Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


"À...Đúng rồi ông à, liệu cháu đóng bộ phim này thì có được chút thù lao nào không?” "Có cái rằm! Ông sẽ tính nó như một cổ phiếu đầu tư cho cháu, đến lúc đó ông cháu đây sẽ kiếm được ba trăm tỷ ở phòng vé, còn cháu sẽ kiếm được ba tỷ tiền thù lao.


Còn nữa...sau này có kiếm được nhiều hơn hay không thì tùy vào khả năng của cháu.” “Hả? Vậy nếu không kiếm được ba trăm tỷ thì……… “Ô hay con nhóc này! Cháu nguyền rủa bộ phim của ông rồi! Ông đầu tư vài tỷ vào đây mà doanh thu còn chưa lên đến vài trăm tỷ à? Cháu muốn đánh chết lão già này phải không?”
Tô Noãn Tâm chỉ biết dở khóc dở cười mà nói: “Là sao a? Có phải do cháu không hiểu giá cả thị trường không?” "Hừ, ông cũng lười quan tâm đến bộ phim và đứa nhóc như cháu! Còn không chuẩn bị nhanh lên, sắp quay rồi!”
Nhiếp Hạo nhìn Tô Noãn Tâm, ánh mắt có chút phức tạp, nói: "Cô có chắc là muốn tiếp tục diễn xuất theo cách của cô không?”
Tô Noãn Tâm gật đầu không chút do dự: “Tất nhiên rồi!” “Cô nghĩ kĩ đi, cảnh tiếp theo là cảnh tình cảm...!
Ông Ngô cũng ngập ngừng nói: “Nhóc à, cháu phải nghĩ cho kĩ đấy...!
Tô Noãn Tâm ngỡ ngàng nói: “Cháu đã tính cả rồi...!Cháu bây giờ đã hoàn toàn quen với cách diễn của ảnh đế Nhiếp rồi.


Ở đây không còn chỗ cho sự hối tiếc nữa đâu.

Ông Ngô cau mày nhìn Nhiếp Hạo: “Không còn cách nào khác à? Cái thân già này của tôi chỉ mong con nhóc này ít kinh nghiệm diễn xuất cũng được, tôi không muốn con bé phải đóng cảnh mà đến con bé cũng không thể khống chế được đâu!”
Nhiếp Hạo lắc đầu nói: “Không còn cách nào khác đâu.” “Trời ạ, thằng nhóc này, lúc dạy con bé diễn xuất, anh không nghĩ tới những hậu quả sau này sao?”

Nhiếp Hạo thờ ơ nói: “Người đàn ông của cô ta dạy rồi.” “Cậu ta dạy thay cho anh? Anh cứ vậy mà nghe theo lời cậu ta sao?” “Cậu ta tự xin tôi mà”
Ông Ngô im lặng mất một lúc.imgwebtruyen
.