Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


"Vậy đôi vòng ngọc này là ông nội tặng cho mẹ, bảo con tặng nó cho mẹ đó!”
Tô Ngọc Mỹ kinh ngạc nói: “Còn có mẹ sao?” “Đúng vậy! Ông nội nói lần sau con đưa mẹ cùng đến.

Tô Ngọc Mỹ cười khổ nói: “Sao lại giống trúng giải lớn vậy? Đột nhiên lại nhiều thêm một ông nội giàu có như vậy?” “Con cũng rất mờ mịt đó mẹ, là chủ đưa con đi.


“Mẹ tin Minh Viễn, Minh Viễn cảm thấy được thì là được.” “Cảm ơn dì Tô đã tin tưởng.

Dì Tô yên tâm, tuy ông lão kia tính tình không tốt, nhưng là một người đáng tin cậy.

Rất nhiều người trong giới đều biết đến ông ấy.

Sau này trong giới giải trí có ông ấy đỡ đầu, cô bé này có đi ngang cũng không có vấn đề gì."
Tô Ngọc Mỹ kinh ngạc nói: “Thân phận ông ấy cao vậy sao?” "Đúng vậy, là một người rất có uy tín.


Đối mặt với ông em cũng có thể mắng thẳng đấy.

“Vậy sau này ông nội dám trở mặt với em, châm chọc em, em cũng có thể cáo trạng với ông nội Ngô sao?” “Có thể, ông ấy có thể đến thẳng nhà họ Lê mắng ông nội anh.

“Phù! Vẫn là quên đi, hiện tại ông cụ Lệ đối với em không tồi.” *
Tô Ngọc Mỹ thấy con gái bây giờ càng ngày càng tốt, rất phấn khởi nói: “Noãn Tâm, đến chiều chúng ta nên thu dọn đồ đạc, về nhà ngày mai là đầu tháng ba, trong nhà chắc hẳn sẽ có khách” “Được ạ, còn chú khi nào thì bắt đầu đi làm?” “Ngày sáu bắt đầu.

“Vậy mẹ về nhà với con sao?”

Đó có phải là sân nhỏ bị hỏng?
Lệ Minh Viễn nhưởng mày nói: “Có bị lôi kéo uống rượu không?” “Ha ha ha, chú còn nhớ rõ sao! Vậy nên chú sợ à? Lần trước bị quá chén...!"Không sợ.

“Đi có sao không?” "Di." “Vậy phiền chú mặc quần áo rách một chút được không!”

.