Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

 


**********
Chương 382: Nói đến trà xanh và bạch liên hoa thì còn ai có thể địch lại Cổ Thanh Nhã chứ?
Một tiếng “choang.." vang lên giữa hội trường.

Đột nhiên rượu vang trong ly của Cổ Thanh Nhã bị đổ xuống chiếc váy trắng tinh của Tô Noãn Tâm, ly rượu rơi xuống đất vỡ tan nát.

Trên thân váy trắng muốt của Tô Noãn Tâm dính đầy màu đỏ loang lổ của rượu vang, nhìn có vẻ rất dễ bị người khác chú ý.


“Xin lỗi cô Tô...!tôi không có cố ý.

Tô Noãn Tâm còn chưa kịp nói gì thì Lâm Xuân Mạn đứng bên cạnh đã xù lông lên.

“Cổ Thanh Nhã, tôi thấy cô cố ý thì có! Đường rộng thênh thang thế này, cô lại không đi, nhất định phải chen qua người khác, cô lại dám nói cô không cố ý sao?” “Trời đất...!tôi thực sự không nhìn thấy các cô đột nhiên đi về phía này, xin lỗi..

tôi có thể đền cho cô một chiếc váy khác.

Lời xin lỗi của cô ta cũng có vẻ chân thành, hơn nữa còn tình nguyện bồi thường, người xung quanh thấy vậy thì đều cảm thấy thái độ nhận sai của cô con gái nhà họ Cố rất thành khẩn
Nhưng Lâm Xuân Mạn thì khác, suýt chút nữa thì tức đến mức thở không ra hơi, cô ấy ghét nhất loại người giả tạo như thế này đó được chưa hả?
Lâm Xuân Mạn vừa định nổi giận thì đã bị Tô Noãn Tâm kéo rồi nói: "Xuân Mạn, đừng làm loạn nữa...!xung quanh có nhiều người đang nhìn đó, chút nữa biến thành trò cười cho người ta, thể nào khi trở về cũng bị mẹ cậu mắng cho một trận”
Lâm Xuân Mạn nghe thấy vậy thì mới nhịn lại, nhưng vẫn hung hăng trợn mắt với Cố Thanh Nhã.


Tô Noãn Tâm lạnh nhạt nói: “Lần sau cô Cổ đi đường nhớ phải nhìn đường cần thận chiếc váy cũng không cần cô phải đền đầu, tạm biệt.

Cô nói xong liền kéo Lâm Xuân Mạn rời đi.

Cổ Thanh Nhã không kìm được mà nghiến răng nghiến lợi, thế mà con khốn này lại không mắc mưu.

Nhìn hướng bọn họ đi thì có vẻ là muốn đến hội trường buổi đấu giả.

Chứ không hề có ý định rời đi.

“Cô Tô chờ một chút.

Cổ Thanh Nhã gọi rất lớn tiếng nên Tô Noãn Tâm không thể không quay lại hỏi: “Cô Cổ vẫn còn chuyện gì sao?” “Noãn Tâm, chẳng lẽ em không chịu gọi chị một tiếng chị gái sao?"
Tô Noãn Tâm nhíu mày nói: “Cổ Thanh Nhã, rất cuộc cô muốn nói gì?” “Noãn Tâm, chị biết chuyện em là con gái riêng của nhà họ Cổ đã làm cho em nghĩ rằng người chị gái là chị đây không thích em, cho nên em mới không thích tiếp xúc với chị...!nhưng cho dù em không thích chị đi chăng nữa thì chúng ta vẫn là chị em có quan hệ huyết thống...!

Từ trước đến nay, giới nhà giàu cao quý như Kỷ Vân Như đều xuất hiện cuối cùng.

Đến khi buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi mới khoan thai đi đến,
Thật trùng hợp là bà ấy vừa mới bước vào đã được chứng kiến một cảnh tượng bất ngờ như vậy...!Thế mà Tô Noãn Tâm lại là con gái riêng của nhà họ Cổ sao?
Ha...!Lệ Minh Viễn có biết chuyện này không?
Ánh mắt của tất cả khách khứa đến tham dự buổi đấu giá đều tập trung vào Tô Noãn Tâm chỉ vì câu nói đó của Cổ Thanh Nhã.

Tô Noãn Tâm bất giác nắm tay thật chặt, chau mày nhìn Cổ Thanh Nhã những trước sau vẫn không nói gì.

Lâm Xuân Mạn thực sự không nhịn được nữa, cất giọng điệu tràn đầy sự mỉa mai nói: “Cổ Thanh Nhã, chẳng phải cô chỉ muốn tất cả mọi người ở đây đều biết chuyện Noãn Tâm là con gái riêng củaimgwebtruyen