Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

 


“Ừm, cô còn hiểu rõ ông ta hơn chính bản thân ông ta nữa...!Nhưng đã không còn quan trọng nữa, cô giáo của em đấy, bây giờ chỉ muốn nhìn thấy Minh Dao mạnh khoẻ và vui vẻ lớn lên, thì đã hạnh phúc hơn bất kỳ điều gì khác rồi!”
“Em đã là món quà bất ngờ mà ông trời ban tặng cho cô rồi...!Đã mang lại niềm hi vọng đến cuộc đời của cô và Minh Dao!” “Cô đừng có nói như vậy...!So với cái tốt của cô đối với em và những thứ đã dạy cho em, em cũng không làm được gì cả”
"Cũng đã nhờ chủ nhà em bảo vệ lấy các cô rồi, mà vẫn chưa làm được gì sao! Có tổng giám đốc Lệ ở đây, mỗi ngày cô đưa Minh Dao ra đi dạo cũng yên tâm đi rất nhiều, không còn giống như trước đây nữa, không dám đi ra ngoài”.

“Phụt...!chủ nhà em cũng đâu phải là thần cửa, có thể có tác dụng này sao ạ.”
“Nói chung là đã không còn sợ hãi như thế nữa! Bản thân cô thì không sao cả...!Chủ yếu sợ Minh Dao sợ hãi và quay trở về lúc trước khi giải phóng, thì đúng là khóc không ra nước mắt”
“Vậy Minh Dao...!có biết được sự tồn tại của Lục Viễn Phương không ạ?”
“Lúc trước khi ở nước ngoài, có giữ lại tấm hình chụp chung của cô và Lục Viễn Phương ở trong ví tiền, sau khi về nước thì vứt rồi, tấm hình đó, nó cũng đã nhìn thấy.


hỏi là ai, mà cô cũng không muốn gạt nó nên nói là bố của nó.”
“Thảo nào khi Minh Dao nhìn thấy Lục Viễn Phương thì gọi bổ...!Vậy là đã nhớ lấy rồi!”
Khi Minh Dao nghe thấy họ nói về mình thì ngẩng đầu lên cười và nói: “Bố, Lục Viễn Phương”
"Ôi trời...!Trí nhớ này, lần trước bé Minh Dao đã nhìn thấy bố rồi!”
“Ừm, ông ta tên là Lục Viễn Phương”
“Đúng vậy, Lục Viễn Phương...!Bố của Minh Dao có đẹp trai không?”
“Đẹp trai ạ”.

Bạch Kỳ Sương nghe thấy vậy thì liền cảm thấy trong lòng chua xót.

Lục Viễn Phương đẹp trai không?
Đẹp trai ạ.

Nếu không thì năm xưa cũng không vì vậy mà si mê và sa chân vào vũng bùn.

Sự quyến rũ của Lục Viễn Phương, không nằm ở bề ngoài...!càng hiểu rõ con người đó thì sẽ càng không thể tự chủ mà yêu lấy..


Nhưng cuối cùng thì duyên phận của họ có chút mỏng manh, định sẵn là không thể đi đến cuối đời.

Sau khi rửa bát xong thì Bạch Kỳ Sương lau sạch tay, và cùng Tô Noãn Tâm với Minh Dao ngồi trên ghế sofa trong phòng khách.

Tô Noãn Tâm vẫn còn ở đấy nói chuyện với Minh Dao về Lục Viễn Phương.

“Bố của em xấu xa thật đấy...!muốn gặp mẹ của em nhưng không biết địa chỉ, lại dám bắt lấy chị và nhốt chị ở trong xe máy tiếng đồng hồ, chị không nói thì không cho chị về nhà!
Chủ nhà chị sinh nhật đấy! Suýt chút đã làm trì hoãn việc chị về nhà cùng qua sinh nhật với chú, đúng là vô cùng xấu xa mà”
Minh Dao cười híp mắt và nói: “Bố hư, Minh Dao không quan tâm bố nữa”
“Đúng rồi, đừng quan tâm ông ta! Ghét chết đi được!”
“Được!”
Bạch Kỳ Sương dở khóc dở cười nói: “Lần sau...!em nói với ông ta cũng không sao cả, ông ta sẽ không dám đến gặp cô đâu, thật đấy”.

Cái tên đó cảm thấy có lỗi với cô ấy mà Dù sao cũng đã nợ cô ấy quá nhiều.

“Chắc chắn sẽ không nói đâu! Ông ta biết được là chuyện nhỏ, nếu Kỷ Vân Như phải người theo dõi ông ta rồi biết được thì phải làm sao?”

Nghe thấy cái tên Kỷ Vân Như, thì sắc mặt của Bạch Kỳ Sương không khỏi trắng bệch nói: “Vậy thì vẫn đừng nên nói ra.”
Kỷ Vân Như nếu biết được sự tồn tại của Minh Dao thì thật khủng khiếp.

Chỉ nghe Tô Noãn Tâm đột nhiên nói: “Có một chuyện, em rất tò mò..”
“Chuyện gì?”
“Lần trước em nói với người đàn ông cặn bã Lục Viễn Phương không xứng đáng có một đứa con gái như Minh Dao, mắng ông ta đã có đứa con trai rồi...!kết quả là ông ta rất phức tạp nói với em một câu là đó không phải là con trai của ông ta...!cô ơi, cô nói có kỳ lại không chứ”.

Sắc mặt của Bạch Kỳ Sương không khỏi tái nhợt, và rồi không nói gì cả.

Trong lòng lại có một số phỏng đoán...!
“Cô ơi, cô không tò mò sao?”.

“Chuyện của ông ta, cô sớm đã không tò mò rồi...!Noãn Tâm, em cũng đừng tò mò quá, biết được quá nhiều sẽ không có lợi cho em đâu.”.