Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


**********
“Noãn Tâm, đừng uống nữa, còn uống nữa là say đấy."
Sắc mặt Tô Noãn Tâm đỏ ửng, tươi cười nói: "Mẹ con không có say.

có mẹ ở đây thật tốt...!có thể hạnh phúc qua giông bão...!mẹ, con thật may mắn vì có thể làm con gái của me...!
Mẹ cho con toàn bộ tình yêu...!thậm chí con còn cảm thấy có bố hay không cũng không quan trọng con chỉ cần có mẹ là đủ rôi.

“Mẹ...!con yêu mẹ"
Tô Ngọc Mỹ nghe được lời này cảm động đến suýt rơi nước mắt.


“Noãn Tâm ngốc nghếch...!mẹ cũng yêu con, là mẹ có lỗi với con, sinh ra con, còn cho con một gia đình không hoàn hảo, để con phải chịu khổ sở.

"
“Không đâu mẹ...!con rất hạnh phúc...!ít nhất so với việc có đầy đủ bố mẹ nhưng lại ra ngoài đi làm, không có thời gian chăm sóc con thì vẫn hạnh phúc hơn nhiều...!từ nhỏ đến lớn cho dù lúc nào, dù là đi công tác xa mẹ cũng đều đưa con theo
Từ trước tới nay, không hề để con cô đơn...!mẹ là người mẹ tốt nhất thế gian này!”
Câu cuối cùng, Tô Noãn Tâm như thể hét
lên.

Tất cả mọi người xung quanh đều nhìn qua, không khỏi bật cười.

Tô Ngọc Mỹ dở khóc dở cười nói: "Được rồi Noãn Tâm, con uống say rồi...!đừng làm loạn nữa."
"Không, con không say...!con vẫn uống được tiếp.

Tô Ngọc Mỹ bất đắc dĩ, đây là lần đầu tiên cô nhóc này uống rượu say điên cuồng như vậy, bà căn bản không thể đưa cô về được.

Rơi vào đường cùng, đàng phải gọi điện thoại cho Lê Minh Viễn.

Lúc trước Lệ Minh Viễn cũng đã nói với thím Lý là hôm nay sẽ không về ăn cơm, buổi tối cũng ở ký túc xá.

Cho nên có điện thoại gọi tới khiến Lệ Minh Viễn có chút bất ngờ,

Vừa nghe điện thoại đã nghe thấy Tô Ngọc Mỹ sốt ruột nói: "Minh Viễn...!Noãn Tâm uống say rồi, hiện giờ còn đang điên cuồng đòi uống thêm...!sống chết không chịu trở về với dì.

Lệ Minh Viễn nhíu mày: "Ở đâu thế a?"
“Ở nhà hàng ven biển.

“Cháu tới ngay đây.

Nhận được địa chỉ, Lê Minh Viễn lập tức ngắt điện thoại, lên lầu thay quần áo rồi đi ra ngoài.

Không ngờ cô nhóc này lại uống say...!còn say đến điên cuồng.

Rốt cuộc là vui đến mức nào mới có thể
uống nhiều rượu như vậy?
Lê Minh Viễn đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười...!
"Ồ...!chú tới con cũng không sợ...!mẹ, có phải chủ mới là con ruột của mẹ không, con được nhặt ở ven đường đúng không...!tại sao, khi chủ bị con ức hiếp, tìm mẹ tố cáo con...!mẹ lại giúp chủ đối phó với con,
Mẹ không làm gì được con cũng nói với chủ, bảo chủ tới xử lý con...!
Hai người mới là mẹ con ruột, con là người
ngoài.

“Noãn Tâm đừng làm loạn nữa...!Minh Viễn sắp đến rồi, đừng có nói hươu nói vượn nữa!”

Khi Lê Minh Viễn tới đã nhìn thấy cảnh
tượng đó...!
Không ngờ cô nhóc này lại ghen tỵ với anh và dì...!thật đúng là
Anh bước tới nói: “Dì bảo tài xế đưa về
trước đi, còn lại để cháu lo là được rồi.”
“Vậy thì dì giao Noãn Tâm cho cháu nhé, con nhóc này đúng là ma quái, mai là ngày đầu tiên đi làm của gì, dì phải về ngủ sớm một chút, nếu không ngày mai đi làm sẽ không có tinh thần...!Ngày đầu tiên đi làm, vẫn là nên tạo ấn tượng tốt cho đồng nghiệp và cấp trên thì hơn.

Lê Minh Viễn gật đầu: “Dì yên tâm, cháu sẽ chăm sóc cô ấy.

Tô Ngọc Mỹ có gì mà không yên tâm chứ, Lệ Minh Viễn đã là con rể của bà.

Là nửa kia của con gái bà rồi.

Cũng vì thường ngày Lệ Minh Viễn luôn đổi xử lễ phép với bà như trưởng bối cho nên bà