Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

 


“Cô ơi, cô đừng nói bừa, cũng đừng làm khó chúng tôi nữa...!chúng tôi cũng chỉ nghe lệnh làm việc thôi, tổng giám đốc đã nói rồi...!tất cả mọi người và tất nhiên cũng bao gồm cả hai cô.” “Trời đất! Noãn Tâm, cậu mau đi tìm chú ấy đi, nếu không cả hai chúng ta đều bị mời ra ngoài hết
Nhưng Tô Noãn Tâm lại mếu máo nói: “Hay là thôi đi...!Xuân Mạn, chúng ta ra ngoài thôi.”
Lâm Xuân Mạn thấy vậy thì mù mờ chẳng hiểu gì hết...!nhưng thấy Tô Noãn Tâm uể oải thì cũng không làm khó cô nữa.

Cứ thế bị nhân viên bảo vệ mời ra ngoài.


Nhưng vừa đi đến cửa lớn đã bị một giọng nói nam tính gọi giật lại: “Tô Noãn Tâm, em đứng lại cho anh.

Tô Noãn Tâm nghe thấy giọng nói quen thuộc mang theo một chút giận dữ của chủ thì lập tức đứng khựng lại.

Hốc mắt cũng đỏ ửng lên vì tủi thân.

Cô khịt mũi nói: “Em không đứng lại.

Xuân
Mạn, chúng ta đi thôi”
Sau đó liền kéo tay Lâm Xuân Mạn chạy ra ngoài.

“Này...!chậm một chút, Noãn Tâm, cậu đang đi giày cao gót đó!”
Sảnh lớn sau lưng đã được dọn dẹp sạch sẽ, lập tức trở nên vô cùng trống trải...!Lệ Minh Viễn mang vẻ mặt ảm đạm đứng đó nhìn cô nhóc nhà anh cắm đầu cắm cổ chạy ra ngoài.


Anh hít một hơi thật sâu, sau đó gọi sở trưởng của hội trưởng đấu giá đến nói chuyện.

“Trích đoạn camera giám sát lúc nãy trong sảnh lớn ra.” “Vâng thưa tổng giám đốc.

Anh lại cứ muốn xem xem tại sao đột nhiên cô nhóc nhà anh lại có thái độ như thế, ngay cả anh mà cô cũng không thèm ngó ngàng tới.

Trong khi rõ ràng trước đó còn vui vẻ gửi số tài khoản cho cô mà.

Đã nói trước là cô phụ trách kiếm tiền nuôi cả nhà, còn anh phụ trách xinh đẹp như hoa rồi..

anh đã không để ý việc xinh đẹp như hoa rồi mà tự nhiên cô lại còn khó chịu với anh.


Cứ thế chạy đi rồi...!
Không đợi camera giám sát được tách ra t một giọng nói dịu dàng của người phụ nữ đi vay lên phía sau anh: "Anh Lê sao anh là ở đây C mọi người đầu hết tôi “Cô Cố?” Đột nhiên ánh mắt của Lê Minh Việ trở nên tối sầm lại.

rồi sao?
Không phải đã giải tỏa hết
Sao ở đây vẫn còn sót lại một người “Anh Lệ vẫn còn nhớ em sao? Em vừa đi vào nhà vệ sinh...!vừa ra ngoài đã thấy không còn ai ở đây nữa rồi.” “Phải vậy không? Khéo như vậy sao? “Anh Lê, em vừa nhìn thấy Noãn Tâm rồi vậy áo của em ấy bị bẩn hết
Váy áo bị bản sao? “Vâng...!hơn nữa còn là do em làm lần nữa có điều em cũng rất có lòng thấy Noãn Tâm khả đáng thương nên đã thương lượng với em đến em ấy về nhà họ Cố ở, nhưng bố em lại không đồng yê Em liền nghĩ bây giờ em thử làm bần vay ao của em ấy, sau đó tìm cơ hội để đèn cho em ấy ít tiền..

Bây giờ em ấy vẫn còn nhỏ, vẫn đang đi học nên còn rất nhiều việc phải cần tiền
Lệ Minh Viễn cười khẩy nói: “Bây giờ có Cổ đang thực tập ở tập đoàn của nhà họ Cổ một tháng bố cô trả cô bao nhiêu tiền? “Ừm...!bố em là người công bằng nghiệm mình đãi ngộ cho con gái cũng giống với nhân viên trong