Chú Là Của Em

Chú Là Của Em

Tác giả: Hoa Nhi


ghiền tiểu thuyết

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 


**********
Chương 350: Chú à, xem như chú lợi hại!
Lê Minh Viễn cảm thấy anh đã đối xử quá tốt với cô nhóc rồi, cô nhóc không sợ anh chút nào.

Cả ngày đều dặm ngang nhiên chọc phá anh.

Mở miệng ngậm miệng đều muốn uy hiếp anh.

Còn dám dùng móng chân chọc vào da đùi của anh.

Nếu không dạy dỗ một chút thì sau này có lẽ còn dám nhổ cả lông chân của anh.


“Tô Noãn Tâm, nếu em không đi ngủ thật thì anh sẽ nói cho chuyện tè dầm của em cho mẹ em thêm Lý và quản lý Ngô biết đấy!"
To Noãn Tâm buông ra nhanh chóng đất hai tay trở lại chăn bông, xoay người đạp chân nham mat lại, Cô không dám nói bất cứ điều gì
Cô gần như nghiên rằng trong chăn bong
Chủ quả là làm nhữn
Đã nói là sẽ quên
Thế mà lại dùng chuyện này để doạ cô! Quả thật là quá đáng
Tô Noãn Tâm căn chăn bông một cái.

Lệ Minh Viễn cảm thấy thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, định kéo chăn bông đập lên rồi đi ngủ.

Anh lại dùng sức kéo mạnh chiếc chăn, kéo theo cả Tô Noãn Tâm đang cuộn tròn trong chăn vào trong lòng mình.

Tô Noãn Tâm sửng sốt, đột nhiên ngẩng đầu nhìn người đàn ông trong bóng tối đang cận kề mình trong gang tấc rồi nói: "Chú chủ làm gì vậy?"
Khoảng cách giữa hai người gần như vậy, chỉ cần Lê Minh Viễn cúi đầu xuống là có thể hôn lên chóp mũi Tô Noãn Tâm...!ngay cả hơi thở cũng gần trong gang tac.

Lê Minh Viên vô thức trở tay giữ chiếc chăn một
cái.

Cả người Tô Noãn Tam bị hất ra ngoài lần tháng xuống dưới đất
"Ram......!
Le Minh Vien chi cam thay chỉ cần ngủ cùng giường với cô nhóc này thì anh không có cách nào yên ổn mà đi ngủ ca
Anh bước xuống giương, đạt có nhọc trở lại
giường "Ngủ đi, đừng có làm loạn nữa."
Tô Noãn Tâm đau lòng xoa xoa mông nói: “Rõ ràng là em đã ngủ...!Là chính chủ kéo chăn bông rồi kéo theo cả em.


"Có đau không?
"Có...!đau chết đi được, chú có muốn xoa cho em
không?”
"Ở đâu?"
"Ở mông ạ...!
"..." Lê Minh Viên cảm thấy cô gần như muốn rút hết tâm can của anh.

Chi nghe cô nhóc cười thành tiếng: "Chủ a muốn xoa cho em sao?" "Tô Noãn Tâm, em có còn giống con gái không?"
"Không giống nhau à.

Muốn ngực có ngực, muộn mông có mông...!Trước sau đều lỗi lõm, eo thọn chân dài Dáng người xinh đẹp, lại còn để tóc dài, nhìn kiểu gì cũng là một cô gái ma
Nửa đêm rồi mà lại chọc người như thể có được hay không chứ?
Lệ Minh Viên nghe thấy những lời này trong
đầu bất giác nhớ đến cái đêm gặp nhau lần đầu tiên.

Những gì có nhạc nổi quả thực rất chính xác
Nhưng.

"Tô Noãn Tâm, nói thêm một lời nào thì anh chắc chắn chuyện tè dầm của em sẽ bị vạch trần vào ngày mai!"
"Ôi! Em sẽ không nói gì nữa! Chủ xấu, chủ doa người khác!”
Tô Noãn Tâm tội nghiệp bị đe dọa bởi những
điều đáng xấu hổ như vậy đến hai lần liên tiếp.

Chủ quả thực không phải là người, mà là ma quỷ! Chú có biết một đứa con gái lớn như thế rồi mà
tè dầm thì sẽ đáng xấu hổ đến thế nào không.


Nếu bị đồn đại thì sẽ bị người khác chê cười cả đời Bị đe doạ đến mức trở thành một bóng ma tâm
lý.

Cuối cùng, thế giới cũng đã yên tĩnh trở lại.

Vào giờ này thì bình thường Lê Minh Viện đã ngủ
từ lâu.

Cô nhóc thật là đủ trò Cũng may là cô không dám tiếp tục làm cần nữa
Chi nửa đêm.

Có nhọc thích bàm người lại tiến gần anh trong vô thức khi ngủ say.

Sau khi rút ra kinh nghiệm lần trước, Le Minh
Viên nhanh chóng rút cải gọi trên đầu có nhóc ra,
nhét vào tay có
Cách một cái gọi ôm, dù có bị cô kéo đi thì cũng không phiên anh ngu