Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

 


"Nhìn con bé chết tiệt này đi, đúng là thứ ma quỷ hại người mà! Mẹ mày vẫn còn sống sờ sờ ra đó, không tới lượt mày lên tiếng ở đây! Ngọc Mỹ.

Bố cảnh cáo con, gia đình phải có tôn ti nề nếp, mọi người phải hòa thuận, vui vẻ với nhau.

Ai có điều kiện tốt thì cũng đều phải giúp đỡ, nâng đỡ anh chị em của mình.

Mọi người đều như vậy hết Nhưng cô bé này lại ngược lại.

Chưa gì mà đã sợ chúng ta ăn bám rồi!" "Bố, Noãn Tâm không có ý đó.

Chỉ là con bé tức giận vì lúc trước con bị bệnh nặng mà mọi người trong nhà không chịu cho con mượn tiền" "Đừng nói nữa, chuyện này không phải là đã qua rồi sao?"

Tô Noãn Tâm tức giận đến mức hai mắt cô đỏ hoe.

Cô khản giọng nói: "Đối với tôi, chuyện này cả đời tôi vĩnh viễn không bỏ qua được!"
Lệ Minh Viễn nắm lấy cổ tay cô nói: "Đừng kích động.

Không có gì nghiêm trọng hết." "Chú, bọn họ đúng là khinh người quá đáng.

Đêm đáng lý vui vẻ đón giao thừa, thế mà họ hết ép mẹ em lấy chồng, lại muốn đòi em làm này làm nọ cho họ.

Bọn họ có bệnh đúng không?"
Lệ Minh Viễn dở khóc dở cười nói: "Được rồi, cứ coi như bọn họ là những kẻ bệnh hoạn đi, em không cần phải chấp họ làm gì.

Nếu không, mẹ em ở giữa sẽ rất khó xử đấy." "Nếu không nể mặt mẹ, em đã cầm chổi đuổi hết bọn họ đi cho khuất mắt rồi." "Ngoan, giải quyết xong, bọn họ sẽ rời đi ngay thôi.

Sau này hai mẹ con em không phải quay về, cũng sẽ không phải thấy bọn họ nữa." "Dạ vâng."
Nhưng những kẻ nếu không đoạt được chút lợi gì sẽ không nhả răng ra như họ, sao có thể dễ dàng tổng đi được chứ.

Mẹ cô lại dễ mủi lòng như vậy.

“Ông ngoại, bà ngoại.

mẹ nữa, bạn trai của Noãn Tâm vẫn đang ở đây.

Anh ấy là khách, mọi người đừng hành động như vậy trước mặt khách, xấu hổ lắm” Trương Mạn Hoa tỏ vẻ tự nhiên, độ lượng, mở miệng hòa giải, nói.


Lúc này mọi người mới bình tĩnh lại.

Ông ngoại Tô Noãn Tâm cau mày nhìn Lệ Minh Viễn, nói: "Chàng trai trẻ, năm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi?"
Lệ Minh Viễn thản nhiên nói: "Hai mươi tám." "Cậu lớn hơn Noãn Tâm nhiều tuổi như vậy.

Kết đối với Mạn Hoa cũng không kém nhau nhiều lắm đâu."
Lệ Minh Viễn vẫn thản nhiên nói: "Xin lỗi, tôi không thích" Sắc mặt Trương Mạn Hoa lập tức tím tái như màu gan heo.

Ông ngoại Tô Noãn Tâm vội hỏi: “Tôi chỉ buột miệng nói ra thôi, cậu đã từng này tuổi, lớn hơn Noãn Tâm rất nhiều.

Chàng trai trẻ, cậu đang làm nghề gì?” "Tôi làm việc trong một công ty chứng khoán." "Cậu đã mua được nhà chưa?" "Tôi có một căn biệt thự."
Anh vừa dứt lời, mắt của những người trong phòng đều sáng lên.

Biệt thự
Có được căn biệt thự ở thủ đô đúng là rất đáng giá "Cậu mua xe chưa?" "Mua rồi.

Chiếc Audi mà dì Tô đang lái kia là của tôi tặng dì ấy." Ông ngoại Tô Noãn Tâm không khỏi nhướng mày, nói: "Không tồi! Cậu còn trẻ, còn nhiều triển vọng.

Noãn Tâm không có bố nên xem ra con bé cũng là người nhà họ Tô chúng tôi rồi.

Chàng trai trẻ, cậu định đưa bao nhiêu sinh lễ để xin cưới Noãn Tâm vậy?" "Dì Tô muốn bao nhiêu, tôi sẽ đưa bấy nhiêu."
Trương Cần Diệp không nhịn được nói: "Nếu như dì nhỏ của tôi muốn anh đưa ba tỷ, anh cũng đưa sao?"

Tô Noãn Tâm chịu không được, khinh bỉ nhìn.

Ý nói rằng chỉ với 3 tỷ mà đã lấy được cô rồi sao.

Chợt cô nghe anh nói: "Được." "Òa, điều kiện nhà chồng của em họ có vẻ rất tốt đấy."
Ông ngoại Tô Noãn Tâm tiếp tục tra hỏi: "Chàng trai trẻ.

Trong nhà cậu còn những ai?" "Bố mẹ tôi đều đã qua đời.

Tôi chỉ còn có một người ông lớn tuổi."
Chết tiệt!
Có nhà, có xe, cả bố và mẹ đều chết!
Đây là mẫu người mà Trương Mạn Hoa luôn muốn tìm kiếm.

Tiếc là người ta lại vừa mới nói không thích cô ta.

Trương Mạn Hoa vô cùng ấm ức, ngoại trừ việc lớn hơn Tô Noãn Tâm mấy tuổi, thì cô ta có gì thua kém cô chứ?
Anh chàng đẹp trai này bị mù rồi sao!.