Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


“Ha ha, chú...!quyết định vậy rồi nhé!”
Bạch Kỳ Sương vẫn có chút lo lắng nói: “Nhưng nếu...!Kỳ Vân Như biết cô về nước, còn sinh một đứa con cho Lục Viễn Phương...!chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cô.”
Tô Noãn Tâm lập tức nhìn về phía Lệ Minh Viễn: “Chú...!hay là chủ nhận Minh Dao làm con gái nuôi đi! Là con gái của tập đoàn Quốc Doanh chúng ta, để xem ai dám động vào!”
Lệ Minh Viễn run rẩy khóe miệng: “Tô Noãn Tâm...!trong đầu em chứa cái gì vậy?”
Gọi em là chị?
Mà lại bảo làm con gái anh?

Lại còn là con gái ruột của cô giáo em...!thích hợp sao? Ai không biết còn tưởng rằng anh và Bạch Kỳ Sương có quan hệ gì đó không thể cho ai biết cũng nên
Tô Noãn Tâm lại nói: “Hả? Thế không được sao?”
Bạch Kỳ Sương dở khóc dở cười nhắc nhở cô: “Noãn Tâm, tổng giám đốc Lệ là chồng sắp cưới của em...!con gái cô, sao có thể làm con gái nuôi của anh ấy được chứ?” “Vậy...!làm em gái?”
Làm em gái chắc là được chứ.

Lệ Minh Viễn hít sâu một hơi nói: “Anh không cần em gái, nếu như dem thích...!nhận làm em gái em là được rồi.” "Nhưng vốn dĩ Minh Dao chính là em gái của em rồi.” "Vậy thì những lời kia chẳng phải thừa thãi sao?” “Có thể có quan hệ với chú mới có thể đảm bảo được chứ!” "...!Có lần nào em xảy ra chuyện mà anh không che chở cho em sao?” "Nhưng mà...!người ta chỉ nể mặt chú, đâu có nề mặt em?" “Tô Noãn Tâm...!não của em có thể sử dụng cho tốt được không?” Vốn dĩ, chính là vì nể mặt cô cho nên mới giúp Bạch Kỳ Sương và con gái.

Nếu đã tính toán sẽ che chở, vậy thì...!cần gì phải nói những lời thừa thãi nữa?
Chỉ cảm thấy cô nhóc này không thể suy nghĩ bình thường được.

Tô Noãn Tâm càng thêm khó hiểu: “Chú, sao nào cháu lại không tốt chứ?”
Bạch Kỳ Sương ngồi một bên nhìn dở khóc dở cười nói: “Noãn Tâm ngốc quá...!tổng giám đốc Lệ nhà em đã nói như vậy đương nhiên là sẽ che chở cho Minh Dao rồi, không cần phải làm những điều thừa thãi” “Nhưng mà...!“Đừng có nhưng nhị gì nữa, chuyện này tổng giám đốc Lệ đã nể mặt em rồi...!chúng ta nên biết chừng mực.”

Đúng là cô gái ngốc.

Tổng giám đốc Lệ người ta đã chính miệng bảo em nhận Minh Dao làm em gái, cũng chính là thừa nhận em gái em là em vợ tương lai.

Cũng tình nguyện xem cô ấy là giáo viên của vợ tương Tất cả đều đã được anh liệt vào vòng bảo vệ rồi.

lai.

Tô Noãn Tâm cười khổ nói: “Cô ơi, em thật sự rất ngốc sao?” “Em ấy à...!lúc khác nói tiếp với em, ăn cơm đi đã.” Lệ Minh Viễn nhàn nhạt nói: “Đầu óc của cô nhóc này không được bình thường.

mong cô Bạch thông cảm, ngày thường lúc dạy dỗ nên tốn nhiều tâm huyết một chút” “Tổng giám đốc Lê yên tâm, đời này tôi chỉ định nhận một mình Noãn Tâm làm học trò đương nhiên tôi sẽ dạy dỗ thật tốt.”
Lệ Minh Viễn gật đầu, không nói tiếp nữa.


Tô Noãn Tâm vội nói: “Em ăn no rồi, chú, buổi chiều em muốn đưa mẹ tới ký túc xá công nhân, em đưa cô giáo và Minh Dao về trước, sau đó về nhà đón mẹ em tới ký túc xá
Lệ Minh Viễn gật đầu: “Ừ” “Vậy chú về công ty trước đi...!sau này mẹ em tới công ty làm, chú phải bảo nhiều người để ý bà ấy một chút, em sợ bà ấy mới phẫu thuật xong chưa được hai tháng, cơ thể còn chưa được tốt hẳn.

Lệ Minh Viễn nhàn nhạt nói: “Công việc của bà ấy rất nhàn hạ “Cảm ơn chú.”
Thứ cô gái này cần cảm ơn anh thật sự quá nhiều.

Không vội.