Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

 


“Kiếm tiền nuôi gia đình quá vất vả khen thưởng cho em”
Ôi trời!
Cô chỉ cho chú có hơn hai tỷ bốn trăm triệu tiền phí nuôi dưỡng gia đình mà thôi.

Vậy mà không ngờ chú lại muốn thưởng cho cô một chiếc siêu xe!
Có biết là cứ như vậy sẽ khiến cô lười biếng không!
Không cần liều mạng, không cần nỗ lực vẫn có thể sống trên đỉnh cao!
Tô Noãn Tâm dở khóc dở cười nói: “Chú...!thật ra không cần phải như vậy đâu.”
Lệ Minh Viễn biết, cô nhóc này lại ngượng ngùng, bèn nói: “Vợ của tổng giám đốc tập đoàn Quốc Doanh, ngay cả một chiếc siêu xe cũng không có sao?”

"ẶC...!mất mặt lắm sao?” “Đúng vậy”
“Mấy cô gái nhà giàu đó, có phải đều có rất nhiều siêu xe không?”
“Ừ, ít nhất đều có mấy chiếc.”
“Vậy được rồi...!kiểu dáng của Maserati đều rất tốt, có điều...!đều có nghe nói có màu hồng nhạt”
“Năm nay sắp ra một mẫu”.

“Vậy...!có bằng lái chú sẽ mua cho em thật sao?"
“Ừ, có sẽ mua, sang năm là có thể đi được rồi” Xe đã đặt rồi, đến lúc đó chỉ cần nhận là được.

Cho nên nếu Tô Noãn Tâm không thi đỗ bằng lái thì sẽ không mua.

Nhưng cách làm của Lệ Minh Viễn, không thể nghi ngờ là đang cố gắng khích lệ cô thi đỗ bằng lái.

Chiều này cũng rất có tác dụng.

Tô Noãn Tâm thấy chủ nhà cô đối xử với cô tốt như vậy, cô tự nhủ sẽ thật cố gắng để không thẹn với chú!
Vì vậy cô lập tức vỗ ngực đảm bảo nói: “Chú, em nhất định sẽ cố gắng! Bảo đảm sẽ thi được bằng lái! Để vợ tương lai của chú có thể lái siêu xe ra ngoài! Tuyệt đối sẽ không khiến chú mất mặt!
Lệ Minh Viễn không khỏi bật cười: “Được!”

Mặc dù không lái siêu xe ra ngoài thì cũng có tài xế đưa đón, đừng nói tới mất mặt, anh cũng không để ý những cái đó.

Chỉ cảm thấy cô nhóc còn trẻ, nên học thêm chút gì đó.

Anh có thể cho cô rất nhiều rất nhiều thứ tốt...!nhưng cô cũng phải có bản lĩnh để có được những thứ đó.

Sau khi cơm nước xong xuôi, Tô Noãn Tâm tiếp tục học lái xe cùng huấn luyện viên, học một cách cực kỳ nghiêm túc.

Hai ngày nghỉ cuối tuần chớp mắt đã trôi qua.

Buổi tối cuối tuần, Tô Ngọc Mỹ sợ ngày mai đi làm muộn nên đã dọn về ký túc xá.

Tô Noãn Tâm cũng trở về trường học, ngày mai sẽ vào đoàn làm phim, đêm nay sẽ ngủ cùng Lâm Xuân Mạn và Dương Diễm.

Đêm đó, Lệ Minh Viễn mất ngủ tới nửa đêm...!
Khi quen với một vài thứ, đột nhiên lại thiếu đi...!sẽ cảm thấy không quen.

Cho nên, thói quen là một thứ đáng sợ.


Vì vậy, sáng thứ hai tới công ty, Lý Mạnh phát hiện sắc mặt tổng giám đốc nhìn có vẻ không được tốt lắm.

Anh ta có chút do dự không biết có nên thông báo mấy thứ vừa mới điều tra được không.

Lệ Minh Viễn thấy bộ dạng anh ta muốn nói lại thôi, nhàn nhạt hỏi: “Có chuyện gì sao?”
"Tổng giám đốc, tối hôm qua anh ngủ không ngon sao?" “Cũng được...!không ảnh hưởng tới công việc
“Chuyện đó tổng giám đốc...!vừa nhận được tin tức, lần này Tần Viên trở lại, đã cắt đứt với Tần Nghĩa, công ty giải trí lúc trước Tần Thiên cho Tân Nghĩa luyện tập...!rất nhanh đã sa thải mấy nghệ sĩ nổi tiếng đi rồi.”
"Sau đó thì sao?”
“Có vẻ như...!không phải lòng tham nhất thời, mà có có chủ mưu từ trước, cho nên tôi nghi ngờ lần này Tần Viên đột nhiên trở lại, có lẽ là đã có kế hoạch từ trước”
Ngón tay Lệ Minh Viễn khẽ gõ bàn làm việc: “Nhắm vào cô nhóc sao?”
“Cô Tô? Lẽ nào Tân Viên...!muốn tranh giành với cô Tô?”
Lệ Minh Viễn cười lạnh nói: "Cô ta xứng sao!”
“Nhưng tổng giám đốc...!nếu Tân Viên có tâm tư này, chúng ta không thể không đề phòng...!đường đi bây giờ của cô Tô đang rất thuận lợi, nhưng nếu Tần Viên lấy danh nghĩa cô cả nhà họ Tần đi quấy nhiễu thì quá dễ dàng...!cô Tô cũng sẽ không phải đối thủ của cô ta”..