Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

 


**********
Chương 395: Tô Noãn Tâm, cô không sợ chết đúng không?
Tô Noãn Tâm lập tức trở nên căng thẳng, cô trợn to hai mắt nói: “Lục Viễn Phương, ông muốn làm gì?"
Sắc mặt bác tài xế ngồi ở phía trước đã trắng bệch nhưng vẫn bị Lục Viễn Phương uy hiếp: “Lái xe!”.

Người tài xế bất đắc dĩ, nhìn Tô Noãn Tâm từ trong gương chiếu hậu, Tô Noãn Tâm gật đầu nói: “Làm theo lời ông ta đi ạ!”
“Vâng, cô Tô”.


Chiếc xe được khởi động phóng đi.

Tô Noãn Tâm ôm balo trong tay, trong đó có món quà mà cô muốn tặng cho Lệ Minh Viễn trong ngày sinh nhật anh.

Đôi mắt của cô tràn ngập cảnh giác nhìn Lục Viễn Phương.

Sắc mặt Lục Viễn Phương lúc này không đổi, trong đôi mắt hiện ra đầy tia máu, cả người vô cùng tiều tụy.

Tầm mắt ông ta không hề có điểm đích, anh ta chỉ nhìn ra bên ngoài cửa sổ: “Dẫn tôi đi gặp Bạch Kỳ Sương...!Và cả Minh Dao nữa, nếu không, đêm nay cô đừng hòng trở về nhà”
Tô Noãn Tâm cau mày nói: “Tại sao ông biết...!Hai người họ đã trở về?”
Lục Viễn Phương dùng ánh mắt nhìn người ngu ngốc liếc xéo cô một cái: “Chính cô đã làm gì tôi, không nhớ nữa sao?”
“Không...!Tôi đã làm cái gì?”.

Được rồi, chuyện ngày hôm đó uống say, đoán chừng là cô nhóc này đã quên sạch sẽ rồi.

Nhưng ông ta không ngại nhắc nhở lại cho cô nhớ.


“Bạch Kỳ Sương là cô giáo của cô, Minh Dao là con gái của tôi...!Đây là những lời mà chính miệng cô nói cho tôi biết”.

Tô Noãn Tâm không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh: “Trời đất...!Chuyện này làm sao có thể xảy ra được?”.

“Hôm đó cô uống say...!Lệ Minh Viễn cõng cô về nhà” "Sau đó thì sao?”
“Sau đó thì cô nhìn thấy tôi, bắt đầu mắng chửi tôi là thứ đàn ông cặn bã...!Nhưng những điều này không quan trọng, Tô Noãn Tâm, cô là học trò của Bạch Kỳ Sương...!Tôi sẽ không làm khó cô, cô dẫn tôi đi gặp cô ấy, hoặc là nói cho tôi biết cô ấy giờ đang ở đầu...!Tôi có thể thả cô đi.”
Nhìn qua thì tưởng dễ thương lượng lắm...!Nhưng...!
“Nằm mơ đi! Lục Viễn Phương ông với cô giáo của tôi năm đó đã xảy ra chuyện gì, tôi không biết, tôi cũng không hỏi để biết...!Chuyện này chính là nỗi đau được cất giấu ở trong lòng cô giáo, tôi chưa bao giờ mở miệng nhắc tới nó”.

“Nhưng tôi cũng nghe phong phanh được một chút...!Cô giáo đã phải trải qua rất nhiều đau khổ, mà tất cả chúng đều do ông mang lại!”
“Cô giáo tôi cũng không muốn nhìn thấy ông, cô ấy cũng không hi vọng Minh Dao nhìn thấy ông...”.

Lục Viễn Phương hít sâu một hơi rồi nói: “Tôi biết...!Tôi không xứng có được hai người bọn họ, nhưng ngay cả tư cách đứng nhìn bọn họ một cái thôi, tôi cũng không có sao?”
Tô Noãn Tâm vô cùng lí trí lắc đầu nói: “Lục Viễn Phương, tôi không tin ông” Lục Viễn Phương bị chọc giận: “Tô Noãn Tâm, cô nghĩ rằng tôi đang thương lượng với cô sao?”
“Ông có phải đang thương lượng với tôi hay không không quan trọng...!Nhưng Lục Viễn này, thứ cho tôi nói thẳng, tôi sẽ không để cho ông đi gặp cô giáo và Minh Dao đâu, càng không để cho ông biết, bây giờ bọn họ đang ở chỗ nào”.


“Cô ấy chắc chắn cũng không muốn nhìn thấy ông, cả đời này cũng không muốn cùng ông xuất hiện.

bất cứ đâu”.

“Đúng là Minh Dao cần một người cha, nhưng người đó không phải là ông, bởi vì ông không xứng làm bố em ấy”
Không thể không nói, bản lĩnh của cô nhóc Noãn Tâm này quả thực rất lớn.

Mở miệng nói một câu ông không xứng...!Mặt Lục Viễn Phương đã đen cả lại rồi.

Tư cách đứng nhìn thôi cũng không có sao? Chỉ liếc nhìn thôi cũng không xứng sao? Lẽ nào những sự việc xảy ra năm đó, tất cả đều do một mình anh tạo ra hay sao? Ông ta cũng đã vì tình yêu của bọn họ mà dốc hết cả tâm can rồi đó chứ! Vậy thì tại sao kết quả lại là ông ta không đủ tư cách để ngắm nhìn hai người họ? Lục Viễn Phương bị chọc giận hoàn toàn.

Hai tròng mắt của ông ta đỏ ngầu nhìn về phía Tô Noãn Tâm: “Tô Noãn Tâm, cô không sợ chết đúng không?”
Hai tròng mắt của Tô Noãn Tâm kiên định nhìn ông ta nói thẳng: “Lục Viễn Phương, nếu ông muốn cô giáo sẽ hận càng thêm hận ông thì cứ thử giết tôi xem! Còn có chủ nhà tôi, chú ấy sẽ không tha cho ông đâu!”