Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

 


“Là ông Ngô ông tự mình gọi tôi tới đây, lại không phải tôi tự tìm tới, ông hung dữ cái gì chứ! Còn có, chỉ có người thân của tôi và trưởng bối mới có thể tùy tiện mắng tôi, ông Ngô là người ngoài, mong ông tôn trọng tôi một chút.

Minh Dao đứng ở bên cạnh nhìn thấy một màn này của Tô Noãn Tâm, tràn ngập sự sùng bái.

Nhân viên công tác ở đó, từng người một đều bị dọa đến không dám phát ra tiếng.


Ông Ngô càng nhìn vào đôi mắt của cô bé đó, thì cảm thấy rất giống với cô em đã chết của mình.

Đôi mắt của Kỷ Vân Tiêu thừa hưởng từ mẹ, cô bé này thừa hưởng từ bố ruột nó!
Đều không cần đi điều tra nữa, ông Ngô cảm thấy đây chính là con gái của Kỷ Vân Tiêu, tuyệt đối không thể sai được!
Đến phong vận cũng giống nhau.

Ông ta không khỏi họ khan hai tiếng: “Cô bé này có thái độ gì đây, chẳng lẽ tôi không được mắng hai câu sao?” “Tôi đâu có làm sai chuyện gì, chỉ là lúc nãy quá căng thẳng, diễn xuất không tốt, tại sao phải bị mắng?" “Căng thẳng cái rắm! Làm như tôi ăn cô không bằng, làm lại lần nữa!” “Làm lại thì làm lại, hiện tại tôi một chút cũng không căng thẳng, có thể diễn được tốt”
Thấy thái độ của ông Ngô đỡ hơn một chút, Tô Noãn Tâm cũng thu lại tính khí, nhanh chóng nhập vai, tưởng tượng rằng bản thân là người máy bị con người điều khiển
Là người không có cảm xúc.

Đối mặt với tình cảm đều là đờ đẫn.

Đến động tác đánh đấm đều cũng phải bày ra rất cứng ngắc, có chút khó khăn.


Ông Ngô xem xong nhíu mày nói: "Biểu cảm, ánh mắt biểu đạt được rồi, động tác đánh võ còn cần phải mời thầy võ thuật chuyên nghiệp chỉ dạy!”
Tô Noãn Tâm gật đầu nói: “Tôi sẽ cân nhắc” “Được rồi, chính là cô, ngày mai vào đoàn phim! “Xin lỗi, sắp đến năm mới rồi, năm sau tôi mới quay phim được.

“Sắp Tết cái rắm! Diễn viên quay phim quan trọng, hay đón năm mới quan trọng!” “Cùng với người thân đón năm mới quan trọng!” “Tôi nhổ! Một chút đạo đức nghề nghiệp cũng không Có!" “Ông nói gì cũng được, nếu ông cảm thấy không thích hợp, đúng lúc tôi cũng không thích tính tình của ông, động tí là mắng người! Thật tệ! Tôi còn không muốn quay phim của ông đâu!”
Ông Ngô lại nghẹn ngào, thở một hơi dài, trừng mắt nhìn Lệ Minh Viễn ở một bên xem kịch nói: “Sao lại chiều thành như thế này rồi? Không nói cho cô ấy biết ông già tôi là ai sao?” “Ngoại trừ thân thế, những cái khác đều nói qua rồi.” “Vậy sao còn có thái độ này? Một chút cũng không sợ đắc tội tôi sao?” “Khí thế của cô bé này như vậy là vì xảy ra chuyện gì cũng có tôi gánh lấy.

Cho nên bây giờ có nói với ông Ngô ông thì cũng vậy, không sợ trời không sợ đất.

“Cậu đợi đó, đợi Kỷ Vân Tiêu trở về xử đẹp cậu, con gái bình thường nhìn có vẻ rất ngoan hiền.

Nhưng tính tình vậy mà bị cậu chiều đến hư rồi.”
Lệ Minh Viễn nhướng mày lãnh đạm: “Không sợ ông ta." “Chậc chậc chậc, đều là nam tử mũi nhọn không sợ hổ, đứa cháu trai đó của tôi, tính tình rất hung bạo, sau này cậu sẽ biết thôi! Cô bé lớn như vậy mà cậu cũng có thể ra tay được!

Gạo này chắc cũng nấu thành cơm rồi đi!”
Lệ Minh Viễn cũng không giấu diếm, ăn ngay nói thật: “Đúng vậy thì sao?” “Thì sao? Đợi Kỷ Vân Tiêu trở về rồi, thằng nhóc cậu sẽ biết thế nào!” “Tôi không sợ một người thực vật.

Lệ Minh Viễn vẫn có thái độ đi theo con đường của riêng mình.

Ông Ngô sắp bị hai người đó làm cho tức chết rồi.

Trực tiếp trùng mắt nhìn hét lớn nói: “Thật không biết tán thưởng! Bỏ đi, ông già tôi lười tính toán với cô, năm sau thì năm sau vậy! Trễ nhất không vượt quá mồng tám, buộc phải vào đoàn phim!”
Tô Noãn Tâm tức giận nói: “Mồng tám thì mồng tám, dù sao trước năm mới tôi sẽ không quay phim!”.