Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

 


Lệ Minh Viễn không nói chuyện, mà trực tiếp lên lầu vào phòng sách của ông nội anh.

Cuộc gọi là do ông nội anh gọi đến.

Vì đã trở về thì ứng phó với ông nội anh một chút là đủ rồi, có thể đi về.

Trước khi đến đây, dì Tô đã từng nói...!Cô nhóc sẽ nhanh chóng trở về và cùng anh qua sinh nhật.


Anh không muốn cô phải đợi quá lâu.

Trong phòng sách, ông cụ Lệ ngồi ở trước bàn và đang viết chữ to với vẻ mặt uể oải.

Cửa được gõ lên và ông ấy bình thản nói: “Đi vào”
Biết được thằng nhóc này đã trở về, ông cụ Lệ cũng không ngẩng đầu lên mà tiếp tục viết chữ to.

Lệ Minh Viễn rất kiên nhẫn, đợi đến khi ông ấy viết xong chữ “Nhẫn” thì mới lên tiếng: “Bút lực của ông nội, không còn tốt như trước”
Ông cụ Lệ bất lực trừng mắt nhìn lấy anh và nói: “Con người không phải ai cũng sẽ già đi sao! Càng già thì càng không có sức!”
“Ông nội trông vẫn còn rất khoẻ mạnh...!sống thêm mười mấy năm nữa cũng không thành vấn đề”.

“Chậc chậc chậc...!thằng nhóc chết tiệt đây là nóng lòng muốn ứng phó với ông cho Xong chuyện để sớm ra về đây! Đã bắt đầu học cách nói lời hoa mỹ rồi”
Lệ Minh Viễn nhướng mày nói: “Lời trong lòng đấy...!ông nội lẽ ra phải biết rõ, cháu chắc chắn là người hi vọng ông sống lâu trăm tuổi nhất trong gia đình này...!còn với những người con cháu đó của ông thì không chắc rồi”

"Chao ôi, lại còn học được cách đâm thọc nữa à?” “Cháu không hề “Thằng nhóc chết tiệt...!vừa rồi có thấy ai ở dưới lầu không?” “Ông nội nói ai ạ?”
“Minh Thành đấy! Nhìn xem, trong tuần tú lịch sự...!cũng cao như cháu vậy, cũng càng lúc càng giống cháu đấy, trong lòng cháu không có suy nghĩ gì sao?”
Ánh mắt của Lệ Minh Viễn khẽ lạnh lùng nói: “Ông nội muốn nói gì ạ?”
“Anh em ruột cùng một người mẹ...!cháu cũng không thể tỏ ra quá thờ ơ chứ, những ấn oán của thế hệ trước, liên quan gì đến những người ở thế hệ các cháu chứ! Cháu có thể thù hận với chú hai thím hai của cháu”
“Nhưng Minh Thành là vô tội”.

“À...!ông nội ở bên cháu bảo vệ xong Lệ Kiên lại nói tốt cho Minh Thành sao?”
“Đều là con cháu nhà họ Lệ cả, tại sao phải như vậy chứ...!ông nội yên tâm giao hết tất cả quyền lực của nhà họ Lệ vào trong tay của cháu, chính là vì thích tâm tính của cháu, có thể phân biệt được đúng sai...!lời nói của ông nội, cháu ở ngoài mặt thì phản bác, nhưng thực ra thì đều ghi nhớ trong lòng” “Nếu không thì Lệ Kiên hiện giờ không phải rất tốt sao.

Nhìn xem, đã học cách quản lý công ty rồi, luyện tập, ít ra thì không gây rắc rối nữa”.

“Minh Thành sau khi đào tạo ở nước ngoài về, ông nội cũng đã quan sát hai ngày rồi,
đúng là nhân tài có thể đào tạo mà...!Minh Viễn, chỉ cần cháu đào tạo cho thật tốt thì chắc chắn có thể trở thành cánh tay đắc lực của cháu đấy!”.


Lê Minh Viễn không khỏi cười lạnh lùng rồi nói: “Lúc trước bố của cháu là người nắm quyền của nhà họ Lệ, và chú hai cũng là cánh tay đắc lực của ông ấy, kết quả thì sao? Ông nội, xin lỗi...!một lần bất tín, vạn lần bất tin, con cháu đời sau, toàn bộ không dùng!”.

.

Ngôn Tình Tổng Tài
“Vì vậy chi thứ hai của nhà họ Lệ, đây là bị cháu một gậy đánh chết sao? Ông nội cháu vẫn chưa chết đấy!” Ông cụ Lệ trực tiếp bị chọc tức.

“Vậy thì ông nội, ông phải sống thật tốt đấy...!Hiện giờ là một gậy đánh chết tương lai phía trước, nếu ông nội chết đi...!thì những người này cháu sẽ thực sự một gậy đánh chết hết, mà cái chết lúc đó chính là tính mạng”
“Ông nói cháu này...!tại sao lại không thấm chứ! Được...!hôm nay sinh nhật của cháu, ông nội không muốn mắng cũng không muốn đánh cháu...!Thật thà và giữ phép tắc ở lại cho ông, cùng cả nhà ăn một bữa cơm đoàn viên”
“Xem như là nể mặt của ông nội...!có được không!”
"Ông nội cháu cũng đã lớn tuổi rồi, cũng không biết còn có thể sống được thêm mấy năm nữa...!cũng không biết còn có thể cùng cháu qua thêm bao nhiêu cái sinh nhật nữa”.