Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

 


**********
Tài xế lái xe vội vã hết cỡ, đi nhanh về phía khách sạn của Tô Noãn Tâm.

Đó là mệnh lệnh của Lệ Minh Viễn, hãy đi nhanh hơn.

Trong phòng khách sạn, Tô Noãn Tâm nằm ngửa lăn lộn hàng chục vòng, sao chủ nhà cô còn chưa đến đón cô về nhà.


Không phải đã nói buổi tối sẽ đến đó sao? Hôm nay trời đã tối, cũng hơn hai giờ rồi...!Còn chưa tới!
Không hiểu sao Tô Noãn Tâm còn có chút lo được lo mất: "Chủ nhà tôi...!chẳng lẽ vẫn còn tức giận sao?"
Mộ Diệc Thần ở một bên dở khóc dở cười: "Có lẽ tổng giám đốc Lệ đã bớt giận rồi chứ? Dù sao chúng ta cũng đã đi con đường bán thảm?" “Nhưng tôi vẫn thấp thỏm lắm...!Nhỡ đâu trong lòng chú có khúc mắc, ngoài mặt lại làm ra vẻ không trách tôi, trong lòng tôi đây còn thấy khó chịu hơn."
Dù sao lúc trước, bọn họ tin tưởng lẫn nhau.

Nếu chú có khoảng cách vì sự việc này, thì niềm tin giữa người với người sẽ hoàn toàn bị phá vỡ.

Về sau muốn gây dựng lại niềm tin, còn khó hơn lên trời.

“Trời ạ, nhìn xem, cô Tô! Đây là ông nội của tổng giám đốc Lê sao? Hay là giả mạo?" “Cái gì?" “Đột nhiên xuất hiện một tài khoản Facebook có tích xanh, đặt tên là Ông lão nhà họ Lệ, còn đặc biệt chia sẻ bài của Ảnh đế Nhiếp, cô, còn có cả tổng giám đốc Lệ nữa! Ngữ khí nói chuyện này...!sao tôi cứ cảm thấy thế nào?"
Nguy cơ qua đi, Tô Noãn Tâm và Mộ Diệc Thần đã ngừng việc để ý từng chút một vào những bài đăng trên Facebook.

Trong lúc vô tình, Mộ Diệc Thần dùng tài khoản của mình để lướt Facebook, liền nhìn thấy tài khoản của ông cụ Lệ.

Có vẻ như chỉ là một tài khoản mới, nhưng nó đã được chứng nhận.


Đồng thời còn chia sẻ bài viết của Nhiếp Hạo, Tô Noãn Tâm và Lệ Minh Viễn cùng lúc.

Nếu không phải người này, sao dám ăn nói trắng trợn như vậy?
Tô Noãn Tâm nhấc điện thoại lên, đăng nhập Facebook và nhìn, quả nhiên cô được Ông lão nhà họ Lê tang vào.

Sau khi đọc những gì tài khoản đó viết, Tô Noãn Tâm ngạc nhiên nói: “Đúng là tôi...!Ông nội Lệ đã tặng tôi bao lì xì trong năm mới.

Ngoài mẹ tôi, các thành viên trong gia đình nhà họ Lệ đều biết về điều này..." “Mẹ ơi! Vậy cô Tô, cô mau trả lời đi...!Không thể lạnh lùng ông cụ nhà người ta chứ!"
Tô Noãn Tâm vội vàng dùng điện thoại di động gõ chữ, trả lời dưới bài đăng đó: "Ông nội, chờ cháu rảnh, cháu sẽ cùng chú về nhà gặp ông nội!"
Còn kèm theo một nhãn dãn “tôi thật biết điều”.

Lúc này ông cụ Lệ mới bắt đầu chơi Facebook, cảm thấy rất mới mẻ.

Và bây giờ ông cũng phát hiện ra có mấy ông già ở thủ đô cũng có tài khoản Facebook, bình thường đăng ảnh hoa cỏ cây cối lên Facebook, nhưng không có mấy người để ý tới khiến ông không khỏi có chút đắc ý.

Nhìn xem, mấy ông già đó đã chơi lâu như vậy rồi mà vẫn chứa có bao nhiêu người hâm mộ.


Bản thân mới chỉ chơi trong một ngày, đã có hàng triệu fans hâm mộ, được hàng trăm người theo dõi.

Cố tình theo dõi mấy ông già đó...!để khoe khoang fans của mình.

Vừa khoe khoang xong đã phát hiện mình được tag, thấy đó là cô nhóc Tô Noãn Tâm, ông cụ Lệ không khỏi nhướng mày, hoàn toàn không để ý tới.

Những bài đăng khiến cô nhóc này phải trả lời lại không phải do ông lão đây chia sẻ.

Vì vậy, ông không thèm quay lại.

Bà cụ Lệ từ bên ngoài quan sát, không khỏi nhắc nhở: "Ông già, là cháu dâu tương lai của ông đó, tại sao ông lại không để ý tới nó?” “Quan tâm nó làm gì?" “Ông già, nếu ông không chơi Facebook cũng không sao...!Nhưng bây giờ chơi phải chú ý hình tượng công chúng chứ, phải biểu hiện ra bên ngoài là người nhà chúng ta đều rất hòa thuận...!Không phải là như vậy sẽ khiến người ta hâm mộ sao?”.