Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

 


**********
“Tần, tổng giám đốc Tần.

“Dì cứ gọi con là Tần Thiên.” “Được Tần Thiên này, chuyện con và Xuân Mạn” “Dì à, dì đừng lo lắng, tuy rằng tối hôm qua là tai nạn nhưng mà đã xảy ra chuyện rồi, con sẽ chịu trách nhiệm” “Tần Thiên, đừng hiểu lầm dì.

Đây không phải là những gì Lâm Xuân Mạn đã nói với chúng tôi, là ba con bé nhìn thấy vẻ mặt của con bé bị thương nên ép hỏi.

Mà gọi điện cho con cũng chỉ để hỏi rõ ràng cho người làm ba mẹ như dì yên tâm.

“Con có thể hiểu được vết thương trên mặt cô ấy còn phiền dì chăm sóc cho cô ấy, chuyện này con sẽ nói rõ với người nhà.”
Nếu muốn nói với những người lớn tuổi trong gia đình thì đủ để chứng minh rằng đứa trẻ này thực sự muốn chịu trách nhiệm.


Lâm Đức Trung, người đã nghe trộm gần đó, trong tiềm thức thở phào nhẹ nhõm.

Giữa hai lông mày của bà Lâm cũng giãn ra, mỉm cười rồi nói: “Ba của Xuân Mạn luôn khen con còn trẻ và có triển vọng, cũng là người đáng tin cậy.

Chúng tôi cũng cảm thấy an tâm.”
Tần Thiên hít sâu một hơi nói: “Được, dì còn có chuyện gì không?” "Không, không còn việc gì.

Nếu con có thời gian thì tới nhà chơi.

“Được.”
Sau khi cúp điện thoại, Tần Thiên tiếp tục lái xe với tâm trạng phức tạp, thậm chí còn mất đi hứng thú đến công ty.

Anh ta chỉ muốn đến biệt thự của Lệ Minh Viễn một lần nữa và đấu với tên kia ba trăm hiệp.

Nhưng dù sao anh ta cũng biết mình không thể đánh bại nên cũng không đi ăn đánh nữa mà trở về nhà nhà họ Tân.

Tết ở nhà họ Tần vẫn rất sôi động.

Có không ít khách đến thăm nhà.

Khách nam thì được Tần Kiên dẫn Tần Nghĩa đi tiếp đón, khách nữ đều ở trong phòng khách, bà Tần tiếp đãi bọn họ.

Khi Tần Thiên quay lại, trong phòng khách có một vài quý cô đang ngồi và một vài quý cô giàu có bên cạnh anh.


Tần Thiên nhàn nhạt chào hỏi mọi người, sau đó liền chuẩn bị lên lầu.

Đúng lúc đó thì nghe thấy một bà chủ đột nhiên nói: “Cậu chủ nhà họ Tần thật trẻ tuổi, có triển vọng, không biết cậu đã có hôn ước chưa?”
Bà Tần đang định nói không có, nhưng đã thấy Tần Thiên đột nhiên bước lại, nghiêm túc nhìn bà ấy nói: “Mẹ, không cần phải mai mối cho con, con đã có hôn ước rồi.

Ngày hôm qua vẫn không có mà hôm nay lại có.

Tần Thiên cũng cảm thấy thế giới này rất thần bí.

Anh ta không có ảo tưởng đẹp đẽ nào về tương lai cả.

Sự nghiệp luôn là điều quan trọng nhất.

Nhưng mà Lệ Minh Viễn đã đập tan thành thế này, mà anh ta cũng không làm gì được.

Đối với anh ta thì chuyện làm anh ta xúc động muốn phụ trách với Lâm Xuân Mạn chính là vết đỏ trên khăn trải giường.

Trong xương của Tần Thiên là một người truyền thống.

Không thể làm được chuyện lấy đi lần đầu tiên của ai đó, nhưng không chịu trách nhiệm.

Cảm giác rằng nó sẽ hủy hoại cuộc đời của cô gái.


Nếu anh không có trách nhiệm, người chồng mà cô ấy tìm kiếm sau này có thể vì đây không phải lần đầu tiên cô ấy mà chán ghét cô ấy.

Cái tội lỗi này, anh nên gánh chịu.

Vì vậy, anh ta đã đưa ra quyết định mà gần như là không cần suy nghĩ nhiều.

Bởi vì theo như Lệ Minh Viễn nói, anh ta đã không còn khao khát phụ nữ nữa, kết hôn với ai cũng được.

Gia cảnh nhà họ Lâm tuy có kém hơn một chút nhưng so với Tô Noãn Tâm thì cũng được coi là tốt.

Tranh chấp giữa các thành viên trong gia đình sẽ không còn quá rắc rối.

Bà Tần kinh ngạc nói: “Hả? Còn có đối tượng rồi à, ba con biết chuyện này không?”
Tần Thiên nhẹ nói: “Con sẽ nói chuyện sau.

“Được rồi, con cứ bàn bạc với ba là được.

Mẹ thì sao cũng được, chỉ cần con thích, vợ chồng trẻ sẽ sống hạnh phúc là được." Thích cái rầm
Anh ta không có cảm xúc với bất cứ ai..