Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

 


**********
Tần Thiên cười khổ: “Nếu mẹ con còn sống thì đối với chuyện riêng tư như vậy con đương nhiên sẽ nói cho bà ấy biết.

Ba, trong mắt ba chỉ có chị gái, hoàn toàn không có con, con nói cho ba có ích lợi sao? Ba sẽ quan tâm chứ? Khi hai bên kết thông gia thì ba sẽ chỉ xem xét làm thế nào để phát triển họ Tần lên một tầm cao hơn” “Thằng nhóc thối kia nói cái gì vậy! Làm sao mà ba lại không để con trong mắt? Đây không phải là ba quan tâm đến con à.

Nếu vấn đề nghiêm trọng đến nổi đi gặp bác sĩ tâm lý cũng vô dụng, như vậy con gái nhà họ Lâm làm sao có thể lọt vào mắt của con?” “Con và cô ấy đã phát sinh quan hệ, nhiều năm như vậy đây là người đầu tiên.

Tần Thiên cau mày nói: “Vì cái này?” “Vậy ba nói với con điều này có ích gì? Ba không hiểu điều này chút nào”
Tần Thiên không khỏi sờ sờ mũi nói: “Sao ba không hiểu được.


Nhà họ Lâm kia, ba biết bên kia thành lập công ty giải trí, xem ra mấy năm gần đây bọn họ chỉ mới bắt đầu xuất đầu.

Tần Thiên thờ ơ nói: “Nhà họ Lâm làm trong lĩnh vực điện ảnh và truyền hình, Lâm Đức Trung là tay trắng dựng nghiệp, là một người có năng lực.

Lâm Xuân Mạn là con gái duy nhất của nhà họ Lâm, cô ấy còn có anh họ và em họ."
Con gái duy nhất.

Những lời này hoàn toàn thu hút sự chú ý của Tần Thiên.

Kết thông gia với nhà môn đăng hộ đối thì nhiều lắm là có thể tăng cường mối quan hệ hợp tác, đôi bên cùng có lợi.

Nhưng nếu bên kia là con một thì toàn bộ gia tộc đều do con một thừa kế, tương đương với việc trực tiếp nắm giữ tất cả tài sản của nhà họ Lâm.

Ông ta suy nghĩ một chút, không khỏi nói: “Thật sự xác định con gái nhà họ Lâm?” “Đúng vậy.

Nếu làm sai điều gì đó thì cũng phải chịu trách nhiệm.


So với người cùng họ Trần thì Lâm Xuân Mạn rõ ràng là lần đầu tiên, nhưng mà cô ấy lại không nói gì, cũng bảo là không cần chịu trách nhiệm, lại càng làm cho anh ta có trách nhiệm.

Lâm Xuân Mạn đã không ngừng quấy rầy anh ta bằng tin nhắn.

Đã nói rằng cô ấy thích anh ta rất nhiều lần.

Mỗi lần nhìn thấy anh ta thì cô ấy như một con sói đói thấy thịt, ánh mắt như muốn nuốt sống anh ta.

Nếu sau này anh ta tìm người để kết hôn, thì Tần Thiên nghĩ tìm được người chỉ nhìn thấy mình trong lòng thì tốt biết mấy.

ít nhất một người như vậy sẽ trung thành với anh ta.

Nhưng mà tiền đề là Lâm Xuân Mạn sẽ không làm phiền anh ta.

Anh ta không có sở thích đặc biệt như Lệ Minh Viễn, từ sáng đến tối đều muốn đi theo mông của vợ trẻ con chùi dít.

Tần Kiên bất đắc dĩ nói: “Cái này, dù sao thì cũng tốt hơn là lấy con gái nhà họ Cố.


Nhà họ Cổ có nhiều người tranh giành quyền thừa kế gia tộc, nhà họ Lâm là con gái một.

Tần Thiên không khỏi châm chọc nói: “Ba, ba đúng là người thực tế.”
Tần Kiên nhìn chằm chằm: “Còn không phải là ba vì con sao?” “Nhưng mà ba, hai người vợ mà ba cưới, không phải đều là người trong gia tộc nhỏ sao?” “Đó là bởi vì nhìn không đẹp, người ta nhìn không lọt mắt ít nhất thì hai người vợ ba tìm được đều xinh đẹp! Sinh ra con trai và con gái cũng đẹp! Đây cũng là do ba của con tốt, cống hiến cho gia tộc, giúp thay đổi gen di truyền được chưa! Tất cả các con đều xinh đẹp, người khác đều rất ngưỡng mộ.

Nhưng mà các người lại học theo ba một điều, đó là luôn thích chọn những người trong gia tộc nhỏ để kết hôn!”
Khóe miệng của Tần Thiên giật giật nói: “Ba thật vĩ đại” “Đừng quá sùng bái ba, ba chỉ đang cống hiến cho gia tộc mà thôi, nếu là người nhà họ Tần thì cũng phải có trách nhiệm!”.

ngôn tình sủng
Nghe có bao nhiêu vĩ đại! “Được rồi, tính khí bướng bỉnh của con, phỏng chừng ba cũng không thể thuyết phục được.

Nếu cô gái này là con gái duy nhất và được hưởng quyền thừa kế duy nhất của gia tộc thì cũng không phải là không được.

Nhưng để yên tâm hơn thì một ngày nào đó con mang người trở về, ngoài ra, quan hệ gia tộc, ba mẹ...!đều phải điều tra rõ ràng..