá, hấp dẫn không ít sinh viên ở cùng tầng đó tới xem.

"Dương Diễm! Cô còn không quản người cô dẫn về đây!"

Dương Diễm cười lạnh nói: "Lúc các người đập vỡ mỹ phẩm của tôi, có nghĩ tới kết quả này hay không?"

Noãn Tâm nhà cô ấy vẫn tính tình nóng nảy như vậy, quả thực không thay đổi chút nào.

Hoàn toàn không nhìn nổi cô ấy phải chịu thiệt cho dù chỉ một chút, nhưng Sau khi đập vỡ thì sao chứ

Thôi đi, Noãn Tâm nhà mình làm việc cũng đâu nghĩ đến hậu quả

Cùng lắm thì, tiếp tới cô ấy nhịn ăn nhịn xài một năm, bồi thường tiền mỹ phẩm dương đã cho bọn họ là được, chỉ cần Noãn Tâm nhà mình dập vui vẻ là được.Lâm Xuân Mạn khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt xem náo nhiệt, bộ dáng vui vẻ cười nói: "Tốt lắm, Dương Diễm à, cái tính tình này của bạn cô, còn hơn cô nhiều đất, còn biết làm việc bất chấp hậu quả, theo như tôi nói, đây mới là tính tình thật không giống với cô, nhịn rồi lại nhịn, chính là không tiếp chiêu đó! Cô biết rằng cô không đáp lại, tôi khó chịu bao nhiêu không! Muốn chỉnh cô cũng không tìm được cái cớ nào, hiện giờ thì hay rồi... Giá trị bộ mỹ phẩm kia của tôi cộng lại cũng phải hơn mấy chục triệu, tôi cũng không nhiều lời với các cô nữa, bồi thường đi!"

"Bộ mỹ phẩm kia của tôi cũng phải mấy triệu đó! Dương Diễm, cô nhanh bồi thường đi

"Còn tôi, còn tôi nữa, bộ kia của tôi cũng phải tiền triệu đó! Dương Diễm, cô không được phép quỵt nợ"Gần như tất cả đều biết, Dương Diễm cả ngày ăn tiêu tiết kiệm, mua một bộ mỹ phẩm cũng chỉ tiêu mấy trăm nghìn. chắc chắn không đền tiền nổi.

Chỉnh cô ta như vậy, mới là den điểm yếu của người ta, đủ sướng! choc


Tô Noãn Tâm nghe thấy hết những lời

này, suýt chút nữa đã nổi điên lên.

Những người này thường ngày bắt nạt Diễm nhà mình như thế, vậy mà Diễm vẫn luôn chịu đựng!

Cái cô Lâm Xuân Mạn kia chẳng phải là ỷ mình có tiền là muốn làm gì thì làm sao!

Đúng là thấp kém y hệt như đám người Tần Viên với Cổ Thiên Linh mà!

Lúc này tức điên lên, đập vỡ một cái kinh, không quan trọng, dù sao cũng đã đắc tội rồi, đập hết một cái đi.

Từ mỹ phẩm dưỡng da, đến đồ trang điểm, đến quần áo, giày dép, túi của những người này, cuối cùng đều bị Tô Noãn Tâm ném hết lên trên đất.