Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

 


"Đây là một cú dậm chân, toàn bộ làng giải trí đều muốn rung chuyển ba lần! Phàm là người ông ta nói diễn không tốt, đó chính là thật sự diễn không tốt, con đường diễn xuất đều có thể bị sụp đổ." "Thật sao.

Vậy nếu ông ta thấy tôi diễn không tốt liệu tôi có thể tiếp tục trong tương lai không?" "Cô sợ cái gì? Không phải là còn có tôi sao? Cô nhóc lá gan cũng quá nhỏ rồi, cô cố gắng một chút cũng không đến nỗi nào." "Tôi nghe...!Tôi nghe nói nếu tôi không đi, ông và chị Ngô sẽ bị mắng cả năm.

Vậy nên đạo diễn Khương, các người không thể vì các người không bị mắng, mà lôi tôi vào chỗ chết." "Cái gì mà chết hay không chết, nghe Ngô Thu nói bậy, lão kia tuy rằng có chút nũng nịu, nhưng cũng không đáng sợ như vậy.

Thử tự mình nói chuyện đi."

Tô Noãn Tâm chỉ cảm thấy đạo diễn càng lớn tính cách càng xấu.

Tính tình của đạo diễn Khương cũng quá tệ rồi, hết lần này đến lần khác nghe Ngô Thu nói, vị kia đạo diễn Khương chỉ sợ gặp không dưới mười lần, nghe cũng có chút dọa người.

Lệ Minh Viễn thấy cô cúp điện thoại, vẻ mặt đau khổ, không khỏi nhưởng mày: “Nếu không muốn đi thì đừng đi." "Chú.

Chuyện này chủ cũng biết sao? Ông Ngô kia chủ có quen không?" "Anh biết." "Hả? Vậy chú đã gặp ông ta chưa? Ông ta là người như thế nào?" "Ông ta có chút địa vị" Lệ Minh Viễn ánh mắt có chút phức tạp nói.

"Lai lịch là gì? Ngoài đạo diễn lớn có chút nổi tiếng, hẳn là có địa vị khác."
Khi nhà họ Kỷ đang ở thời kì hưng thịnh, bố của Kỷ Vân Tiêu, Kỷ Trung Kiên đã kết hôn với em gái của ông ta, Ngô Anh Thư.

Nữ diễn viên nổi tiếng thời đó.

Tiếc thay, vì ghen ghét tài năng mà chết trẻ.


Kỷ Vân Như phải gọi ông Ngô đó một tiếng chú
Theo bổn phận, cô nhóc phải gọi ông ta là chú.

Sự uy nghiêm của ông Ngô trong làng giải trí được tạo dựng từ thời đại đó.

Lệ Minh Viễn bí mật kiểm tra phát hiện ông ta là một người siêu cấp vô địch tùy hứng làm bậy.

Nghe nói lúc còn trẻ, ông ta đã từng đánh bại Kỷ Trung Kiên, đánh bại nhà họ Kỷ, Bởi vì em gái ruột thân là diễn viên, bị trưởng bối nhà họ Kỷ xem thường.

Từ đó về sau, Kỷ Trung Kiên tại nhà họ Kỷ nổi giận một trận, sau đó, trong nhà họ Kỷ không ai dám xem thường thân phận diễn viên của Ngô Anh Thư.

Ông ta đến tận vây giờ đều mang dáng vẻ không sợ mất lòng người khác, cho đến tận bây giờ, ông ta đã già ông ta vẫn sống phóng túng, vô luật pháp và có khí phách.


Chính là hôm nay Kỷ Vân Như ngang ngược độc đoán nên mới thành như vậy.

Trước mặt ông chú này, cũng kiềm chế không "Khá phức tạp." "Vậy chắc hẳn có chỗ lợi hại nhất? Bằng không sao ông ta có thể hoành hành ngang ngược, làm cho người ta nghe xong liền cảm thấy sợ hãi?" "Lợi hại nhất? Chú của Kỷ Vân Như!" "Hả? Chú của Kỷ Vân Như?" "Sao vậy? Cô nhóc sợ à?" "Nếu ông ta biết em là Kỷ Vân Như là đối địch, sẽ không gây khó dễ cho em chứ?" "Vậy chắc không đầu, ông Ngô tuy tính tình không tốt nổi danh bao che khuyết điểm, nhưng ít.

tính cách của Kỷ Vân Như ông ta biết rõ, mà lại, mẹ của Kỷ Vân Như, Ngô Anh Thư sau khi qua đời, nhà họ Kỷ với ông ta qua lại rất ít." "Vậy thì chú.

Chủ nghĩ em có nên đi không?" "Đi nếu em muốn, đừng đi nếu em không muốn"
Minh Dao ở bên cạnh nhịn không được nói: “Chị à, chị cuống lên cái gì, chẳng qua là đi thử giọng mà thôi, người ta cũng chẳng để ý đến đâu, chi bớt lo lắng đi." "Hự." Tô Noãn Tâm suýt chút chút nữa không có phun ra một ngụm máu.

Được rồi, đích thực là như vậy, chỉ là đi thử giọng mà thôi, không thành công cũng không ai mắng cô đúng không?
Không thành công cũng không quá mất mặt a? Nói cho cùng, một đạo diễn lớn như vậy, phim của anh ấy, sao có thể nói ai cũng có thể diễn..