Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

 


“Chào đạo diễn Khương, không ngờ lại có duyên với cô nhóc này như vậy, lúc trước còn muốn cho cô nhóc này một ân tình, đích thân dẫn đến cho anh, không ngờ anh lại tự mình tìm tới, có điều cũng không tồi...!Cô nhóc này là một hạt giống tốt, có thể bồi dưỡng ra trò”
“Tôi cũng phát hiện cho nên bộ phim tiếp theo cũng muốn tìm cô nhóc này diễn!”
“Ha ha ha...!cô nhóc có nhân duyên không tồi đấy”
Tô Noãn Tâm lại nói: “Lục Viễn Phương, đây là tôi tự mình thử vai được, cũng không phải là ông giúp tôi cho nên không tính là tôi nợ ông ân tình!”
Lục Viễn Phương thở dài một hơi rồi nói: “Tôi biết rồi, sẽ không ép cô, yên tâm đi!”
"Hừ hừ, vậy cứ như vậy đi, cô Tân còn chưa đi đâu! Tôi phải đối phó cô ta trước đã
Lục Viễn Phương cảm thấy buồn cười nói: “Cũng không phải là con nít chơi đồ hàng, đối phó cái gì mà đối phó...!cản trở mọi người đóng phim, đuổi đi là được rồi!
Yên tâm, phim ảnh trong nước này có thể chiếu hay không, chiếu khi nào, chỉ có nhà họ Lục tôi có thể định đoạt, người khác nói gì cũng không tính, cô nhóc yên tâm đóng phim đi”

Nổi tiếng sớm một chút.

Ông ta muốn xem náo nhiệt của Lệ Minh Viễn!
Cũng muốn để Bạch Kỳ Sương nhìn thấy...!đổi lại là người khác, cũng không thể làm tốt hơn ông ta.

Ông ta đã dùng hết sức lực.

Chuyện Tân Viên yêu Lệ Minh Viễn đã không còn là bí mật gì nữa.

Cho nên lúc này đột nhiên xuất hiện người gây khó dễ...!chỉ là mới bắt đầu mà thôi.

Những thứ mà cô nhóc phải đối mặt tiếp theo sẽ càng nhiều hơn.

Lần này, ông ta nể mặt cô là học trò của Bạch Kỳ Sương nên mới giúp cô một lần, sau này, sẽ không dễ nói chuyện như vậy nữa.

Tân Viên nghe Lục Viễn Phương nói vậy, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.


Cô ta lập tức hét lớn lên: "Tô Noãn Tâm cô chờ đó cho tôi! Tôi tuyệt đối sẽ không để cô sống yên!”
Không ngờ lại nịnh bợ Lục Viễn Phương?
Lục Viễn Phương gọi cô nhóc đầy cưng chiều như vậy...!e là đã đạt tới mối quan hệ ngầm nhất định rồi.

Ồ, biết Lục Viễn Phương là đàn ông đã có vợ chứ?
Một Lệ Minh Viễn không thỏa mãn được cô ta, không ngờ còn thả thính với Lục Viễn Phương?
Quả là không biết xấu hổ!
Kỷ Vân Như có biết chuyện này không?
Nếu như không biết thì cô ta cũng không ngại có lòng tốt báo cho!
Kỷ Vân Thục chính là người vợ ghen tuông có tiếng, dám động vào người phụ nữ của Lục Viễn Phương, bị bà ấy biết được, cuối cùng sẽ không thể nào sống tốt được.

Tô Noãn Tâm xì một tiếng đầy khinh bỉ: “Tôi sẽ chờ xem rốt cuộc ai mới là người không thể sống tốt!”
Tần Viên suýt chút nữa thì tức chết mất, dẫm lên giày cao gót thở phì phò rời đi.

Ánh mắt đạo diễn Phương nhìn Tô Noãn Tâm với vẻ phức tạp "Cô nhóc quen tổng giám đốc Lục Sao?"
Tô Noãn Tâm quả thật đã quá sợ hãi mấy lời đồn trước đây rồi vội vàng giải thích: "Đạo diễn Khương tuyệt đối đừng hiểu lầm.


Lục Viễn Phương có chuyện cần nhờ tôi giúp tôi vẫn luôn đồng ý...!cho nên ông ta mới muốn ban ơn cho tôi!"
Tôi và ông ta mới chỉ gặp nhau có vài lần, không thân đâu"
Đạo diễn Khương gật đầu nói: "Cô nhóc còn chưa có kinh nghiệm nhiều trong xã hội, chọc phải người có địa vị lớn! Tự mình chú ý một chút"
"Cảm ơn đạo diễn Khương nhắc nhở, đạo diễn Khương anh yên tâm đi, tôi đảm bảo sẽ không gây thêm phiền phức cho đoàn làm phim chúng ta đâu!"
Mộ Diệc Thần cũng giải thích nói: "Đạo diễn Khương yên tâm, người đại diện của cô Tô là Ngô Thu! Tuần sau cô ấy sẽ tới mời anh ăn cơm để cảm ơn anh đã đề bạt cô Tô"
Đạo diễn Khương vừa nghe thấy nhắc tới tên Ngô Thụ, ngược lại không có vẻ gì là ngạc nhiên, chỉ là ánh mắt có chút phức tạp nhìn thoáng qua Dương Tiêu Nam.

Vẻ mặt Dương Tiểu Nam khó hiểu hỏi: “Đạo diễn Khương anh nhìn tôi làm gì?”
“Ngô Thu không phải bạn cũ của anh sao?”
“Khụ...!đều là chuyện mấy năm trước rồi.

Đã lâu không còn liên hệ nữa rồi.”.